bai nay dc chua ha
tau phai tim mai moi thay day
Printable View
bai nay dc chua ha
tau phai tim mai moi thay day
Tích Xưa
Sao Mai
Rời trang cổ tích bước ra
Nàng tiên nhỏ với hai tà áo thơ
Trần gian cậu bé ngủ mơ
Thấy là hoàng tử ngẩn ngơ giữa vườn
Ngàn hoa cỏ một làn hương
Dịu dàng thoang thoảng lối đường tiên qua ...
sặc thơ lớp 5 à mày thơ về phổ thông đê thơ gì toàn ô mai với cọp thôi. với lại giộng thơ còn trẻ con quá
Tuổi Học Trò Ta Đâu ?
Trương Nam Hương
Qua sông ngoảnh lại thương trò
Anh qua cái tuổi học trò ... thương nhau !
Bạn bè tất tểu về đâu
Ghế anh ngày trước, người sau đến ngồi .
Không tin ? Cứ hỏi hình người
Rồi nghe nét vẽ trả lời tháng năm
Còn đây dấu mực lặng thầm
Thơ anh đem tuổi lỡ lầm lăn qua .
Người đừng xóa nhé, đau ta
Chẳng sao hoài niệm thịt da giống mình
Em rồi có lúc như anh
Về sao lục thuở tóc xanh, muộn màng...
Về thương cho ghế cho bàn
Về đau cùng với cung đàn tuổi thơ
Chỗ giờ rộng lắm đừng lo
Thay anh, nỗi nhớ học nhờ lớp em !
thơ học trò chính hiệu con nai vàng
chuyện tình đi học trọ
Anh ở thành đô đi học trọ
Xóm lạ, hàng cây cũng lạ là
Qua ngõ đường cong hoa tý ngọ
Nở tím như cười đón khách xa
Em là cô gái nhà bên đó
Mỗi chiều mơ mộng hát vu vơ
Tiếng đàn thô thiển mà yêu quá
Da diết gợi lên nỗi đợi chờ
Giọng hiền thanh lắm như tiếng suối
Nhẹ nhàng thoang thoảng ngọt sầu riêng
Làng xưa anh mơ về một buổi
Quê cũ chiều sương tim tím hiền
Một bữa anh sang nhà thăm bác
Mẹ em đi chợ sáng đường xa
Ðối diện lần đầu, em gương mặt
Anh nhìn, cứ ngỡ đã gặp qua
Lúc đó hình như anh bối rối
Và em e thẹn đến cuống cuồng
Bốn mắt long lanh, mình quên nói
Nhịp tim thình thịch tựa hồi chuông
Anh tưởng tượng em Hoàng Thị Ngọ
Còn anh thi sĩ Phạm Thiên Thư
Em tan trường về đường mưa nhỏ
Theo em anh chẳng thấy mây mù
Anh thấy tóc ai đen nhánh quá
Vai gầy cánh hạc nửa mùa bay
Anh ước được làm viên sỏi đá
Cho em chân khỏi trượt cuối ngày
Và thật, anh theo em đến lớp
Cùng chim anh huýt gió nhịp nhàng
Em giữ chân nhanh chừng mấy bước
E thẹn nếu mình sánh vai ngang
Lời nói bâng quơ, câu chẳng nhập
Mà sao thương quá, tiếng lòng ơi
Em cười, cứ thế, đừng nín gấp
Ðể hồn anh lạc tận ngàn khơi
Một hôm anh mời em vào quán
Hoa lá xạc xào trong gió vui
Câu chuyện lần đầu không ngắt quãng
Trái ngọt tình yêu sắp chín mùi
Em cười như đoá tường vi nở
Anh mơ làm sương sớm êm đềm
Em nói nhẹ nhàng như hơi thở
Anh mơ làm suối chảy thâu đêm
Em thẹn, đỏ hồng hai gò má
Anh tiếc rằng anh hoạ thiếu tài
Em nhìn, đôi mắt hiền, đen quá
Anh sợ người ta lắm kẻ hoài\...
Trái mộng tình yêu không kết nụ
Mẹ rầy em ngại, chẳng tìm anh
Xa nhau kỷ niệm đầu còn giữ
Chiều nay anh nhớ bến xuân xanh
Tuổi Mười Tám
Khuê Việt Trường
Em hãy đoán bông cúc nào sẽ nở
Khi em tròn sinh nhật tuổi mười lăm
Vầng trăng kia mang nỗi nhớ rất rằm
Đã ở lại trên đôi tay mềm mại
Em hãy đoán vạt cỏ nào sẽ ngại
Đón chân em khi mười sáu tuổi kề
Quán nhỏ kia ai ngồi đợi ai về
Để giấc ngủ mang mộng đầy trước ngõ
Em hãy đoán bông hồng nào sẽ nở
Một sớm mai em mười bảy diệu kỳ
Chiếc lá nào rơi rụng giữa đông vui
Ai thắp nến để hồng đôi má ửng
Em hãy đoán trước cổng trường ai đứng
Giọt sương nào sẽ rụng giữa đêm khuya
Mưa chiều nay chẳng giống những chiều xưa
Em hãy đoán khi vừa mười tám tuổi
thế mi đòi thơ gì nua
tho cua mi nghe vẻ sv gớm
chăc mi chi thich loai:
"xa que huong nho me hien
khi ve ko biet tui tien me de dau"
haha tất nhiên rồi phải thực tế chứ