Hoài niệm về Cha và Mẹ...!!!
Bàn chân mẹ
Nguyễn Thị Hồng Hà
Mẹ tiếp đất cuộc đời bằng đôi chân trần
Bàn chân sần vết rạn
Mạch thời gian chảy qua kẽ nứt ngón chân.
Ngón chân mẹ bấm xuống mùa
Xuân con nảy lộc đâm mầm
Ngón chân mẹ bấm xuống đồng
Lúa con chín vàng ước mong.
Bàn chân mẹ lội qua lịch sử
Lội qua chiến tranh
Để nỗi đau phồng lên chai cứng.
Mẹ bới kỉ niệm bằng đôi nạng gỗ
Tìm bàn chân người anh bị đạn bom đánh lạc
Tìm bàn chân đứa em khi chưa sinh ra đã bị chất độc màu da cam đánh lạc
Con dò dẫm dọc cuộc đời trẻ nhỏ
vì chẳng bao giờ con được làm người lớn
Tìm bàn chân mẹ
Cơn mơ chiều hoang đánh lạc.
;;)
Re: Hoài niệm về Cha và Mẹ...!!!
Hoài niệm của cha
Nguyễn Thị Hồng Hà
Bước ra từ nơi khói lửa
Ban mai gửi ở chiến trường
Tóc cha chồng thêm sợi bạc
Hoàng hôn vỗ cánh bay sang.
Nén hương thắp cho đồng đội
Trái tim đóng ván niềm đau
Ánh mắt nhuốm màu sương khói
Thời gian mỏng lướt trên đầu.
Tập tễnh gió chiều hiu hắt
Chông chênh xẻ bong con đuờng
Cha về ủ thêm nỗi nhớ
Buộc lòng mình với cơn mưa.
Re: Hoài niệm về Cha và Mẹ...!!!
Mẹ
Con chỉ mong mẹ cười, mẹ hát
Con không muốn nhìn mẹ khóc, mẹ ơi!
Biết làm sao khi trời đầy giông bão
Con quá ngây thơ trước mắt cuộc đời
Chỉ thấy mình như đứa con bất hiếu
Ngoài văn chương chẳng biết gì hơn
Lúc này đây con mong mẹ hiểu
Con còn quá ngây thơ trước mặt cuộc đời
Ngồi trên ghế nhà trường con ngỡ đời bằng phẳng
Con cứ nghĩ ngoài kia là bầu trời đầy nắng
Nhưng mẹ ơi, bổng có một cơn mưa
Đã dội vào con tí tách giọt sau
Con chỉ biết có mẹ, mẹ ơi !
:deokinh:
Re: Hoài niệm về Cha và Mẹ...!!!
Mẹ của anh
Phải đâu mẹ của riêng anh
Mẹ là mẹ của chúng mình đấy thôi
Mẹ tuy không đẻ không nuôi
Mà em ơn mẹ suốt đời chưa xong
Ngày xưa má mẹ cũng hồng
Bên anh mẹ thức lo từng cơn đau
Bây giờ tóc mẹ trắng phau
Để cho mái tóc trên đầu anh đen
Đâu con dốc nắng đường quen
Chợ xa gánh nặng mẹ lên mấy lần
Thương anh thương cả bước chân
Giống bàn chân mẹ tảo tần năm nao
Lời ru mẹ hát thuở nào
Chuyện xưa mẹ kể lẫn vào thơ anh
Nào là hoa bưởi hoa chanh
Nào câu quan họ mái đình cây đa
Xin đừng bắt chước câu ca
Đi về dối mẹ để mà yêu nhau
Mẹ không ghét bỏ em đâu
Yêu anh em đã là dâu trong nhà
Em xin hát tiếp lời ca
Ru anh sau nỗi lo âu nhọc nhằn
Hát tình yêu của chúng mình
Nhỏ nhoi giữa một trời xanh khôn cùng
Giữa ngàn hoa cỏ núi sông
Giữa lòng thương mẹ mênh mông không bờ
Chắc chiu từ những ngày xưa
Mẹ sinh anh để bây giờ cho em.
--------------------------------
xuất xứ rõ ràng:
http://vnthuquan.net/tho/tho.aspx?id...%20Quy%CC%80nh
Re: Hoài niệm về Cha và Mẹ...!!!
Mẹ tôi, vạt áo nâu xưa
Nguyễn Việt Chiến
Mẹ ngồi hai vạt áo nâu
Hương ba nén thắp, khói cầu nguyện bay
Ngoài khuya tiếng vạc khô gầy
Sao dăm mảnh vỡ, gió day dứt lùa
Nghe như vọng tự ngàn xưa
Trong sương khói, tiếng mõ chùa đêm đêm
Những ai trở lại thiên nhiên
Lánh đời về dưới cửa thiền... những ai
Đức tin ở một ngày mai
Những tượng đất hát, những đền đài thiêng
Đạp qua khổ nhục oán hèn
Đạp qua dục vọng, cháy lên Niết Bàn
Đêm nay ba nén hương tàn
Nước trong một chén, kinh ngàn lời ru
Mẹ tôi, vạt áo nâu xưa
Tay thành kính chắp khói mờ dương gian.
Hoài niệm về Cha và Mẹ...!!!
Sau đợt mưa đêm
Võ Thị Ánh Hồng
Ngày ba đi xa
Mẹ hong tóc bên hiên nhà lạnh gió
Khoảng sân trắng
Hoa bưởi rơi
Mẹ không còn nhặt gội
Tiếng thở dài vấp tóc rối buông rơi.
Ngày ba đi xa
Con chim gõ kiến ngủ quên nơi thân cây gỗ mục
Mảnh trăng đầu hiên thao thức
Khuyết con như dấu vành môi
Nụ hôn ai đánh rơi giữa nền trời.
Ngày ba đi xa
Đôi môi mẹ phai son
Mấp máy một lời ca hoang hoải
Tôi đắng chát thấy mình là cỏ dại
Được sinh thành sau một đợt mưa đêm.