-
Sương và nắng
Sương và nắng
Em là sương , sương chỉ tan trong nắng
Nắng vô cùng , nắng chỉ đọng trong sương
Từ mênh mông tia nắng bình thường
Gặp sương sớm bỗng ngời lên ánh sáng.
Nếu vì nắng mà lòng sương bớt lạnh
Chỉ vì sương mà nắng bớt long lanh
Từ trong suốt mà làm nên tha thiết
Nửa vời từ những kỉ niệm xa xăm
Anh là nắng với sắc trời bất diệt
Vì đọng trong lòng giọt sương nhỏ long lanh
Em cần anh như biển xanh cần sóng
Có mặt biển nào lại phẳng lặng đâu anh
Em là sương , sương chỉ tan trong nắng
Nắng vô cùng , nắng chỉ đọng trên sương
Em yêu anh bởi vì anh là nắng
Có giọt sương nào thiếu nắng lại long lanh.
-
Re: Sương và nắng
TUYỆT WÁ BẠN ƠI, BÀI NÀY HAY WÁ ĐI THÔI :sleep:
-
Re: Sương và nắng
Ơ, hồi trước thầy gì mới về trường dạy sinh cũng đọc mấy câu thơ trong bài này, bảo là tự nhiên nhận được tin nhắn từ 1 số lạ!
Nhưng công nhận bài này hay thật! Nghe tên đã thấy lung linh kiểu gì rồi ấy!