-
Những bài thơ mới...
Nhận diện
Trần Ninh Hồ
Ta là kẻ bị tình yêu truy nã
Cuộc săn lùng này không thể cải trang
Tình yêu nhận ra ta từ trong tâm tưởng
Dấu làm sao vết tích những bàng hoàng
Yêu
Ngô Thị Hạnh
Em yêu anh như Van Gogh yêu hoa hướng dương
cả đời giông bão
nỗi trở trăn nào khiến em khát đại dương?
Em chẳng hiểu gì về những điều anh nói
những chiếc lông ngỗng vô tình dắt anh đi tới
gọi tên tình yêu
xa xăm niềm vui kề cận nỗi buồn
chỉ biết bám víu vào những ngày thơ dại
liệu có còn niềm tin?
Em yêu anh như con cá trong tranh của Picaso
sống không cần có nước
em có đòi hỏi điều gì
ngoài một điều anh được tự do
để em được sống là chính em xưa cũ
dạt dào yêu thương tha thiết với nồng nàn.
Nhưng mọi thứ giờ chỉ là chiếc lá
đã úa tàn, nhầy nhụa với thương đau…
Em tự hủy mình bằng chính em xưa cũ
khi đêm trở về, lá vỡ khát bình minh
Mầm sống trong em thức dậy rồi tan nát
vẫn cứ thét gào dù biết mùa nào rồi chẳng qua đi.
-
Re: Những bài thơ mới...
Mùa yêu?
Nguyễn Thị Hồng Hà
Ngày xưa
Hai trái tim nhuộm đỏ bông hồng
Rừng rực cháy
Giữa mùa thu
Tiếng mưa rơi tấu lên bản tình ca không lời
Bong bóng phồng mơ ước.
Ngày nay
Hè đẩy nắng
Mưa rơi trên mắt em
Tháng 4 bật khóc trước mùa
Trái tim anh loang màu tím lạnh
Đổ ướt một miền thơ.
Ngày mai
Thời gian bần bật rung
Con đường vẽ nẻo hai mùa
Giữa không không gian chẵn có hai người đơn lẻ.
[-O<
-
Biển bờ
Biển bờ
Không có nghĩa mỗi lần sóng vỗ
Là nồng nàn hôn cát đâu anh!
Vâng em hiểu ngoài khơi vừa ngập gió
Đưa sóng vào rồi đẩy sóng xa thêm...
Không có nghĩa những con tàu đêm đêm
Chưa ngủ bởi hải đăng còn thao thức
Thăm thẳm giữa đại dương màu mực
Biết về đâu nếu chỉ một thân tàu?
Cuối chân trời sao và biển hôn nhau
Bờ lặng lẽ cúi đầu không dám khóc.
Mai sóng lại về thôi, mỏi mòn và nặng nhọc
Thở cạnh bờ trong giấc ngủ vô tâm!
Hoàng hôn ơi! Sao mắt bờ quầng thâm?
Xưa biển hứa ngàn năm yêu cát trắng!
Phiêu du mãi để con thuyền khô đắng
Sóng có bao giờ yên lặng đâu, bờ yêu!
Đại dương xa, gió rủ rỉ rất nhiều
Sao tiếng thở từ ban chiều vọng lại?
Không có nghĩa mỗi lần nghe sóng nói
Yêu rất nhiều là cho cả bờ đâu