-
Re: văn thơ cuộc sống
Sẽ có mãi cô bé mười sáu tuổi
Bài hát tình yêu em hát ngày xưa
Những mơ ước chờ mong tuổi trẻ
Phố xá xanh trong chiều đầy gió
Phông màn nhung, quá khứ của đời em
Về đâu rồi điệu hát thân quen
Những tà áo muôn mùa rực rỡ
Dòng sông chảy suốt bài ca một thuở
Những khu rừng, thành phố, xóm làng xa...
Về đâu rồi cô bé ngày xưa
Mười sáu tuổi đâu rồi năm tháng cũ
Dòng nhật ký còn nguyên trong cuốn sổ
Về những làng những phố những tình yêu
Chiều mùa xuân nước xiết chân cầu
Nhà hát lên đèn trong tiếng nhạc
Bài hát nói về bao điều khao khát
Vẫn tình yêu muôn thuở tự ngày xưa
Phông màn xanh, thời gian của bây giờ
Người đứng hát trẻ trung như lời hát
Gió thao thức những chân trời phiêu bạt
Thổi điên cuồng trên tà áo thơ ngây
A mùa xuân như cầm được trên tay
Và tuổi trẻ vẫn muôn đời tiếp nối
Sẽ có mãi cô bé mười sáu tuổi
Dẫu tóc em năm tháng đổi thay màu.
11-1982
-
Re: văn thơ cuộc sống
Hát với con tàu
Mùa xuân đất nước mênh mông
Con tàu đi giữa muôn lòng thương yêu
Tàu qua những sớm những chiều
Những sông, những núi, những đèo tàu qua...
Nơi nào cũng muốn là ga
Một bàn tay vẫy tha thiết con tàu
Một lời hát gửi theo sau
Một bình minh ở trên đầu cùng đi
Biển xanh là nỗi nhớ quê
Trời xanh như những cách chia đã lìa
Phố xanh trong những ánh đèn
Làng xanh đang xoá những miền thép gai
Em không nói được nên lời
Giấu trong đáy mắt tiếng cười của em
Những rừng những núi chưa quen
Những làng những phố biết em lần đầu
Mà em đã nhớ từ lâu
Mà em vẫn ước cùng nhau trở về
Con tàu nối lại trăm quê
Những tên xa vợi nay nghe hoá gần
"Đường vô xứ Huế quanh quanh"
Mà sông Hương với Ngự Bình là đây
Con tàuđi giữa biển mây
Hải Vân ta biết có ngày ta qua
Nha Trang sóng vỗ bên nhà
Phan Rang, Phan Thiết còn xa nữa mình ?
Lặng yên, nghe rõ không anh
Trái tim đập giữa mênh mông đất trời
Khi vô thành phố tên Người
Con tàu như cũng nói lời thiết tha
Qua rồi bao nỗi cách xa
Quê anh giờ cũng đã là quê em
Cỏ cây, ngọn gió cũng quen
Vừa nghe tiếng nói đã nên mặn mà
Thơ em đã có bóng dừa
Có dòng kênh với con đò quê anh
Có bao trai gái đất mình
Ra đi, giờ cũng như anh trở về
Này anh, em hát anh nghe
Dẫu không hay cũng đừng chê đừng cười
Mùa xuân tôi hát với người
Với con tàu - hát những lời thương yêu
Mùa xuân 1976
-
Re: văn thơ cuộc sống
Thơ Cũ Của Nàng
Trần Dạ Từ
. người đi qua đời tôi
trong những chiều đông sầu
mưa mù lên mấy vai
gió mù lên mấy trời
mây mù lên mấy biển
người đi qua đời tôi
hồn lưng mùa rét mướt
đường bay đầy lá mùa
vàng xưa đầy dấu chân
lòng vắng như ngày tháng
đen tối vùng lãng quên
người đi qua đời tôi
chiều ầm vang tiếng sóng
bàn tay mềm khói sương
tiếng hát nào hơ nóng
người đi qua đời tôi
nghe những lời linh hồn
phi lao dài tiếng ru
êm ái lòng hối tiếc
trên lối về nghĩa trang
trong mộ phần tối đen
người đi qua đời tôi
không nhớ gì sao người
em đi qua đời anh
không nhớ gì sao em
Trần Dạ Từ
-
Re: văn thơ cuộc sống
năm sinh của mình cùng năm với bài thơ:
Sinh Nhật 1988
Nhã Ca
. ta thêm một ngọn nến hồng
lửa hò reo biết nên công cán gì
nến hồng đôi ngọn phân ly
rễ oan khiên vẫn xù xì đâu đây
nến hồng reo, tuổi hồng bay
những năm cùng tháng đang xây xẩm dần
có dào dạt, có phân vân
câu thơ thời nhỏ, đôi vần dửng dưng
có ta, tuổi tác reo mừng
thân tre còm lạc một rừng bạch dương
nến hồng reo,tuổi hồng thương
cho nhau về lại thịt xương thuở nào
Nhã Ca
-
Re: văn thơ cuộc sống
Ðêm Tụ Tập Uống Rượu, Buồn Thân Thế
T. T. Mây Trên Ngàn
. Bạn nói với ta : sầu như núi
Ờ ! Chuyện đâu còn đó , tính sau
"Dzô" ly này , phải cạn một hơi . Mau !
Khà một tiếng xóa tan đời dâu bể
Chuyện thân thế còn chi đâu mà kể
Chí lớn ngậm hờn ? Bàn tay không !
Ha ha . . . Chúng vung tay : trò diễu dở
Dối gạt Mẹ hoài , đau xót núi sông
Này ông kia ! Cạn ly đi chứ
Ðêm càng khuya hơi bốc càng thơm
Nhớ thuở trước mình đưa lưng hứng đạn
Chẳng đứa nào kêu lên tiếng oán hờn .
Ông còn nhớ thằng Sinh ? banh helmet
Thằng Khánh hoá thân thành một đống than !
Ha ha . . . Chúng hiện giờ đang có mặt
Hãy liệu hồn , kẽo tụi nó cười khan
Ê , ông ! Mới nửa chai mà đào ngũ ?
Hay nhớ trại tù , tưởng niệm anh em ?
Còn chú em này , cho "Qua" xin hỏi
Ðau đớn chuyện gì , ướt mắt , lặng im ?
Này các ông , chờ đợi quá lâu rồi
Chớ trách bọn mình : ngu phu thất trí
Chuyện đại sự nhường ai nhiều mưu kế
Ðáng mặt anh tài : cuốn gói phò ngôi
Chỉ ghét một điều họ nói dóc thôi
Núp lén, thập thò , như con chó đói
Nuốt xuống giùm đi , xin ông đừng ói
Miếng nhắm này trân quí vạn lần hơn
Có đáng gì một chút phổi chút gan
Mấy quan đốc(tor) đặt bày trò kiêng cữ
Ðã không chết trong một thời binh lửa
Thêm vài năm há thoát khỏi suối vàng ?
"Dzô...dzô" tụi bây ! Ðừng làm hiền triết
Ngửa mặt chẳng thấy trời , cúi xuống còn ta
Ồ lạ ! Sao tụi mày như tượng đá
Ðể nhạt men nồng , phí rượu của " Qua "!
Ðù mạ ! Mời nhậu chớ ai mời buồn
Tụi bây tức cái gì , im như hến ?
Ờ , ờ ! Mà...Rượu tốt đồ nhắm ngon
Nhắc tụi nó , sao nuốt vào thấy nghẹn .
T. T. Mây Trên Ngàn
Thêm:
Chuyện thật và người thật , quá đau lòng
Người lính làm thơ nổi sùng văng tục
Ðã lỡ ngang tàng nay núi , mai sông
Bạn hiền thứ tha ? Niềm vui chất ngất .
-
Re: văn thơ cuộc sống
Thơ Nào Cho Nỗi Tháng Ngày
Duy Năng
. nằm nghe mưa hú ngoài nương
buồn theo bộ lạc tha phương cuối rừng
lang thang hồn cũng bỗng dưng
bỏ thân trằn trọc lạc vùng hoang sơ
ấp tay gối mộng tình hờ
nửa đêm chợt thức chợt mơ dị kỳ
âm thầm nghe tiếng chim di
trở nghiêng tay vói một vì sao băng
hỡi ơi này chiếu này chăn
bơ vơ xênh phách tiếng cầm ca xưa
hồn ta mộng trả lại chưa ?
thì xin dâng trọn cho vừa thuỷ chung
những là tường kín lãnh cung
mười đau tâm sự chín tầng không hay
thơ nào nguôi nỗi vơi đầy
đã nên giông bão tháng ngày khó quên
Duy Năng
(Dặm Nghìn / USA 1998)
-
Re: văn thơ cuộc sống
Gỉa Vờ
Hồ Minh Ha
. tôi chưa thốt được câu nào
giữa tôi, em có bức rào lửng lơ
đột nhiên em nói ngây thơ:
‘coi như hai đứa gỉa vờ yêu nhau’
trăng in bóng đợi bên cầu
vờ thôi ! mà nhớ mà sầu nỗi chi ?
ngày qua đi, tháng qua đi
em yêu tôi thật, có gì vờ đâu !
bây giờ ta đã có nhau
cảm ơn em, cảm ơn câu gỉa vờ
Hồ Minh Hà
(Lục Bát Tình, VN)
-
Re: văn thơ cuộc sống
Kiều Nữ
Hoa Thi
. hồi chớm lớn, Em thấy Em quá đẹp
với hai hàng mi đọng gío chiêm bao
với hai mắt trổ nước nguồn đi dạo
môi đôi cành sóng nở ngát ca dao
lên mười tám, Em càng thêm lộng lẫy
chân tay thon tre trúc thướt tha tình
ngực gói ghém cả đôi dòng nguyệt nhật
thon lưng đơm đồi thơ dựng hiển linh
chừ hăm bốn, dĩ nhiên càng rực rỡ
chùm tơ đêm kín gió trổ so le
mỗi ngọn chứa cả trăm miền sinh mộng
lỡ rơi hương, gom thiên hạ theo về
Em kiều nữ, chứ không là thánh nữ
chỉ hơi buồn, Em nợ cụ Nguyễn Du
hồng nhan thuyết sống hoài cùng trái đất ?
tình bao la sao chỉ tặng một người ?
Hoa Thi
(Một Thời Con Gái)
-
Re: văn thơ cuộc sống
Vô Tình
Tường Vi
. gọi chi hai chữ vô tình
chỉ là chẳng thể đôi mình mà thôi
cái thời cắt bím cột đuôi
tay đan mắt liếc xa xôi quá chừng
có nhiều lưu luyến cũng đừng
coi như ngày ấy chưa từng quen nhau !
Tường Vi
(Khoảng Trời Riêng)
-
Re: văn thơ cuộc sống
TìnhTrịnh Gia Mỹ
. rồi mai, rồi mốt, chia xa
tình, cơn gío thoảng bay qua cánh đồng
rồi mai, rồi mốt, thinh không
tình,cơn mưa bụi rớt lòng biển xanh
rồi mai, rồi mốt, thôi đành
tình theo sợi khói mong manh về trời
Trịnh Gia Mỹ
-
Re: văn thơ cuộc sống
Thiếu Nữ
Hoa Thi
. cỏ mượt cánh tay thon
hồng hoa vun môi ngọt
nhịp tim không bén gót
hát giữa thời thoa son
tôi cao lên với gío
tôi rộng ra cùng mây
tôi gặp tôi tất cả
ở mỗi người quanh đây
giày năm phân cao gót
áo mỏng vạt hông bày
ngón tay chưa đeo nhẫn
dắt một đoàn bướm bay
Hoa Thi
-
Re: văn thơ cuộc sống
Thơ tình trong trại cải tạo
Phan Nhự Thức
. đã cạn dòng thơ từ buổi đó
buổi xa rừng chim cất giọng khan
chiếc lồng nhỏ đời giam bé nhỏ
cõi ngoài mơ là dấu chấm than
đã hết thuở trăng sao xao xuyến
nắng bâng khuâng nhớ sáng thương chiều
mây thôi gọi, gío tình thôi hẹn
tháng năm qua đời xóa chữ yêu
chỉ còn lại mẫu đời giản lược
hòn sỏi kia giạt bãi ngậm ngùi
phơi lòng khô con kênh khô nước
mặt mù sương vàng vọt tuổi người
chỉ còn lại muỗi ruồi ve vản
nỗi buồn dài buồn tủi thịt da
mắt nâu thâm nửa đời chờ sáng
một người tù gối mộng xót xa
tưởng như thế cho qua ngày tháng
bỗng một hôm trời trở nắng bâng khuâng
nỗi tình cờ vẫy tay lãng mạn
thơ từ đâu đậu xuống tim chàng
tóc người bay lao xao dưới phố
tỏa hương thơm theo gío bay cao
gọi nỗi tình cõi ngoài sương gío
về nâng niu đời đã tiêu hao
xưa làm thơ yêu em nắng dịu
mưa bay chưa ướt vở học trò
giờ làm thơ yêu em nắng gắt
mưa tạt lòng lệ nhỏ trơ vơ
dù có thế nào thơ vẫn thế
xin nâng ly mời rượu ân cần
tình chếnh choáng bước lên cuộc sống
bồng em qua tay vẫy mùa xuân
Phan Nhự Thức
-
Re: văn thơ cuộc sống
Thursday, 21. December 2006, 08:21:06
Một ngày xưa thầm nhớ đến em
Lệ nào rơi mãi trên môi mềm
Tình ngăn cách từ đây vĩnh viễn
Những đớn đau khơi lại buồn thêm
Khi ấy em đi chuyến xe hoa
Lộng lẫy hoa cài lên phôi pha
Đường vương sầu theo xác pháo tím
Theo bước chân tìm về nơi xa
Từ đây không còn thấy em rồi
Vắng ngắt mây buồn theo trăng trôi
Bờ Ngân Hà anh nghe ngâu khúc
Phút chia tay thương tiếc người ơi
Lời sau cuối anh xin gửi lại
Mai về sau biền biệt phương trời
Nơi ấy cầu mong em hạnh phúc
Dù lòng đang chua xót bôi hồi
Đông Hòa
03.12.06
-
Re: văn thơ cuộc sống
Thursday, 21. December 2006, 08:05:21
Em chẳng bao giờ có thể chối bỏ đâu
Câu thơ cháy khi em mười bảy tuổi
Những tháng năm tuổi thơ rong ruổi
Tìm ánh sao chiều sóng sánh một dòng thương
Em chẳng thể nào bỏ nổi những tơ vương
Những khao khát suốt một thời con gái
Hoa phượng đỏ ngàn năm còn đỏ mãi
Con ve ngân thương nhớ tận bây giờ .
Sẽ chẳng bao giờ nguội tắt ước mơ
Câu chuyện cổ xưa: Lọ lem và hoàng tử
Dẫu hoàng hôn đỏ tím vai ngày lữ thứ
Em một mình không có anh bên...
Sẽ chẳng bao giờ em có thể vùi quên
Năm tháng cũ ... câu thơ buồn anh viết
Sóng nước cồn cào nhớ thương da diết
Em tê lòng nghe nhói trái tim đau .
Dẫu em giận hờn: ta không là của nhau
Ánh sao chiều vùi chôn nơi dĩ vãng
Anh cũng đừng buồn, đừng nhìn em im lặng
Em chẳng bao giờ có thể hết yêu anh.
LƯƠNG LAN
(Hải Hưng)
-
Re: văn thơ cuộc sống
Thursday, 21. December 2006, 07:49:54
Một vòng tay
..... ngọng ngịu
Đo chiều dài
..... nhớ thương
Một bờ môi
...... mát dịu
Khao khát vì
.......vấn vương
Ta yêu chàng
....... si dại
Trong vũ trụ
........cuồng điên
Ta thương chàng
........ miết mãi
Nơi thế giới
.........bình yên
Thanh Vân
-
Re: văn thơ cuộc sống
Thursday, 21. December 2006, 07:45:49
Bao đêm nằm thao thức
Mong nhớ nhiều về anh
Giờ này anh ở đâu?
Anh ở phương xa nào?
Có còn nhớ đến em
Em vẫn mãi mong chờ
Chờ anh quay trở về
Em và anh xum họp
Chúng ta cùng bên nhau
Tay trong tay sánh bước
Mơ một ngày hạnh phúc.
0101010
-
Re: văn thơ cuộc sống
Thursday, 21. December 2006, 07:12:32
Kìa mùa thu sang còn đây mà anh đã ra đi lãng quên tình em. Tình buồn vương những cành lá còn xơ xác nơi đây chờ thân héo gầy. Lòng em hiu hắt băng giá những tháng ngày buồn theo những vết chim bay. Anh đã xa thật sao khi bao yêu dấu còn đây.
Lòng này đã muốn rời xa để quên hết nỗi đau mãi trong lòng ta. Cầu mong anh sẽ hạnh phúc còn em mãi phiêu du dấu chôn tình nhớ. Đành xin yêu mãi mình anh hỡi người, đời phiêu lãng để qua kiếp người... cùng mây gió đi khắp nơi nơi tháng năm buồn trôi.
Vì sao anh nỡ quên hết năm tháng mà ta đã yêu nhau thật đậm sâu. Để em một bóng với những chiếc lá rụng rơi héo khô dẫm trên đường về. Còn ai nữa để tay cầm tay, còn ai nữa để chia từng cơn vui buồn và trao những chiếc hôn nồng ấm êm đềm...[-O< [-O< [-O<
-
Re: văn thơ cuộc sống
lối nhỏ vào đời
Anh sẽ là dòng sông
Để em là biển rộng
Anh sẽ là gió lộng
Để em là mây bay
Anh sẽ là nắng mai
Để em là hoa đỏ
Anh sẽ là Lối Nhỏ
Để em bước vào đời
Đời em là chim én bay
Đời em là hương tỏa đâu đây
Đời em là bình minh rực cháy
Đời em là hạnh phúc tràn đầy
Đời em là câu hát ru
Đời em là sáo diều vi vu
Đời em là tình yêu bốc cháy
Anh đã cho em mùa xuân này
-
Re: văn thơ cuộc sống
Ước mơ xanh
Hai phương trời chút niềm riêng vương vấn
Mong tìm nhau trong khắc khoải ân cần
Mời người về vần thơ viết quá thân
Ta nắn nót nghe tâm tư khóc ngất
Vần thơ buồn ai gửi sầu đêm vắng
Chút niềm riêng hay tình khóc đêm mưa
Một ngày qua cho hồn mộng dáng xưa
Trời vào đêm cơn mưa lòng thổn thức
21/10/06
-
Re: văn thơ cuộc sống
Em là...Henric-haino
Em là hoa huệ trắng
Nở trong trái tim anh
Em là nghìn tia nắng
Soi đời anh ngọt lành
Em là những ước mơ
Mà anh hằng khát vọng
Em là một hồn thơ
Chứa chan đầy sức sống
Em là từng đợt sóng
Ôm ấp mạn tàu anh
Em là vì sao sáng
Soi màn đêm lung linh
Em là cây tùng xanh
Vươn cao trong bão tố
Em là chim mùa xuân
Bay vờn trên biển cả
Em là bông lan đá
Hương tỏa ngát núi rừng
Em là đồi cây dẻ
Trăng sáng ôm mênh mông
Em là dòng suối xanh
Những buổi chiều anh tắm
Em là ráng hoàng hôn
Những buổi chiều anh ngắm
Trong mắt em sâu thẳm
Anh thấy cả đất trời
Cách xa tình vẫn đẹp
Có phải không em ơi?
-
Re: văn thơ cuộc sống
Tình Mơ
Anh yêu em,anh chỉ nói thế thôi
Nói thế thôi cũng đã thừa rồi
Vì tình ái đâu cần ngôn ngữ
Tình từ tim, mà ngôn ngữ từ môi
Anh yêu em, em đã hiểu lâu rồi
Em đã hiểu từ ban đầu gặp gỡ
Em hiểu anh trong dáng dấp bồi hồi
Trong ánh mắt ngập ngừng xao xuyến
Em hiểu anh trong nắng chiều lưu luyến
Em hiểu anh từ tình mới đâm chồi
Từ hạnh phúc còn như bỡ ngỡ
Trong hồn anh quen nếp đau thương...
Có những đêm trăng óng ánh trên đồng
Trăng tắm sáng lên đầu em tóc rối
Trăng lấp ló qua hàng cây gió thổi...
Em là vầng trăng ngọc của đời anh
Anh không em, anh sẽ sống âm thầm
Như những tối trăng vàng lặn bóng
Đi bên em nghe ái tình đập sóng
Trong lòng anh hạnh phúc chan hòa
Ôi phút giây không thể xóa nhòa
Giây phút ấy, tình em chói tỏa
Ở trong anh, và tất cả xung quanh!
Anh ôm em, em ngạt thở vì anh
Nhưng em biết lòng anh say đắm quá
Gì ngây ngất bằng hôn lên đôi má
Mịn như hoa và đượm hương da!
Nắm tay em bao đau khổ phai nhòa
Khắp vũ trụ chỉ còn thương mến
Tình của em nhiệm mầu vô bờ bến
Hồn anh hầu tàn úa lại rờn xanh
Đời anh như chim hót trên cành
Tươi mát tựa màu xuân thơm ngát
Giọng ai buồn ngân nga câu hát
Bừng cơn mơ, trăng lạnh đã lên cao...
Gió ngoài song hiu hắt thổi vào
Rơi mấy cánh hoa đào trên chậu sứ...
-
Re: văn thơ cuộc sống
Quê Hương
Tuesday, 7. November 2006, 10:00:00
Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ:
"Ai bảo chăn trâu là khổ ?"
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao
Nhớ những ngày trốn học
Đuổi bướm cạnh cầu ao
Mẹ bắt được...
Chưa đánh roi nào đã khóc
Có cô bé nhà bên
Nhìn tôi cười khúc khích...
Cách mạng bùng lên
Rồi kháng chiến trường kỳ
Quê tôi đầy bóng giặc
Từ biệt mẹ tôi đi
Cô bé nhà bên (có ai ngờ)!
Cũng vào du kích
Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích
Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi)
Giữa cuộc hành quân không nói được
một lời...
Đơn vị đi qua tôi ngoái đầu nhìn lại
Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi
Hòa bình tôi trở về đây
Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày
Lại gặp em
Thẹn thùng nép sau cánh cửa
Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ
- Chuyện chồng con... (khó nói lắm anh ơi)!
Tôi nắm bàn tay, ngậm ngùi, nhỏ nhắn
Em để yên trong tay tôi nóng bỏng
Hôm nay nhận được tin em
Không tin được dù đó là sự thật
Giặc bắn em rồi quăng mất xác
Chỉ vì em là du kích em ơi!
Đau xé lòng anh chết nửa con người!
Xưa yêu quê hương vì có chim, có bướm
Có những ngày trốn học bị đòn roi
Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất
Có một phần xương thịt của em tôi.
-
Re: văn thơ cuộc sống
Tình Buồn
Tuesday, 7. November 2006, 09:50:18
Chẳng thể nào bay đến được với nhau
Cho dù mình yêu nhau đến mấy
Ở xa anh lúc nào em cũng thấy
Trong lòng mình một khoảng trống mênh mang
Hà Nội mùa này đông cũng sắp sang
Một mình em bơ vơ nơi phố vắng
Một mình em với nỗi buồn thầm lặng
Gió thổi rất nhiều làm sống mũi cay cay
Đừng đến đông ơi, mình sẽ lạnh lắm thay
Sẽ lạnh lắm vì anh không bên cạnh
Em thèm một vòng tay xiết mạnh
Một nụ hôn dài bất tận đến hôm sau
Chẳng bao giờ anh về với em đâu
Không phải bởi ngăn sông cách núi
Không phải bởi tình yêu em tàn lụi
Mà bởi vì em nhỏ bé mong manh
Mà bởi vì bầu trời rất xanh
Bởi những điều em làm sao hiểu nổi
Dù tim em có thiết tha thầm gọi
Thì bóng hình anh vẫn mãi ở nơi xa
Trái tim em vẫn chẳng được vỡ òa
Vẫn chẳng được mềm đi trong vòng tay xiết chặt
Vẫn chẳng được dập dồn hôn lên môi, lên mắt
Vẫn chẳng bao giờ được sưởi ấm bởi anh
Bởi vì bầu trời xanh đến là xanh
Bởi những điều em làm sao hiểu nổi
Làn môi em vẫn cháy hồng thầm gọi.
..môi anh...
-
Re: văn thơ cuộc sống
Tình đầu
Tuesday, 7. November 2006, 09:29:57
Sao anh hỏi vì sao ta mến nhau
Vì sao ta phải tựa hai mái đầu
Sao tim mình muốn hoà nhau nhịp đập
Và đôi lòng mãi ước mộng dài lâu
Trăng về đâu rạng ngời muôn ánh sao
Thơ mang hoa thơm ngát tận phương nào
Lòng nao nao ngắm sóng trào bờ cát
Tình chúng mình đâu phải giấc chiêm bao
Sao vẫn mộng nghìn đời thương nhớ nhau
Sao hồn ta sẽ vĩnh viễn ưu sầu
Lòng quặn đau khi đường đời hai lối
Mất nhau rồi chỉ còn nỗi thương đau
Ôi tình đầu những niềm đau ngọt lịm
Một thiên đường nước mắt chảy từ tim
Hồn trái cấm trong ánh hoàng hôn tím
Cuộc trốn tìm xao xuyến tuổi trinh nguyên
7/11/2006
-
Re: văn thơ cuộc sống
Hương tình thơ
Gió cứ thổi nghìn năm không mệt mỏi
Mây vẫn theo gió cuốn bốn phương trời
Trăng cứ soi nghìn đời không héo úa
Giọt trăng vàng tắm mát vạn đời hoa
Cánh hoa rụng làm trăng tàn ngơ ngẩn
Một đời trăng phải khóc mấy đời hoa?
Hoa tàn khuất cho dư hương còn đọng
Ướp đời trăng thơm ngát bóng hồn hoa.
Một cuộc thế nhân sinh bao nhiêu tuổi?
Một đời người có mấy buổi mộng mơ?
Cây mộng mơ đã bao giờ kết trái?
Trái yêu đương ngọt lịm cả linh hồn
Nụ hôn đầu thoảng nhẹ bay làn gió
Dậy men lòng dư âm mãi không phai
Để một mai khi trở về cát bụi
Nguyện xin làm đá cuội mãi bên nhau.
7/11/2006
-
Re: văn thơ cuộc sống
Một lần được yêu
Tuesday, 7. November 2006, 09:10:48
Đêm trăn trở ngủ nghiêng trên vòm lá
Mái hiên nhà vẽ trọn một vòng tay
Môi run rẩy tìm anh trong nồng ấm
Mắt nhớ nhung em khóc lúc giao mùa.
Có thể một ngày anh sẽ biết quên
Sẽ không nhớ những điều em vẫn nhớ
Sẽ quên cả bản tình ca dang dở
"Em xa rồi" anh hát tặng riêng ai?
Có thể một ngày anh không biết hờn ghen
Không nói lời yêu như anh thường hay nói
Không còn nữa nụ hôn nào vẫn nhớ
Giữa cô đơn em quạnh vắng quay về.
Chỉ một điều em biết sẽ chẳng quên
Câu thơ viết tặng anh ngày yêu ấy
Nếu quá khứ trộn hòa tương lai và hiện tại
Sẽ chẳng khi nào em lẩn trốn tình anh...
-
Re: văn thơ cuộc sống
Trở lại
Tuesday, 7. November 2006, 09:07:06
Trả lại anh một thời em bé dại
Môi mỉn cười hai má lúm xinh xinh
Trả lại anh mùa thu đầy gió lạnh
Nhặt lá vàng ép nỗi nhớ tên anh.
Trả lại anh áng mây chiều hờ hững
Mùa thu về theo gió mãi bay xa
Trả lại anh ôi trả lại những gì?
Mà tim buồn gọi mãi biển chiều nay.
-
Re: văn thơ cuộc sống
cảm xúc
Làm thi sĩ nghĩa là ru với gió
Mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây
Để linh hồn ràng buộc bởi muôn dây
Hay chia sẻ bởi trăm tình yêu mến
Đây là quán tha hồ muôn khách đến
Đây là bình thu hợp trí muôn hương
Đây là vườn chim nhả hạt mười phương
Hoa mật ngọt chen giao cùng trái độc
Đôi giếng mắt đã chứa trời vạn hộc
Đôi bờ tai nào ngăn cản thanh âm
Của vu vơ nghe mãi tiếng kêu thầm
Của xanh thắm thấy luôn màu nói sẽ
Tay ấp ngực dò xem triều máu lệ
Nghìn trái tim mang trong một trái tim
Để hiểu vào giọng suối với lời chim
Tiếng mưa khóc lời reo tia nắng động
Không có cánh nhưng vẫn thèm bay bổng
Đi trong sân mà nhớ chuyện trên trời
Trút ngàn năm trong một phút chơi vơi
Ngắm phong cảnh giữa hai bề lá cỏ
Tôi chỉ là một cây kim bé nhỏ
Mà vạn vật là muôn đá nam châm
Nếu hương đêm say dậy với trăng rằm
Sao lại trách người thơ tình lơi lả
-
Re: văn thơ cuộc sống
Ta Về
Tô Thùy Yên
. Tiếng biển lời rừng nao nức giục
ta về cho kịp độ xuân sang
ta về - một bóng trên đường lớn
thơ chẳng ai đề vạt áo phai
sao vẫn nghe đau mềm phế phủ ?
mười năm, đá cũng ngậm ngùi thay
vĩnh biệt ta-mười-năm chết dấp
chốn rừng thiêng ỉm tiếng nghìn thu
mười năm, mặt xạm soi khe nước
ta hóa thân thành vượn cổ sơ
ta về qua những truông cùng phá
nếp trán nhăn đùa ngọn gío may
ta ngẩn ngơ trông trời đất cũ
nghe tàn cát bụi tháng năm bay
chỉ có thế. Trời câm đất nín
đời im lìm đóng váng xanh xao
mười năm, thế giới gìa trông thấy
đất bạc màu đi, đất bạc màu...
ta về như bóng chim qua trễ
cho vội vàng thêm gió cuối mùa
ai đứng trông vời mây nước đó
ngàn năm râu tóc bạc phơ phơ
một đời được mấy điều mong ước?
núi lỡ sông bồi đã lắm khi
lịch sử ngơi đi nhiều tiếng động
mười năm, cổ lục đã ai ghi ?
ta về cúi mái đầu sương điểm
nghe nặng từ tâm lượng đất trời
cảm ơn hoa đã vì ta nở
thế giới vui từ mỗi lẻ loi
tưởng tượng nhà nhà đang mở cửa
làng ta, ngựa đá đã qua sông
người đi như cá theo con nước
trống ngũ liên nôn nả gióng mừng
ta về như lá rơi về cội
bếp lửa nhân quần ấm tối nay
chút rượu hồng đây, xin rưới xuống
giải oan cho cuộc biển dâu này
ta khóc tạ ơn đời máu chảy
ruột mềm như đá dưới chân ta
mười năm chớp bể mưa nguồn đó
người thức nghe buồn tận cõi xa
ta về như hạt sương trên cỏ
kết tụ sầu nhân thế chuyển dời
bé bỏng cũng thì sinh, dị, diệt
tội tình chi lắm nữa, người ơi !
quán dốc hơi thu lùa nỗi nhớ
mười năm, người tỏ mặt nhau đây
nước non ngàn dặm, bèo mây hỡi
đành uống lưng thôi bát nước mời
ta về như sợi tơ trời trắng
chấp chới trôi buồn với nắng hanh
ai gọi ai đi ngoài quãng vắng ?
phải, ôi vàng đá nhắn quan san ?
lời thề truyền kiếp còn mang nặng
nên mắc tình đời cởi chẳng ra
ta nhớ người xa ngoài nỗi nhớ
mười năm, ta vẫn cứ là ta
ta về như tứ thơ xiêu tán
trong cõi hoang đường trắng lãng quên
nhà cũ, mừng còn nguyên mái ,vách,
nhện giăng, khói ám, mối xông nền
mọi thứ không còn ngăn nắp cũ
nhà thương khó quá, sống thờ ơ
giậu nghiêng, cổng đổ, thềm um cỏ
khách cũ không còn, khách mới thưa...
ta về khai giải bùa thiêng yểm
thức dậy đi nào gỗ đá ơi
hãy kể lại mười năm mộng dữ
một lần kể lại để rồi thôi
chiều nay ta sẽ đi thơ thẩn
thăm hỏi từng cây những nỗi nhà
hoa bưởi, hoa tầm xuân có nở ?
mười năm, cây có nhớ người xa ?
ta về như đứa con phung phá
khánh kiệt đời trong cuộc biển dâu
mười năm, con đã gìa như vậy
huống mẹ cha, đèn sắp cạn dầu...
con gẫm lại đời con thất bát,
hứa trăm điều, một chẳng làm nên
đời qua, lớp lớp tàn hư huyễn
hạt lệ sương thầm khóc biến thiên
ta về như tiếng kêu đồng vọng
rau mác lên bờ đã trổ bông
cho dẫu ngàn năm, em vẫn đứng
chờ anh như biển vẫn chờ sông
ta gọi thời gian sau cánh cửa
nỗi mừng ràn rụa mắt ai sâu
ta nghe như máu ân tình chảy
từ kiếp xưa nào tưởnglạc nhau
ta về dẫu phải đi chân đất
khắp thế gian này để gặp em
đau khổ riêng gì nơi gió cát...
hè nhà, bụi chuối thức thâu đêm
cây bưởi xưa còn nhớ trắng hoa
đêm chưa khuya lắm, hỡi trăng tà
tình xưa như tuổi gìà không ngủ
bước chạm khua từng nỗi xót xa
ta về như giấc mơ thần bí
tuổi nhỏ đi tìm những tối vui
trăng sáng lưu hồn ta vết phỏng
trọn đời, nỗi nhớ sáng không nguôi
bé ơi,này những vui buồn cũ
hãy sống, đương đầu với lãng quên
con dế vẫn là con dế ấy
hát rong bờ cỏ, giọng thân quen
ta về như nước tào khê chảy
tinh đẩu mười năm luống nhạt mờ
thân thích những ai giờ đã khuất?
cõi đời nghe trống trải hơn xưa
người chết đưa ta cùng xuống mộ
đêm buồn, ai nữa đứng bờ ao ?
khóc người, ta khóc ta rơi rụng
tuổi hạc, ôi ngày một một hao
ta về như bóng ma hờn tủi
lục lại thời gian , kiếm chính mình
ta nhặt mà thương từng phế liệu
như từng hài cốt sắp vô danh
ngồi đây, nền cũ nhà hương hỏa,
đọc lại bài thơ buổi thiếu thời
ai đó trong hồn ta thổn thức ?
vầng trăng còn tiếc cuộc rong chơi
ta về như hạc vàng thương nhớ
một thuở trần gian bay lướt qua
ta tiếc đời ta sao hữu hạn
đành không trải hết được lòng ta
7.1985
Tô Thùy Yên
(Thơ Tuyển TTY)
-
Re: văn thơ cuộc sống
Như em, như ta
Một thuở hoàng hoa
Từ em xa lạ
Hóa thành tình nhân.
Như chiếu như chăn
Còn nghe hơi ấm
Từ chỗ em nằm
Vương những băn khoăn ......
Hờ hững ngày xanh
Nhạt phai trong tóc
Chút tình mật ngọt
Thuở nào xa xôi.
Ta khóc ta cười
Làm sao em biết
Nợ nần số kiếp
Em nào có hay?
Như sáng, như chiều
Chợt mưa, chợt nắng
Tình qua rất ngắn
Đời về rất nhanh.
Sáng mai thức dậy
Xoè đôi tay gầy
Đếm đong tháng ngày
Như có như không
Góc lòng ta đó
Bao lần đợi mong.
Góc đời ta sống
Những ngày ngóng trông
Gia tài ta đó
Những ngày vắng không.
Đắc Tài
VÔ THƯỜNG
-
Re: văn thơ cuộc sống
TÔI chỉ có đủ một nữa hồ lô
Để tặng riêng TÔI hương lòng - Trường xuân tửu
Nhưng TÔI có dư cả một bến bờ
Để tặng NÓ - một Thái Bình Dương sóng vỗ
Ngày và đêm sẽ dạt dào nỗi nhớ
Tháng rồi năm, không đếm nỗi bao giờ.
TÔI không hỏi thăm NÓ ánh đèn màu xanh đỏ
không gởi thêm những trăn trở ở quê nhà
Nhưng hãy rót giùm TÔI dù một ly một bóng
Hãy cạn đi để thấy ấm trong lòng.
Đối với đời - Giờ NÓ làm người thức ngủ
Cho người thân, cho em, mẹ được yên bình.
Hãy rót đi và cúi nhìn bóng đổ
Có nghe chăng, trăm tiếng vọng trong lòng!!!???
Khoảng cách, Thời gian hay Tinh cầu xa tít ...
Dù đang đêm, đêm vũ trụ quanh đời.
TÔI hiểu NÓ từ những ngày còn thơ ấu
Buồn làm chi, hãy vẽ mộng cho lành.
Hơn nữa đời người - xa nữa vòng trái đất
Đời đưa đi, nhưng có lúc xoay vần.
TÔI. Kẻ lãng du - chân không hề cất bước
nhờ NÓ mang theo TÔI - mộng giang hồ.
Một ly nữa NÓ rót đầy nỗi nhớ
Cạn bao nhiêu sao vẫn cứ không... ngờ...
NÓ vẫn đây, vẫn muôn đời xứ Huế
Xứ Huế điêu tàn, thương, khổ và thơ ......
Đắc Tài
NÓ & TÔI
-
Re: văn thơ cuộc sống
đầu năm cho em
Buổi em về Xuân còn vương nắng nhạt.
Cánh mai vàng rung động cõi lòng anh
Trong hơi thở nghe nàng Xuân thổn thức
Phải không em! Xuân đã đến hay chưa?
Xuân chưa đến, xin em chờ Xuân nhé!
Chờ khẽ thôi, không Xuân lại giận hờn.
Để ta cùng uống cạn chén rượu thơm
Rồi mong ước cho nhau nhiều mộng đẹp.
Buổi anh về Xuân đi qua ngõ hẹp
Dáng Xuân gầy bàng bạc cuối chân mây
Anh đi rồi Xuân còn ở lại đây
Cho tiếc nuối một thời anh thương nhớ.
Xuân trở lại xin em đừng bỡ ngỡ
Hãy ráng cười dù duyên nợ chưa xong.
Để mai sau lòng tự hỏi lại lòng
Phai năm tháng vẫn còn hoài chút nhớ......
Đắc Tài
Đầu năm cho em
-
Re: văn thơ cuộc sống
đầu xuân cho em
Mùa xuân đã bắt đầu rồi em nhỉ!
Còn bao nhiêu đồng mà may áo mới?
còn hạnh phúc nào vui cho riêng em ...!?
Anh bao năm làm kẻ đi tìm
ôi bao năm vẫn tuyệt mù nắng gió
hy vọng bao nhiêu cũng đành lãng quên.
Mùa xuân đã bắt đầu rồi đó em
hoa bao nhiêu cành cây bao nhiêu nhánh
em hãy sắp lên bàn thờ chiêu niệm
cuộc đời đâu ngờ hai đứa lênh đênh.
Mùa Xuân đã về chung quanh chúng ta
áo có sờn vai em hãy cười thật ngọt
chim có chưa về thì em hãy hát
hát bài thơ anh đang viết tặng em.
Hãy hát như em chưa hát bao giờ
như thuở làm người khi chúng ta chưa tới
để hãy cùng vào năm mới nghe em.
-
Re: văn thơ cuộc sống
đợi xuân
Đêm nay Xuân về
Bên nỗi nhớ mong
Ta nghe trong lòng
Buồn thân viễn xứ.
Đêm nay Xuân về
Ta chờ _ Ta đợi.
Thấy xa vời vợi
Ngày tháng tha hương.
Đêm nay Xuân về
Trên vùng đất lạnh
Mắt nhìn cô quạnh
Đếm bước Xuân đi.
Đêm nay Xuân về
Với người con Việt.
Càng thêm biền biệt
Tiếng vọng Quê Hương.
Đã về đêm nay
Xuân còn có đến...
Xin đừng trở lại
Như một Xuân này.
Đắc Tài
Đợi Xuân
-
Re: văn thơ cuộc sống
em đã ra đi
Bao đêm dài suy nghĩ
U uẩn cuộc đời ta
Ôm ấp từng ngày tháng
Nghe đau khổ đi qua.
Em còn nhớ hay quên
Mỗi kỷ niệm đã qua
Đang vào trong luyến tiếc
Ảo ảnh về đôi ta.
Rồi khi tình phôi pha
Anh làm người ở lại
Để tự nhủ với lòng
Iêu để rồi chia xa ......
-
Re: văn thơ cuộc sống
TÀN PHAI
Lòng vẫn buồn khi nghĩ về em
Em đã ra đi chiều hôm trước
Mang cát bụi _ màu xanh biển nước
Còn hồn nhiên nào, hơn nỗi tàn phai ?
Tháng Tư buồn, với những cơn mưa
Mưa kẻ ô trên từng trang vở
Buổi sáng thức bàn tay dậy muộn
Khói thuốc xanh che vội những vui hờ .
Tàn phai em để quên nơi biển cả
Vu vơ về thoáng chút dư âm
Có nỗi buồn riêng cho thi sĩ
Em từ ngày tìm đến với biển khơi.
Như con sóng vổ về trên bãi
Dưới cát vàng rụng rã những vô tình
Thơ anh với sóng buồn chưa kịp ngỏ
Biển giận hờn sóng cuốn mãi ra khơi.
Ðắc Tài
TÀN PHAI
-
Re: văn thơ cuộc sống
suy tưởng
Nhớ em nhưng không nói,
Khi tàn đêm - hoa bay
Sợ lòng, anh không gọi
Yêu mà em đâu hay ......
Nhớ thương mà chưa tỏ
Ôm lòng nghe tiếng tơ
Trăng sao cùng cây cỏ
không gian ngàn bài thơ.
Nhớ em nhưng không nói,
Rượu tình ngầm đã say
Thương nhiều chưa dám hỏi
Yêu mà em đâu hay!!!
Đêm về ngồi cô quạnh
nhớ em hồn mênh mang
về nơi xa xăm. Để
lòng buồn như dáng sao.
Có hay chăng gió bão
Vào đời anh hôm nay
Mang theo em hương sắc
nở với đời ban mai.
Lòng anh bài thơ dài ...
Buồn. Sao mà viết hết.
Tình anh bài thơ dài ...
Yêu. Sao mà viết hết.
-
Re: văn thơ cuộc sống
Tháng Ba đã bỏ tôi đi
Mang về cho Thu giọt nắng
Lang thang trên hè phố vắng
Ðếm từng giọt nắng đong đưa.
Thu về em đã biết chưa
Lá vàng đang rơi xào xạt
Nắng buồn long lanh từng hạt
tung tăng vỡ giữa trời thu
Nắng về ngang qua lối hẹp
Hàng cây xanh cũng thẹn thùng
Bâng khuâng dạt dào lá rụng
Bồi hồi nắng đón thu sang.
Em đi nắng bước chung hàng
Tôi về sầu Ðông rụng lá
Ðôi ta chập chờn hai ngả
Bàng hoàng tôi viết thành thơ ......
Hoang Vu
NẮNG THU
-
Re: văn thơ cuộc sống
xin thăm Người và đa tạ Quê Hương.
Lâu lắm rồi, tôi mong về với Mẹ
Để một ngày có Mẹ, có Quê Hương.
Lâu lắm rồi
Cầu Thanh Long ai ghé về không nhỉ?
Bến sông Đào ngừng bước nhắn Bao Vinh
Để bao la chờ đò sang ngang bến
Bước lên cồn Tiếu Nộn dãi dừa xanh
Đón gió lùa từ Tam Giang muôn thuở
Gởi chút tình cái vị mặn Quê Hương.
Lâu lắm rồi
Tôi đã chưa được ngồi ăn cơm hến
dưới chân cầu Gia Hội để khóc ai
Hay cùng em lên Ngự Bình đất đỏ
Thi nhau ngồi bánh bèo chén chất cao
Rồi xuôi lối đêm về cơm Âm Phủ
Đợi chiều tàn Vĩ Dạ ngắm trăng treo.
Lâu lắm rồi
Bến Hương Giang không đò đêm gõ nhịp
Cầu Trường Tiền không rực ánh trăng lên
Không về Truồi ghé thăm hàng dâu ngọt
Ghé Lăng Cô chút mắm thật đậm đà.
Và .........
Lâu lắm rồi, tôi chưa về với Mẹ
Để .........
xin thăm Người và đa tạ Quê Hương.
-
Re: văn thơ cuộc sống
Đêm xuống hồn tôi lặng lẽ về
Khoảng đời rơi rớt mảnh trăng khuya
Cô đơn chiếc bóng gầy thân tựa,
đêm vắng hoang sơ tựa gối đầu.
Có phải tôi vừa qua cơn mộng !?
Nghe lòng buồn như thuở xa em
Dang đôi tay mò lời sám hối
mở mắt tìm ngàn nỗi sân si.
Đêm. Chập chờn tâm vào giấc ngủ
Vẫn còn say mượn nợ thế gian
Thả hồn theo mưa gió mây ngàn
Tìm em vay một thân Tịnh-Độ.
Xin trả em_trăm ngàn nỗi nhớ
Trả lại đời, món nợ Nhân Sinh
Lòng thành tâm nhẩm tiếng cầu kinh
Mỗi áng thơ _ một lần chuỗi hạt.
Hồn theo thơ vọng trầm cung nhạc
Đưa hồn về giữa chốn thiên thai
Tôi biến mất, như chưa hề tồn tại
hoá thân thành kẻ dại trong thơ.
TĨNH TÂM
Đắc Tài
-
Re: văn thơ cuộc sống
huê ngày về
Ðêm nay ta về thăm Huế
Phố buồn đón bước chân ta.
Chim khuya lặng thầm tiếng hú
Trăng khuya nữa mảnh đợi chờ.
Ðôi vai phủ đầy sương lạnh
Ướt về một thuở xa xôi.
Dáng ai thoáng qua rất vội
Nao lòng như buổi quen nhau.
Ngở ngàng xin hỏi đôi câu
Từ lâu giang hồ lạc bước
Trôi theo dòng đời xuôi ngược
Mải mê quên mất lối về.
Mỉm cười em nghiêng vành nón
Ðáp rằng anh có bâng khuâng
Nẻo xưa người đi bỏ lại
Tương tư một chút bụi trần.
Ðêm nay trở về phố cũ
Ngậm ngùi nhớ những ngày thơ
Ðời sau nhiều năm lưu lạc
Tìm ai hỏi một ngày chờ......(!?)
-
Re: văn thơ cuộc sống
đêm
Ðêm nghe tiếng vọng về
Bừng tỉnh giữa cơn mê
Trên kia ngôi sao nhỏ
Là dáng em hiện về.
Hạt sương mang nỗi nhớ
Theo bóng trăng đi tìm
Lẻ loi hoàng hoa cúc
Thoáng hương cũ tình xưa.
Em về trong ký ức
Người tình nhỏ lãng quên
Ta cố tìm môi mắt
Chờ ngưởi về trong đêm.
Ðêm ấp ủ riêng mình
Chút thi tình lãng tử
Nghe thầm thì bở ngở
Lời cây cỏ yêu nhau.
Bài thơ viết chưa xong
Nghe như buồn đã tới.
Ðêm đi qua đêm đợi
Ðêm lại buồn ……buồn hơn.
Hoang Vu
***Ðêm
--------------------------------------------------------------------------------
-
Re: văn thơ cuộc sống
chia phần
Ngày ta đến trong đời
Với hình hài nhỏ bé
Mẹ cho ta dòng sữa
Trong sữa có tình thương
Chia cho em một phần
Nuôi thời ta vụng dại.
Rồi ta đến trong đời
Theo ánh mắt mẹ vui
Mẹ tiễn ta vào đời
Mắt mẹ có nụ cười
Chia cho em một phần
Nuôi tình ta khôn lớn.
Từ dạo ta xa nhau
Em về theo với người
Ta bôn ba nữa vời
Buồn vui đời cơm áo.
Chia ngày xanh mộng ảo
Nuôi một chút lời thơ.
Phần xưa chia cho em
Góc lòng ta nhặt lại!
Của em _ Thời con gái
Trăng lẻ nửa khoảng trời
Sót lại mấy giọt đời
Ta đưa bàn tay hứng.
Mai về đâu em nhỉ?
Ðời đã lắng rạt rào
Ðọng lên từ nỗi nhớ
Chút tình anh xôn xao
Còn đây chia em hết
Anh xin phần hư hao.
--------------------------------------------------------------------------------
-
Re: văn thơ cuộc sống
Khi ta về ngang qua xóm nhỏ
Một chút bụi vàng cuối nẻo bâng khuâng.
Hàng dương xanh nghiêng mình bên dòng nước
Khói lam chiều gói trọn mái lều xanh.
Khi ta về vào thăm xóm nhỏ
Dấu rêu mờ còn đó chưa phai.
Ký ức xưa theo bóng đổ dài
Dáng em buồn in hằn trên kỷ niệm.
Và khuya nay ta về thăm xóm nhỏ
Chiếc lá vàng mời gọi bóng hoàng hôn,
chú dế ca bài hát không hồn
cho lữ khách tha hương lòng cô quạnh.
Rồi mai đây ta rời xa xóm nhỏ
Kiếp giang hồ phiêu bạt cánh chim.
Xóm năm xưa ta vẫn mãi đi tìm
Mãi mãi biết bao giờ ta gặp lại.
Xóm nhỏ đời ta.
Hoang Vu
-
Re: văn thơ cuộc sống
Dòng đời cứ và sẽ qua đi. Ai trong mỗi chúng ta không có bao giờ không suy tưởng về đời mình dù chỉ là một lần trong hiện hữu !?... Ðời sống có đôi điều cũng đáng ghét nhưng cũng có không ít những điều đáng yêu lắm phải không bạn nhỉ!
Xin bạn vui lòng hãy để cuộc sống bận rộn của bạn vào một góc nào đó của lòng mình trong một thoáng & nếu được hãy cho tôi xin hiến dâng đến bạn một vài dòng thơ để cùng bạn chiêu niệm thêm những gì yêu thương nhất trong cuộc sống vốn đã mang đến cho ta quá nhiều ưu tư và phiền muộn _ trong đó có bạn và tôi. Mong rằng những dòng thơ của Trang nhà Đắc Tài sẽ mang lại thêm cho bạn một vài tâm tư dù rất nhỏ bé........
Xin cảm ơn cuộc đời đã cho tôi những dòng thơ rằng tôi đã và đang viết. Xin cảm ơn bạn đã ghé thăm và chia xẻ đời sống cùng trang nhà hoang vu và xin cảm ơn bạn sẽ để lại một vài dòng lưu bút trước lúc chia xa.
Cầu chúc bạn có được thật nhiều hạnh phúc nhất trong những ngày tháng còn lại của cuộc đời.
-
Re: văn thơ cuộc sống
Bao năm mang kiếp người nghiệt ngã
Rồi một ngày từ giã trần gian
Bỏ rong chơi, bỏ những ngày vàng
Nhắm mắt, xuôi tay _ Hoàn cát bụi.
Trên lối nhỏ mai này nơi ấy
Có ta về bạn với cỏ xanh
Gởi lại em giấc mộng yên lành
Nuôi nấng trong những ngày xa vắng.
Chỗ ta nằm chiều vương chút nắng
Khuyết nửa vầng, trăng tựa chân mây
quanh ta hơi lạnh phủ thân gầy
thổn thức vui cười từ giun dế.
Ở đó có mùa Thu vĩnh cửu
Trải vô thường theo bóng thời gian
có rong rêu của những ngày vàng
Vùi rất sâu dưới mồ hoang giá.
Em chắt chiu chút tình son ngọc
Ta một đời phiền muộn thế gian
Níu kéo nhau chi cũng về ngàn
bên cánh cửa bàng hoàng_Thượng Đế.
Nước sông xưa vui buồn xuôi ngược
vẫn theo về biển cả ngày mai
chút tình thơ ta trải đêm dài
là nghĩa trang đời ta ngủ đó.
Đắc Tài
LỜI TRẦN TÌNH
-
Re: văn thơ cuộc sống
Chiều nay bỗng nghe lòng trống trải
Mưa về gợi nhớ nỗi xa xăm
Có người con vọng về quê cũ
Trải nỗi sầu trong những trở trăn.
Mười mấy năm xa rồi Mẹ nhỉ !!!
Đời chia đôi ngả. Mẹ và con
bao nhiêu thương nhớ còn chưa thoả
Mẫu tử tình thâm vẫn chưa tròn.
Thuở ấu thơ, ngày con mới lớn
Bên mẹ hiền sớm tối buồn vui
cùng những khi sóng gió dập vùi
vẫn ấm êm trong vòng tay mẹ.
Mẹ yêu ơi! Con còn nhớ lắm
nhớ những ngày khổ cực cam go
nhớ lời khuyên bảo, Mẹ dặn dò:
"Con hãy sống nên Người con nhé!"
Ôi! Nỗi nhớ xưa vẫn còn đây
Lời mẹ yêu vẫn cứ đong đầy
Con về xin góp lời tâm niệm
đốt tháng ngày, sưởi nỗi nhớ mong.
Mười mấy năm rồi đó mẹ ơi!
Chiều nay có một áng mây trôi
chiều nay có một người xa mẹ
gói nỗi niềm trong những vần thơ.
Nhớ Mẹ 01Hoàng Vũ
-
Re: văn thơ cuộc sống
Chợt nghe vọng tiếng ầu ơ
Lòng ta chùng lại tuổi thơ hiện về.
Tỉnh đi em những cơn mê
Ðể nghe thơ thẩn vỗ về tiếng ru.
Ầu ơ ... Trong những chiều Thu
Ðong đưa tiếng võng ai ru dịu dàng.
Bên đời có trẻ đi hoang
Nhặt vài ba chiếc lá vàng cô đơn
Quên đi dăm nỗi tủi hờn
Gởi về cho Mẹ vạn lời nhớ thương.
Giờ chắc tóc mẹ bạc sương !?
Giờ trong mắt mẹ có vương bùi ngùi !?
Giờ rằng biết mẹ còn vui !?
những ngày tịnh độ cuối đời phù vân.
Giờ chắc mẹ đã ân cần
sớm chiều kinh kệ vui thân, vui đời ......
Con đây lòng vẫn ngậm ngùi
Viết dâng về mẹ đôi điều nhớ thương
Bao giờ con hết vấn vương......
Ðắc Tài
NHỚ MẸ 02
-
Re: văn thơ cuộc sống
Tôi đi tìm chiếc bóng tôi
Nghe như đâu đó nghìn lời hoang sơ.
Tôi tìm tôi tận trong mơ
Ngu ngơ rồi lại ngu ngơ vẫn mình.
Tôi tìm tôi giữa lặng thinh
Hữu hình tôi vẫn vô hình vẫn tôi.
Ðưa tay nắm lấy buồn vui
Tôi cười bóng khóc nghìn đời mải mê.
Ngày qua đêm bóng đi về
Trong tiềm thức vẫn chưa kề gần nhau.
Tôi tìm tôi tận ngày sau
Sao chưa nắm ðược nỗi đau phận người...!?
Tôi tìm bóng tận cuối trời
Tôi đây bóng ðó xa rời vẫn xa.
Nhờ em em có tìm ra …!!!???
Hoang Vu
Tôi tìm bóng tôi.
-
Re: văn thơ cuộc sống
Xuân đến bao lần xa quê Mẹ
Gượng xứ Người nghĩ chút bâng quơ.
Ai đó mang ngày Đông tiễn biệt !?
Khoát vào đời chiếc áo nàng Xuân.
Mẹ già đâu? Bao giờ ta gặp
Quê hương đâu? Một nỗi nhớ mong
Ðợi Xuân về bên thềm hoang vắng
Đón Tết sang trong cửa cô đơn.
Ai về quê Việt cho tôi nhắn
Xin hộ giùm tôi một ít mùa Xuân.
Ở đây vẫn cỏ, cây, hoa, lá ......
Vẫn bốn mùa. Nhưng vẫn thiếu mùa Xuân.
Xuân này bao mùa xa quê Mẹ.
Được. Mất. Còn. Xuân để yêu thương.
Hay thời gian chỉ là cõi vô thường
Để ngậm ngùi buồn thân viễn xứ.
Đắc Tài
XUÂN THA HƯƠNG.