-
Re: Thơ tình Xuân Diệu!
Bến Thần Tiên
Xin em nói với thời gian
Ghé thuyền chở hộ ta sang bến Thần .
Lên bờ vừa mới đặt chân
Nước non đâu bỗng trong ngần gần xa .
Quanh mình cũng chỉ có ta
Sao nghe nhân loại hòa ca với mình
Không hoa, cũng chẳng lá cành,
Mà sao em đã tạo thành sắc duyên
Tạo hình gió thoảng, trăng lên
Hoa bên bờ suối, mây trên đá gành .
Một mình em sáng tạo anh
Theo em, anh sáng tạo thành đôi ta .
Thời gian rót xuống dần dà
Một mình êm dịu bao la đất trời
Trải bao đau khổ trong đời
Mới dành cho - phút được ngồi - bên em
-
Re: Thơ tình Xuân Diệu!
Buồn Trăng
Gió sáng bay về, thi sĩ nhớ;
Thương ai không biết, đứng buồn trăng .
Huy hoàng trăng rộng, nguy nga gió,
Xanh biếc trời cao, bạc đất bằng .
Mây trắng ngang hàng tự thuở xưa,
Bao giờ viễn vọng đến bây giờ.
Sao vàng lẻ một, trăng riêng chiếc;
Đêm ngọc tê ngời men với tợ..
Khắp biển trời xanh, chẳng bến trời,
Mắt tìm thêm rợn ánh khơi vơi,
Trăng ngà lặng lẽ như buông tuyết.
Trong suốt không gian, tịch mịch đờị
Gió nọ mà bay lên nguyệt kia,
Thêm đêm sương lạnh xuống đầm đìạ
Ngẩng đầu ngắm mãi chưa xong nhớ,
Hoa bưởi thơm rồi : đêm đã khuyạ