Dựa vai anh mà khóc.......
Mẹ tôi thường đố tôi : "phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể ?"
Ngày nhỏ, tôi cho rằng âm thanh là quan trọng đối với con người nên tai là bộ phận quan trọng nhất. Mẹ lắc đầu : "Không phải thế. Có rất nhiều người bị điếc trên thế giới này, con ạ. Nhưng con cứ tiếp tục suy nghĩ về câu đố, sau này mẹ sẽ hỏi lại con".
Vài năm sau, tôi lại cho rằng hình ảnh là quan trọng nhất, vì thế mắt chính là bộ phận mà mẹ muốn đố tôi. Mẹ lại nhìn tôi âu yếm nói : "Con đã học được nhiều đấy, nhưng câu trả lời của con chưa đúng bởi vì vẫn còn rất nhiều người bị mù".
Đã bao lần và lần nào cũng vậy, mẹ đều trả lời tôi : "Không đúng. Nhưng con đang tiến bộ rất nhanh, con yêu của mẹ".
Rồi năm ngoái, ông nội tôi mất. Mọi người đều khóc vì thương tiếc ông. Ba tôi cũng khóc. Đây là lần thứ hai tôi thấy ba khóc. Khi đến lượt tôi và mẹ đến cạnh ông để nói lời vĩnh biệt, mẹ nhìn tôi thì thầm : "Con đă tìm ra câu trả lời chưa ?". Tôi như bị sốc khi mẹ đem chuyện đó ra hỏi tôi lúc này. Tôi luôn nghĩ đó chỉ đơn giản là một trò chơi giữa hai mẹ con. Nhìn vẻ sững sờ trên khuôn mặt tôi, mẹ nói : "Con trai ạ, phần quan trọng nhất trên cơ thể con chính là đôi vai". Tôi hỏi : "Có phải vì nó đỡ cái đầu con không hả mẹ ?". Mẹ lắc đầu : "Không phải thế, bởi vì đó là nơi người thân của con có thể dựa vào khi họ khóc. Mỗi người đều cần có một đôi vai để nương tựa trong cuộc sống. Mẹ chỉ mong con có nhiều bạn bè và nhận được nhiều tình thương để mỗi khi con khóc lại có một đôi vai cho con có thể ngả đầu vào" .
Một bờ vai, phải, một bờ vai, bờ vai của mình, nhưng nó được dành cho người khác, cho những người cần đến nó, nơi đây họ tìm thấy được bình yên, sự an ủi và sự cảm thông...
...Và bờ vai này dành cho em. Có thể em mạnh mẽ, dũng cảm, nhưng cũng có lúc sẽ cần một nơi nương tựa, hãy nhớ đến bờ vai của anh, nơi đây em có thể tìm được cảm giác bình yên, như lời anh đã nói trong lời thơ trên, dựa vai anh mà khóc em nhé, vì anh cũng cần có một bờ vai để khóc, em à...
Re: Dựa vai anh mà khóc.......
Trích dẫn:
Gửi bởi
Quan_91
Mẹ tôi thường đố tôi : "phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể ?"
Ngày nhỏ, tôi cho rằng âm thanh là quan trọng đối với con người nên tai là bộ phận quan trọng nhất. Mẹ lắc đầu : "Không phải thế. Có rất nhiều người bị điếc trên thế giới này, con ạ. Nhưng con cứ tiếp tục suy nghĩ về câu đố, sau này mẹ sẽ hỏi lại con".
Vài năm sau, tôi lại cho rằng hình ảnh là quan trọng nhất, vì thế mắt chính là bộ phận mà mẹ muốn đố tôi. Mẹ lại nhìn tôi âu yếm nói : "Con đã học được nhiều đấy, nhưng câu trả lời của con chưa đúng bởi vì vẫn còn rất nhiều người bị mù".
Đã bao lần và lần nào cũng vậy, mẹ đều trả lời tôi : "Không đúng. Nhưng con đang tiến bộ rất nhanh, con yêu của mẹ".
Rồi năm ngoái, ông nội tôi mất. Mọi người đều khóc vì thương tiếc ông. Ba tôi cũng khóc. Đây là lần thứ hai tôi thấy ba khóc. Khi đến lượt tôi và mẹ đến cạnh ông để nói lời vĩnh biệt, mẹ nhìn tôi thì thầm : "Con đă tìm ra câu trả lời chưa ?". Tôi như bị sốc khi mẹ đem chuyện đó ra hỏi tôi lúc này. Tôi luôn nghĩ đó chỉ đơn giản là một trò chơi giữa hai mẹ con. Nhìn vẻ sững sờ trên khuôn mặt tôi, mẹ nói : "Con trai ạ, phần quan trọng nhất trên cơ thể con chính là đôi vai". Tôi hỏi : "Có phải vì nó đỡ cái đầu con không hả mẹ ?". Mẹ lắc đầu : "Không phải thế, bởi vì đó là nơi người thân của con có thể dựa vào khi họ khóc. Mỗi người đều cần có một đôi vai để nương tựa trong cuộc sống. Mẹ chỉ mong con có nhiều bạn bè và nhận được nhiều tình thương để mỗi khi con khóc lại có một đôi vai cho con có thể ngả đầu vào" .
Một bờ vai, phải, một bờ vai, bờ vai của mình, nhưng nó được dành cho người khác, cho những người cần đến nó, nơi đây họ tìm thấy được bình yên, sự an ủi và sự cảm thông...
...Và bờ vai này dành cho em. Có thể em mạnh mẽ, dũng cảm, nhưng cũng có lúc sẽ cần một nơi nương tựa, hãy nhớ đến bờ vai của anh, nơi đây em có thể tìm được cảm giác bình yên, như lời anh đã nói trong lời thơ trên, dựa vai anh mà khóc em nhé, vì anh cũng cần có một bờ vai để khóc, em à...
dù câu chuyện này đã được nghe nhiều lần nhưng đọc những dòng cuối anh viết cho " 1 ai đó" lại thấy buồn buồn,vì mình cũng vừa đánh mất đi 1 bờ vai để tựa...:sigh:
chúx anh hạnh phúc nhá:blush:
Re: Dựa vai anh mà khóc.......
đang buồn mà đọc xog càng não nề :loser: đang đau khổ vì có một bờ vai mà dù muốn thì mãi mãi mình vẫn ko thể nương tựa :noo:
Re: Dựa vai anh mà khóc.......
Trích dẫn:
Gửi bởi
-‘๑’-♥nAra♥-‘๑’-
đang buồn mà đọc xog càng não nề :loser: đang đau khổ vì có một bờ vai mà dù muốn thì mãi mãi mình vẫn ko thể nương tựa :noo:
Đã buồn nay còn buồn hơn ! hihi ! tớ có vai nhưng chưa ai dám dựa vào cả ! hihi ! vì tớ là kẻ xấu ! ha ha ha :hmm::hmm::hmm:
Re: Dựa vai anh mà khóc.......
1 bờ vai vững chắc để dựa vào khi bạn buồn sẽ khiến bạn cảm thấy bớt cô đơn^^
You are not alone!!!:freely:
Re: Dựa vai anh mà khóc.......
Trích dẫn:
Gửi bởi
kẻ xấu
Đã buồn nay còn buồn hơn ! hihi ! tớ có vai nhưng chưa ai dám dựa vào cả ! hihi ! vì tớ là kẻ xấu ! ha ha ha :hmm::hmm::hmm:
chắc có lẽ tại V cứ nghĩ như vậy nên chẳng bao giờ mở lòng với ai thui :idea:
Re: Dựa vai anh mà khóc.......
hjc' còn mình đã đánh mất người tựa vào bờ vai mình rùi :phew:
Re: Dựa vai anh mà khóc.......
Ai mún thì sẵn sàng cho mượn vai !!!!!!!!!!!!!
Re: Dựa vai anh mà khóc.......
Trích dẫn:
Gửi bởi
Quan_91
Mẹ tôi thường đố tôi : "phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể ?"
Ngày nhỏ, tôi cho rằng âm thanh là quan trọng đối với con người nên tai là bộ phận quan trọng nhất. Mẹ lắc đầu : "Không phải thế. Có rất nhiều người bị điếc trên thế giới này, con ạ. Nhưng con cứ tiếp tục suy nghĩ về câu đố, sau này mẹ sẽ hỏi lại con".
Vài năm sau, tôi lại cho rằng hình ảnh là quan trọng nhất, vì thế mắt chính là bộ phận mà mẹ muốn đố tôi. Mẹ lại nhìn tôi âu yếm nói : "Con đã học được nhiều đấy, nhưng câu trả lời của con chưa đúng bởi vì vẫn còn rất nhiều người bị mù".
Đã bao lần và lần nào cũng vậy, mẹ đều trả lời tôi : "Không đúng. Nhưng con đang tiến bộ rất nhanh, con yêu của mẹ".
Rồi năm ngoái, ông nội tôi mất. Mọi người đều khóc vì thương tiếc ông. Ba tôi cũng khóc. Đây là lần thứ hai tôi thấy ba khóc. Khi đến lượt tôi và mẹ đến cạnh ông để nói lời vĩnh biệt, mẹ nhìn tôi thì thầm : "Con đă tìm ra câu trả lời chưa ?". Tôi như bị sốc khi mẹ đem chuyện đó ra hỏi tôi lúc này. Tôi luôn nghĩ đó chỉ đơn giản là một trò chơi giữa hai mẹ con. Nhìn vẻ sững sờ trên khuôn mặt tôi, mẹ nói : "Con trai ạ, phần quan trọng nhất trên cơ thể con chính là đôi vai". Tôi hỏi : "Có phải vì nó đỡ cái đầu con không hả mẹ ?". Mẹ lắc đầu : "Không phải thế, bởi vì đó là nơi người thân của con có thể dựa vào khi họ khóc. Mỗi người đều cần có một đôi vai để nương tựa trong cuộc sống. Mẹ chỉ mong con có nhiều bạn bè và nhận được nhiều tình thương để mỗi khi con khóc lại có một đôi vai cho con có thể ngả đầu vào" .
Một bờ vai, phải, một bờ vai, bờ vai của mình, nhưng nó được dành cho người khác, cho những người cần đến nó, nơi đây họ tìm thấy được bình yên, sự an ủi và sự cảm thông...
...Và bờ vai này dành cho em. Có thể em mạnh mẽ, dũng cảm, nhưng cũng có lúc sẽ cần một nơi nương tựa, hãy nhớ đến bờ vai của anh, nơi đây em có thể tìm được cảm giác bình yên, như lời anh đã nói trong lời thơ trên, dựa vai anh mà khóc em nhé, vì anh cũng cần có một bờ vai để khóc, em à...
Ai mà được anh yêu chắc là hạnh phúc lắm ! Anh rất sâu sắc và có thể cũng rất tinh tế . Em rất thích mẫu người như vậy.
Re: Dựa vai anh mà khóc.......
Trích dẫn:
Gửi bởi
hoacucdai2611
Ai mà được anh yêu chắc là hạnh phúc lắm ! Anh rất sâu sắc và có thể cũng rất tinh tế . Em rất thích mẫu người như vậy.
có thik ko? thèng bạn chị đó chị giới thiệu cho^^:blush::blush: