Giang Hồ tiếu, ân oán rồi
Nhân quá chiêu, tiếu tàng đao
Hồng trần tiếu, tiếu hiu quạnh
Lòng quá cao, với không tới
Ánh sáng soi, đường xa xăm
Người sẽ già, lòng không già
Yêu không được, bỏ không xong
Không quên được điểm tốt của em
Trông như hoa không phải hoa, như sương lại không phải sương
Nước chảy cuồn cuộn không ngăn được
Một thân hào tình tráng khí thiếu ngạo cốt
Thì ra Anh Hùng là cô độc
Ải tiêu dao tiếng đàn khoát tiếng sáo
Rượu đến rồi, ngưỡng trời cười
Ung dung như gió, nhẹ như phiêu
Yêu hoặc hận, đều không cần