Đây giống câu lạc bộ thơ nhỉ
post nhiều quá à
Ngại đọc quá à
Printable View
Đây giống câu lạc bộ thơ nhỉ
post nhiều quá à
Ngại đọc quá à
Đúng đó post có tính chọn lọc thui .Post cả đống ai mà đọc được
Cảm ơn các bác đã góp ý
Em sẽ khắc phục dần dần
Mong được ủng hộ
------------------------------------------
Cây bàng rụng lá
Nắng ơi
Cây bàng rụng lá
Chiếc lá to mềm
Đỏ xôn xao
Chảy ra như mật hoa
Gió ơi
Cây bàng rụng lá
Hoa rơi xuống lá
Lá bay về trời
Bay mãi
Xa xôi
Mưa ơi
Cây bàng rụng lá
Những giọt yêu trong veo như nước mắt học trò
Chảy theo màu rực tim bỏng cháy
Thấm vào đất lành
Tinh khôi
Bầu trời ơi
Cây bàng rụng lá
Sắc đỏ cháy lên rực thắm dải lụa xanh
Mây bay đi về chân trời xa lắm
Biết sắc màu còn đó dẫu mong manh?
Dấu yêu ơi
Cây bàng rụng lá
Mùa xa nhau thảm đỏ trải lối đi
Chợt cảm thấy trong lòng xao xuyến lạ
Thăm thẳm sâu lòng rụng những nỗi gì?
đọc thơ chán lém , đọc thơ hài hay thơ chế đi bạn ạ , cho nó hay , post thơ ni khó nhớ lém , mà bạn post dùm mìn bài nhớ rừng thế lữ , ha ha ha
nhớ rừng
Gậm một khối căm hờn trong cũi sắt,
Ta nằm dài, trông ngày tháng dần qua.
Khinh lũ người kia ngạo mạn, ngẩn ngơ,
Giương mắt bé riễu oai linh rừng thẳm
Nay sa cơ, bị nhục nhằn tù hãm
Để làm trò lạ mắt, thứ đồ chơi.
Chịu ngang bầy cùng bọn gấu dở hơi,
Với cặp báo chuồng bên vô tư lự.
Ta sống mãi trong tình thương nỗi nhớ,
Thủa tung hoành, hống hách những ngày xưa.
Nhớ cảnh sơn lâm, bóng cả, cây già,
Với tiếng gió gào ngàn, với giọng nguồn hét núi,
Với khi thét khúc trường ca dữ dội
Ta bước chân lên, dõng dạc, đường hoàng,
Lượn tấm thân như sóng cuộn nhịp nhàng,
Vờn bóng âm-thầm, lá gai, cỏ sắc.
Trong hang tối, mắt thần khi đã quắc
Là khiến cho mọi vật đều im hơi.
Ta biết ta chúa tể muôn của loài
Giữa chốn thảo hoa, không tên không tuổi.
Nào đâu những đêm vàng bên bờ suối,
Ta say mồi đứng uống ánh trăng tan?
Đâu những ngày mưa chuyển bốn phương ngàn
Ta lặng ngắm giang-san ta đổi mới?
Đâu những bình minh cây xanh nắng gội
Tiếng chim ca giấc ngủ ta tưng bừng?
Đâu những chiều lênh láng máu sau rừng
Ta đợi chết mảnh mặt trời gay gắt
Để ta chiếm lấy riêng phần bí mật?
-- Than ôi! thời oanh liệt nay còn đâu?
Nay ta ôm niềm uất hận ngàn thâu
Ghét những cảnh không đời nào thay đổi,
Những cảnh sửa sang, tầm thường, giả dối:
Hoa chăm, cỏ sén, lối phẳng, cây trồng;
Giải nước đen giả suối, chẳng thông dòng
Len dưới nách những mô gò thấp kém;
Dăm vừng lá hiền lành không bí hiểm
Cũng học đòi bắt chước vẻ hoang vu
Của chốn ngàn năm cao cả, âm u.
Hỡi oai linh, cảnh nước non hùng vĩ!
Là nơi giống hùm thiêng ta ngự trị,
Nơi thênh thang ta vùng vẫy ngày xưa
Nơi ta không còn được thấy bao giờ!
Có biết chăng trong những ngày ngao ngán
Ta đang theo giấc mộng ngàn to lớn
Để hồn ta phảng phất được gần ngươi
-- Hỡi cảnh rừng ghê gớm của ta ơi!
------------------------------------------
liệu tôi còn có thể?
Có ai hiểu lòng tôi
một nỗi lòng tê tái
đã từng một lần yêu
và một lần đau khổ
lời nói như búa bổ
như đập nát tim tôi
làm cho tôi bồi hồi
làm cho tôi thổn thức
liệu tôi còn đủ sức
yêu một lần nữa không?
:fallout::shock::aah::freeze::kotowa:
------------------------------------------
liệu tôi còn có thể?
Có ai hiểu lòng tôi
một nỗi lòng tê tái
đã từng một lần yêu
và một lần đau khổ
lời nói như búa bổ
như đập nát tim tôi
làm cho tôi bồi hồi
làm cho tôi thổn thức
liệu tôi còn đủ sức
yêu một lần nữa không?
:fallout::shock::aah::freeze::kotowa:
bây giờ đọc lại bài nhớ rừng thấy "nhớ" cô chủ nhiệm quái dị hùi lớp 8 quá
quái di. con` nhớ ???:demoralize:
Sao lại nói cô giáo là "quái dị" vậy bạn Linh?
nếu cậu học một buổi với cô ấy cậu thấy tớ dùng tứ quái dị là quá bình thường
Thế à?
Cô giáo dạy Văn hồi lớp 8 của tớ ngày trước còn dạy sai cả kiến thức cơ.
ko hề nhầm lẫn, hỏi lại vẫn nói sai như thế...
cảm ơn bạn bài nhớ rừng , còn các bài khác thì ...delete , ha ha ha
vậy ah` , bài ni là bài thơ thui thích nhất đó , nghe rất hoành tráng , haha ha
chài ai , vậy thì chết , đuổi ngay khỏi trường , mà lúc đó bạn ko gọi tui , tui cho bà đó 1 bài về dạy học , ha ha ha ha ha ha
------------------------------------------
hoi` lop' 8 + 9 chung' tui co' co^ chu? nhie^m. sie^u kinh khung? , tui cung~ ko ua ba` a^y' lắm , bà ấy còn chưa cho tui vô đoàn chứ , đau thật đó , ng` khác tưởng mình hư lém cơ
ha ha ha, quên , hu hu hu hu
ma` buc. tha^t. , luc' vie^t' dc tie^ng' vie^t. , luc' ko , cha'n the^' anh admin oi , na^ng ca^p' sever kie^u? chi rua' a. chan' .
ha ha ha ha ha que^n hix hix hix:fallout:
Kiểu chi cái gì .Ko viết được thì out đi out lại vài lần là được
ối giời ơi
đơn giản nhất là dùng viet key (máy nào cũng có) thế là xong
sợ nhất là nick 4rum nghiêng vì như thế thì ko thể vít đc bài
tớ đã bị 1 lần roài
hix
------------------------------------------
lúc đó tui đã bít bạn là ai đâu mà nhờ chớ!
ai đời lại nói là "Trần Quốc Tuấn đã thể hiện lòng yêu nước của mình = mlá cờ thêu 6 chữ vàng: phá cường địch, báo hoàng ân"
tưởng cô nói nhầm nên hỏi lại và cô nói là sai đâu mà sai
ha ha ha ha ha
ai mà chẳng bít đó là Trần Quốc Toản chứ
Tuổi thơ... cào cào
Tôi nhớ ngày còn bé
Trốn mẹ bắt cào cào
Bị nó cắn chảy máu
Bù lu khóc la đau!
Hắn đến bên tôi, cười:
"Thiệt đáng đời nhỏ ngốc!"
Sụt suỵt tôi trách móc:
"Ai mướn ai bao đồng?"
Chẳng ngờ hắn cười to:
"Thôi được rồi mà nhóc
Đền cho con cào cào
Bằng lá dừa, huề nhé!"
Rồi ngày kia hắn đi
Chẳng một lời từ giã
Để từng tháng ngày qua
Những lá dừa buồn bã
Lại đi bắt cào cào
Lại bị nó cắn đau
Tôi nghẹn ngào mắt đắng
Muốn quên chuyện ngày nào
Bỗng đâu hắn đứng sau
Như ngày còn thơ ấu
Đôi tay to chìa ra
Con cào cào nho nhỏ...
Kỉ niệm xưa vỡ oà
Tôi đột nhiên nức nở:
"Đi không nói người ta?”
Hắn lặng im, bối rối...
Bạn độc thoại à
Khổ nỉ ko có ai vào viết
Có buồn ko
Buồn thì out đi
định đuổi khéo tôi đấy à?
mình bắt đầu thấy thằng cha này là họ hàng nhà Bách Hợp
a....sì ,làm như giỏi lém í , im ngay nha , ko đừng trách :growl:
vậy cơ á , chết thật , thế cô cậu lại đi vô vết xe đỏ của tui ah` ( hix hix , tui cũng ko rõ ông Trần nào ?:can'tbe: )
ha ha
bài hay phết , mình hay về quê , ước chi có 1 ngày như vậy ( mình lại mơ ah` ta ? )
quan tâm haminh vậy , thế nào , cần tui mai .. ko , hê hê ( điệu cười dã man của tui đóa )
ưh` , chắc nó là em bách hợp , devil nhỉ , ha ha
Là đồng minh của Bách Hợp đấy
hứ
Cùng Phong Vân mà hắn lại đi kết giao với đối thủ của tui
hỏi xem như thế có chấp nhận đc ko
Bạn là người của phong vân đó hả
Sao tôi ko thấy kí hiệu [P&V] trên tên vậy
à
chưa mún đổi thui mà
Rách việc có mà ko biết cách dổi thì có
1000 bài mà gà óa đó
Tui có 600 mà đẳng cấp hơn nè
HAHAHA
chưa mún chứ ko phải là ko bít
Vậy bạn thể hiện cái chưa muốn của bạn đi
Đùng có bảo tôi là sang năm nhá
Bé Hĩm của tôi
thể hiện thế nào bây giờ?
hây người muốn thể hiện lại đi hỏi kẻ thách đố
Có dở óa ko hả haminh ơi
Thôi có gì ra ngoài tớ chỉ bảo cho
Mặc dù tớ ko giỏi nhưng chắc cũng đủ làm thầy của cậu
hà hà hà hà hà
có gì khó đâu
nhưng tớ đang cần tìm hỉu 1 số điều đã rồi sẽ chính thức gia nhập Phong Vân
nhận thấy chi zậy. haminh lại có đối tượng đổ rồi à:@_@:
có chút thơ mang lên đây
Mùa hạ - mùa nắng mùa xa vắng
Mùa hạ - mùa thi mùa chia li...
Mùa hạ - mùa kem mùa xa em
Mùa hạ - mùa chanh màu xa anh
Mùa hạ - mùa sim mùa lim dim
Mùa hạ - mùa cóc mùa nói dóc
Mùa hạ nóng nực mùa hạ buồn tẻ
Mùa hạ chán èo
Tâm trạng của tôi là vậy
mùa hạ - mùa nóng - mùa ... chết cóng :heheh:
Haiku mùa trăng
1.
Mặt trời rớt
Chợt sáng khuôn mặt người
Trăng sớm.
2.
Một vị quỳnh hương
Trêu giấc ngủ
Tóc mình hóa sương.
3.
Giấu vầng trăng
Thả xuống vườn
Ngày cúc.
4.
Trăng đậu nhành cây
Gió lặng
Ngân tiếng dế.
5.
Con ong đậu nhầm
Bông cúc tím
Không hương.
Nguồn: Mực Tím Online
Con gái và con trai
Con trai mở miệng xưng “anh”
Con gái bướng bỉnh bảo rằng “đừng mơ”
Ta mới là chị người cơ
Nhóc con mà dám lơ mơ coi chừng
Con trai đỏ mặt ngượng ngùng
Ơ hay! Con gái mà dùng “mày, tao”
Anh em cho nó ngọt ngào
Tôi: “Anh” Bà nhớ ! Gọi nào ! Anh nghe
Con gái đang chén ổi me
Tức tốc đứng dậy lăm le tới gần
Là “em” thì tôi chẳng cần
“Đại tỉ” cứ gọi mỗi lần cần tôi
Con trai chịu trận tơi bời
Con gái xúm lại cho xơi “véo liền”.
Anh nhớ em anh ngồi thẩn thờ
Bất chợt anh nhớ về những kỉ niệm
Kỉ niệm ư xa vời quá nhỉ
Anh chỉ nhớ, nhớ những gì hiện tại
Gửi vào những dòng thơ có hạn
Mong em đọc được chút nỗi lòng này.
Đại Lâm tự đào hoa
by Bạch Cư Dị
Nhân gian tứ nguyệt phương phi tận
Sơn tự đào hoa thủy thịnh khai
Trường hận xuân quy vô mịch xứ
Bất tri chuyển nhập thử trung lai.
Dịch Nghĩa
Trong cõi nhân gian, tháng tư hương thơm đã tan hết
Nhưng hoa đào ở ngôi chùa trên núi mới bắt đầu nở rộ
Ta cứ giận mùa xuân bỏ đi không để lại tung tích
Mà không biết rằng (mùa xuân) chỉ chuyển về đây thôi.
Dịch Thơ
Hoa đào chùa Đại Lâm
Tháng tư hương sắc phai tàn hết
Sơn tự đào hoa mới nở đầy
Còn giận xuân đi không dấu vết
Đâu ngờ xuân đến nở nơi đây.
-----------------------------------------
Đại lân tẩu ngôn hoài
by Bạch Cư Dị
Nhân sinh hà sự tâm vô định
Túc tích như kim ý bất đồng
Túc tích sầu thân bất đắc lão
Như kim hận tác bạch đầu ông!
Dịch Nghĩa
Thay ông hàng xóm nói tâm sự
Người ta ở đời, tại sao tâm trí không nhất định?
Ngày trước với bây giờ ý nghĩ khác nhau
Ngày trước thì buồn mình không được lên cụ
Bây giờ lại bực mình phải làm ông lão bạc đầu!
Dịch Thơ
Người đời sao nghĩ vẩn vơ?
Tấm lòng khi trước bây giờ khác nhau.
Trước buồn chẳng được sống lâu,
Nay làm ông lão bạc đầu lại chê!
:swing::swing::swing::swing::swing::swing: nhanh lên nào.:hahaha:
Độc Lão tử
by Bạch Cư Dị
Ngôn giả bất tri, tri giả mặc
Thử ngữ ngô văn vu Lão quân
Nhược đạo Lão quân thị tri giả
Duyên hà tự nhược ngũ thiên văn.
Dịch Nghĩa
Người nói ra thì không biết, mà người biết thì im lặng
Lời đó ta nghe được của Lão quân
Nếu nói rằng Lão quân là người biết (đạo)
Thì vì sao còn viết ra những năm nghìn chữ?
Dịch Thơ
Đọc sách của Lão tử
Nói thời không biết, biết không nói
Lời Lão quân truyền ta vẫn ghi
Nếu thật Lão quân là biết đạo
Viết năm nghìn chữ để làm chi?
em cũng xin góp phần
KHI IU:sparkling::sparkling:
Khi iu ai cũng thích cười
Nên miệng ngày càng rộng ngoác
Khi u\iu ai cũng thích hat
Lớp học trở thành phòng thu.
Khi iu ai cũng chỉn chu
Phẳng phiu áo quần đầu tóc
Khi iu ai cũng đấy nhóc
Trong cặp những lá thư tay.
Khi iu ai cũng thích khoe
"Nửa kia" với nhiều người khác
Khi iu là thấy bận nhất
Giờ giấc hoá thành cao su.
Khi iu là bớt vô tư
Rất hay ngóng chờ vô cớ???
Khi iu giả vờ không nhớ
Nhưng nhìn ánh mắt biết thừa !
hoa cỏ may
cát vắng sông đầy cây ngẩn ngơ
không gian xao xuyến chuyển sang mùa
tên mình ai gọi sau vòm lá
lối cũ em về nay đã thu
Mây trắng bay đi cùng với gió
Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ
Đắng cay giữ lại bao mùa cũ
Thơ viết đôi dòng theo gió xa
Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may
Áo em sơ ý cỏ găm đầy
Lời yêu mỏng mảnh như màu khói
Ai biết lòng anh có đổi thay?
---------------------------------------------------------------------------------------
Lục tuyệt Thư sinh Trịnh Vĩnh Tuyên
Cầm, kỳ, thi, họa, cùng y, thư.
Kim bút tấc tám binh thần khí
Người cũng vô tình, thực hay hư ?
----------------------------------------------------------------------------------------
bài thơ tình anh viết tặng cho em
là bài thơ anh kể về đôi dép
khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
những vật tầm thường cũng viết được thành thơ
hai chiếc dép kia gặp gỡ tự bao giờ
có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
lên hảm nhung xuống cát bụi cùng nhau
cùng bước cùng mòn,ko kẻ thấp người cao
cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
dẫu vinh nhục ko đi cùng kẻ khác
số phận chiếc này phụ thuộc ở chiếc kia
nếu ngày nào 1 chiếc dép mất đi
mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
hai chiếc này chẳng phải 1 đôi đâu
cũng như mình trong những lúc vắng nhau
bước hụt hẫng sẽ nghiêng về 1 phía
dẫu bên cạnh đã có người thay thế
mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
đôi dép vô tri khăng khít bước song hành
chẳng hứa hẹn mà ko hề giả dối
chẳng thề nguyện mà ko hề phản bội
lối đi nào cũng có mặt cả đôi
ko thể thiếu nhau trên bước đường đời
dẫu mỗi chiếc ở 1 bên phải trái
như tôi yêu em bởi những điều ngược lại
gắn bó đời nhau vì 1 lối đi chung
hai mảnh đời thằm lặng bước song song
sẽ dừng lại khi còn 1 chiếc
chỉ còn 1 là ko còn gì hết
nếu ko tìm dc chiếc thứ 2 kia
-----------------------------------------
tết về có đi thăm các thầy cô nhưng gặp được mỗi thầy Thái.mình có cảm giác ấn tượng nhất với thầy. có lẽ do thầy quan tâm mình nhiều. cảm ơn thầy. con xin tặng thầy bài thơ này....
THĂM THẦY
Gì vui hơn trò cũ đến thăm thầy
Có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng , rất nhẹ ...
Hẻm cũ , nhà xưa , tường rêu , lặng lẽ
Hồi hộp phút chờ ... cửa mở thầy đây !
Khách là ai ? Thầy chẳng nhận ra ngay
Con đây ạ ! học trò thầy thuở ấy !
Trò cũ tới thăm , lớp xưa hiện lại .
Loang loang ánh nhìn , loang loang nét môi
Vang tiếng nô đùa , vẳng giọng đọc bài
Rộn rịp nhịp trống vào ra mỗi buổi ...
Và cậu trò nhỏ , nghèo , đói mà run
"Cậu bé" ngồi đây tay vẫn run run
Không còn đói mà thương thầy già yếu !
Con khỏi lo . Thầy tiền vơi gạo thiếu
Chuyện lẽ thường , đời đạm bạc từng quen
Mối bận tâm, nhắc lại nếu con quên :
"Đời chỉ đẹp, nếu có tình có nghĩa !"
vẫn con đường vạt cỏ thưở 15
mặt hồ rộng gió đùa qua kẽ lá
lời tự tình trăm lần bên ghế đá
biết lời nào giả dối với lời yêu?
thơ thơ thẩn thẩn thơ thơ thẩn
thẩn thẩn thơ thơ thơ thẩn thơ