-
Re: văn thơ cuộc sống
huê ngày về
Ðêm nay ta về thăm Huế
Phố buồn đón bước chân ta.
Chim khuya lặng thầm tiếng hú
Trăng khuya nữa mảnh đợi chờ.
Ðôi vai phủ đầy sương lạnh
Ướt về một thuở xa xôi.
Dáng ai thoáng qua rất vội
Nao lòng như buổi quen nhau.
Ngở ngàng xin hỏi đôi câu
Từ lâu giang hồ lạc bước
Trôi theo dòng đời xuôi ngược
Mải mê quên mất lối về.
Mỉm cười em nghiêng vành nón
Ðáp rằng anh có bâng khuâng
Nẻo xưa người đi bỏ lại
Tương tư một chút bụi trần.
Ðêm nay trở về phố cũ
Ngậm ngùi nhớ những ngày thơ
Ðời sau nhiều năm lưu lạc
Tìm ai hỏi một ngày chờ......(!?)
-
Re: văn thơ cuộc sống
đêm
Ðêm nghe tiếng vọng về
Bừng tỉnh giữa cơn mê
Trên kia ngôi sao nhỏ
Là dáng em hiện về.
Hạt sương mang nỗi nhớ
Theo bóng trăng đi tìm
Lẻ loi hoàng hoa cúc
Thoáng hương cũ tình xưa.
Em về trong ký ức
Người tình nhỏ lãng quên
Ta cố tìm môi mắt
Chờ ngưởi về trong đêm.
Ðêm ấp ủ riêng mình
Chút thi tình lãng tử
Nghe thầm thì bở ngở
Lời cây cỏ yêu nhau.
Bài thơ viết chưa xong
Nghe như buồn đã tới.
Ðêm đi qua đêm đợi
Ðêm lại buồn ……buồn hơn.
Hoang Vu
***Ðêm
--------------------------------------------------------------------------------
-
Re: văn thơ cuộc sống
chia phần
Ngày ta đến trong đời
Với hình hài nhỏ bé
Mẹ cho ta dòng sữa
Trong sữa có tình thương
Chia cho em một phần
Nuôi thời ta vụng dại.
Rồi ta đến trong đời
Theo ánh mắt mẹ vui
Mẹ tiễn ta vào đời
Mắt mẹ có nụ cười
Chia cho em một phần
Nuôi tình ta khôn lớn.
Từ dạo ta xa nhau
Em về theo với người
Ta bôn ba nữa vời
Buồn vui đời cơm áo.
Chia ngày xanh mộng ảo
Nuôi một chút lời thơ.
Phần xưa chia cho em
Góc lòng ta nhặt lại!
Của em _ Thời con gái
Trăng lẻ nửa khoảng trời
Sót lại mấy giọt đời
Ta đưa bàn tay hứng.
Mai về đâu em nhỉ?
Ðời đã lắng rạt rào
Ðọng lên từ nỗi nhớ
Chút tình anh xôn xao
Còn đây chia em hết
Anh xin phần hư hao.
--------------------------------------------------------------------------------
-
Re: văn thơ cuộc sống
Khi ta về ngang qua xóm nhỏ
Một chút bụi vàng cuối nẻo bâng khuâng.
Hàng dương xanh nghiêng mình bên dòng nước
Khói lam chiều gói trọn mái lều xanh.
Khi ta về vào thăm xóm nhỏ
Dấu rêu mờ còn đó chưa phai.
Ký ức xưa theo bóng đổ dài
Dáng em buồn in hằn trên kỷ niệm.
Và khuya nay ta về thăm xóm nhỏ
Chiếc lá vàng mời gọi bóng hoàng hôn,
chú dế ca bài hát không hồn
cho lữ khách tha hương lòng cô quạnh.
Rồi mai đây ta rời xa xóm nhỏ
Kiếp giang hồ phiêu bạt cánh chim.
Xóm năm xưa ta vẫn mãi đi tìm
Mãi mãi biết bao giờ ta gặp lại.
Xóm nhỏ đời ta.
Hoang Vu
-
Re: văn thơ cuộc sống
Dòng đời cứ và sẽ qua đi. Ai trong mỗi chúng ta không có bao giờ không suy tưởng về đời mình dù chỉ là một lần trong hiện hữu !?... Ðời sống có đôi điều cũng đáng ghét nhưng cũng có không ít những điều đáng yêu lắm phải không bạn nhỉ!
Xin bạn vui lòng hãy để cuộc sống bận rộn của bạn vào một góc nào đó của lòng mình trong một thoáng & nếu được hãy cho tôi xin hiến dâng đến bạn một vài dòng thơ để cùng bạn chiêu niệm thêm những gì yêu thương nhất trong cuộc sống vốn đã mang đến cho ta quá nhiều ưu tư và phiền muộn _ trong đó có bạn và tôi. Mong rằng những dòng thơ của Trang nhà Đắc Tài sẽ mang lại thêm cho bạn một vài tâm tư dù rất nhỏ bé........
Xin cảm ơn cuộc đời đã cho tôi những dòng thơ rằng tôi đã và đang viết. Xin cảm ơn bạn đã ghé thăm và chia xẻ đời sống cùng trang nhà hoang vu và xin cảm ơn bạn sẽ để lại một vài dòng lưu bút trước lúc chia xa.
Cầu chúc bạn có được thật nhiều hạnh phúc nhất trong những ngày tháng còn lại của cuộc đời.
-
Re: văn thơ cuộc sống
Bao năm mang kiếp người nghiệt ngã
Rồi một ngày từ giã trần gian
Bỏ rong chơi, bỏ những ngày vàng
Nhắm mắt, xuôi tay _ Hoàn cát bụi.
Trên lối nhỏ mai này nơi ấy
Có ta về bạn với cỏ xanh
Gởi lại em giấc mộng yên lành
Nuôi nấng trong những ngày xa vắng.
Chỗ ta nằm chiều vương chút nắng
Khuyết nửa vầng, trăng tựa chân mây
quanh ta hơi lạnh phủ thân gầy
thổn thức vui cười từ giun dế.
Ở đó có mùa Thu vĩnh cửu
Trải vô thường theo bóng thời gian
có rong rêu của những ngày vàng
Vùi rất sâu dưới mồ hoang giá.
Em chắt chiu chút tình son ngọc
Ta một đời phiền muộn thế gian
Níu kéo nhau chi cũng về ngàn
bên cánh cửa bàng hoàng_Thượng Đế.
Nước sông xưa vui buồn xuôi ngược
vẫn theo về biển cả ngày mai
chút tình thơ ta trải đêm dài
là nghĩa trang đời ta ngủ đó.
Đắc Tài
LỜI TRẦN TÌNH
-
Re: văn thơ cuộc sống
Chiều nay bỗng nghe lòng trống trải
Mưa về gợi nhớ nỗi xa xăm
Có người con vọng về quê cũ
Trải nỗi sầu trong những trở trăn.
Mười mấy năm xa rồi Mẹ nhỉ !!!
Đời chia đôi ngả. Mẹ và con
bao nhiêu thương nhớ còn chưa thoả
Mẫu tử tình thâm vẫn chưa tròn.
Thuở ấu thơ, ngày con mới lớn
Bên mẹ hiền sớm tối buồn vui
cùng những khi sóng gió dập vùi
vẫn ấm êm trong vòng tay mẹ.
Mẹ yêu ơi! Con còn nhớ lắm
nhớ những ngày khổ cực cam go
nhớ lời khuyên bảo, Mẹ dặn dò:
"Con hãy sống nên Người con nhé!"
Ôi! Nỗi nhớ xưa vẫn còn đây
Lời mẹ yêu vẫn cứ đong đầy
Con về xin góp lời tâm niệm
đốt tháng ngày, sưởi nỗi nhớ mong.
Mười mấy năm rồi đó mẹ ơi!
Chiều nay có một áng mây trôi
chiều nay có một người xa mẹ
gói nỗi niềm trong những vần thơ.
Nhớ Mẹ 01Hoàng Vũ
-
Re: văn thơ cuộc sống
Chợt nghe vọng tiếng ầu ơ
Lòng ta chùng lại tuổi thơ hiện về.
Tỉnh đi em những cơn mê
Ðể nghe thơ thẩn vỗ về tiếng ru.
Ầu ơ ... Trong những chiều Thu
Ðong đưa tiếng võng ai ru dịu dàng.
Bên đời có trẻ đi hoang
Nhặt vài ba chiếc lá vàng cô đơn
Quên đi dăm nỗi tủi hờn
Gởi về cho Mẹ vạn lời nhớ thương.
Giờ chắc tóc mẹ bạc sương !?
Giờ trong mắt mẹ có vương bùi ngùi !?
Giờ rằng biết mẹ còn vui !?
những ngày tịnh độ cuối đời phù vân.
Giờ chắc mẹ đã ân cần
sớm chiều kinh kệ vui thân, vui đời ......
Con đây lòng vẫn ngậm ngùi
Viết dâng về mẹ đôi điều nhớ thương
Bao giờ con hết vấn vương......
Ðắc Tài
NHỚ MẸ 02
-
Re: văn thơ cuộc sống
Tôi đi tìm chiếc bóng tôi
Nghe như đâu đó nghìn lời hoang sơ.
Tôi tìm tôi tận trong mơ
Ngu ngơ rồi lại ngu ngơ vẫn mình.
Tôi tìm tôi giữa lặng thinh
Hữu hình tôi vẫn vô hình vẫn tôi.
Ðưa tay nắm lấy buồn vui
Tôi cười bóng khóc nghìn đời mải mê.
Ngày qua đêm bóng đi về
Trong tiềm thức vẫn chưa kề gần nhau.
Tôi tìm tôi tận ngày sau
Sao chưa nắm ðược nỗi đau phận người...!?
Tôi tìm bóng tận cuối trời
Tôi đây bóng ðó xa rời vẫn xa.
Nhờ em em có tìm ra …!!!???
Hoang Vu
Tôi tìm bóng tôi.
-
Re: văn thơ cuộc sống
Xuân đến bao lần xa quê Mẹ
Gượng xứ Người nghĩ chút bâng quơ.
Ai đó mang ngày Đông tiễn biệt !?
Khoát vào đời chiếc áo nàng Xuân.
Mẹ già đâu? Bao giờ ta gặp
Quê hương đâu? Một nỗi nhớ mong
Ðợi Xuân về bên thềm hoang vắng
Đón Tết sang trong cửa cô đơn.
Ai về quê Việt cho tôi nhắn
Xin hộ giùm tôi một ít mùa Xuân.
Ở đây vẫn cỏ, cây, hoa, lá ......
Vẫn bốn mùa. Nhưng vẫn thiếu mùa Xuân.
Xuân này bao mùa xa quê Mẹ.
Được. Mất. Còn. Xuân để yêu thương.
Hay thời gian chỉ là cõi vô thường
Để ngậm ngùi buồn thân viễn xứ.
Đắc Tài
XUÂN THA HƯƠNG.