chưa hẳn đã là buồn , nhwung tự dưng muốn viết cái gì avof đây , muốn nói gì đó
Printable View
chưa hẳn đã là buồn , nhwung tự dưng muốn viết cái gì avof đây , muốn nói gì đó
hix, đang bùn vì mềnh bị đau bụng, hu hu, thế mà hum nay bọn nso còn rủ đi ăn chơi nữa chứ, :((
"Phong lưu bách hiểu sanh"
:-"Hoàng hôn đã tàn. Nắng chiều nhạt nhoà,như cố ẩn mình sau những tảng mây xám nặng trịch, hững hờ trôi.Nền đen, bóng nắng hồng: cả một góc trời loang lổ… ảm đạm, u hoài.
Đưa tay nâng chén rượu một cách vô thức.… hic,rưou ở đây vốn nồng sao nhạt thếch thế này? Từng ngụm chảy qua cuống họng: lạnh lẽo, vô cảm. Muốn mượn chút men để sưởi lòng mà thành vô vọng? Cũng phải thôi, người cần rượu để sưởi lòng nhưng rượu càng cần người để ủ lại hơi men..... Trong cái cảm giác trống trải ấy,bỗng từ đâu kỷ niện ùa về......Một căn phong nhỏ,một cái nguýt dài rồi đến những nụ cười hiền nao lòng. ..... Tưởng đã lưu trong dạ sao vẫn hoá hư vô? Nơi đây… Cô độc ,hoang vắng.....chỉ biết nhìn trời cao nhỏ lệ mà lê bước về nhà....
.... Ngày mai.... ....
"Hoan lạc thú, Biệt ly sầu, Tựu trung cánh hữu si nhi nữ"
(Hoan lạc,ly biệt đều khởi nguồn từ nữ nhi)
Tức cảnh sinh tình, vốn cũng chẳng ham hố j với chuyện t/y đôi lứa ở đời này nữa, nhưng vì đọc bài viết của bạn Thanh mà lại thấy nao lòng ! Chút ít kỷ niệm xưa liệu có còn j.....cho A cho E và cho mọi người. Nước mắt con gái trào ra khóe mi...tiếng nấc làm ng` ta giật mình bối rối. Anh tệ quá...mang đến HP cho E rồi lại tước đoạt nó đi. Anh nói rằng A k muốn làm E tổn thương nhưng chính những lời nói dó của A đã làm E tổn thương rồi.
A làm cho những giọt nước mắt lạnh lùng, mặn chát....thổn thức mỗi đêm, khiến nó...ấp ôm gối mềm...
khi nào bùn thì nghe quick and snow show trên daoduytu.net/music, việc quái gì phải đi spam thía nè!
keke!
spam thế này hơn là vào trong kai chứ, viết cũng là 1 nghệ thuật mà
có phải lúc nào cũng nghe đc nhạc đâu. ví dụ như là lúc này chị có mún nghe cũng chẳng nghe đc, ở cty ai cho nghe chứ hix :( . Có đôi khi người ta cần viết 1 cái j đó để giải tỏa ức chế thôi mà, 15' k bình thường sẽ trôi nhanh đi qua từng dòng chữ
buồn ư ? cũng ko biết được nữa , ta cứ lang thang mọi nơi để rồi ko thể xóa đi 1 nỗi đau trong tâm hồn . con người ta đôi khi chẳng cần 1 thứ gì , nhưng lại cần 1 vòng tay chia sẻ của một người nào đó , hức !!!! nhớ nhóm FH , ở đó mọi người có những cái ôm chia sẻ , đề nghĩ ai đó ôm mình ko phải chuyện lạ , ta cần 1 người bạn ở bên hơn bất cứ khi nào, nhưng chẳng ai cả , đôi khi ............ gió , hãy cuốn ta đi , hãy mang tâm hồn ta đi thật xa đi ,
Đôi khi ng ta fải tự tạo ra cho mình những niềm vui để cảm thấy không cô đơn trong cuộc sống này. Một lúc nào đó nhìn lại sẽ có lúc thấy rằng sao lại có thể làm thế nhỉ??? nhưng chính nhờ những lúc như thế mình mới có thể đứng vững ngày hôm nay. Cám ơn cuộc sống !
..Định Công,HN...Cafe Newlight
:-/Em từng nói..chuyện tình cảm tồn tại một điều "Yêu kỉ niệm, quý trọng những gì mình đã mất , hờ hững với cái mình đang có ", ...Nhưng..em ko thế ... ..Và..cũng chẳng có gì sai ...Biết làm sao khi tình cảm người ta là như thế ???Lý trí , suy nghĩ còn có thể so đo thiệt hơn , nhưng còn tình cảm , làm sao ép buộc theo một phương hướng đã định...?
Có thể luyến tiếc quá khứ sẽ mang lại cảm giác nặng lòng, nhưng chắc gì khi trân trọng hiện tại ta lại có niềm vui ???
Hy vọng và thất vọng là 2 khái niệm vốn song hành .Nếu không nắm chắc thì tại sao cứ phải đặt niềm tin.
.~o)Anh nhát gan,anh yếu đuối..và sẽ là một nhà đầu tư kém ...nhưng,xin lỗi em..Cuộc phiêu lưu này anh ko chơi nữa....vì mang tình cảm đã hơn 1 lần thất bại ra làm vốn quả thực anh ko làm đc....
Mong em hiểu..!!