lên đại học vũ hứa sẽ học tiếng anh
cố gắng ... vũ đã từng học giỏi tiếng anh nhất lớp !
Chứng tỏ có khả năng đấy chứ !
Printable View
Hôm nay, tự nhiên có người hỏi! Ừ thì, lấy chồng, phải lấy người như...
Cha...
Vì bố kính trọng, chăm sóc bà nội với một tình thương hiếm thấy...
Vì bố luôn yêu thương mẹ và con.
Vì bố luôn cố gắng chèo chống con thuyền - là gia đình mình vượt qua giông bão bằng nghị lực, bản lĩnh phi thường...
Vì bố luôn dành cho con những gì tốt đẹp nhất trong khả năng của mình..
Vì bố luôn đối xử tốt với bạn bè, bố không từ chối khi nhận được lời nhờ giúp đỡ...
Vì bố đã nghiêm khắc với con, bố thương nhưng không nuông chiều con, để con là con của ngày hôm nay, vững vàng khi không còn bố mẹ lúc nào cũng bên cạnh nữa...
Lấy người như bố, nghĩa là lòng con sẽ bình yên, sẽ thấy vững chãi một bờ vai, sẽ thấy tin tưởng một đôi tay và khối óc...
Em...
Vì em luôn ủng hộ những quyết định của chị...
Vì em vẫn hay trêu chị, làm chị bật cười...
Vì em làm chị thấy mình bé lại khi 2 chị em chơi mãi không biết chán những trò thuở ấu thơ...
Vì khi ngồi sau xe em, chị thấy yên tâm, cảm giác mình được bảo vệ... Thật lạ, vì em kém tuổi chị cơ mà...
Vì em vẫn nhường nhịn chị khi chị hiếu thắng...
Vì em nhí nhố, em thông minh...
Lấy người như em, nghĩa là chị sẽ lại là chị bùng nổ, thừa kiêu hãnh, tự tin và cũng chẳng thiếu cao ngạo như ngày xưa. Sẽ lại là chị với cái "tôi" to đùng thường trực. Để rồi sẽ dịu bớt dần đi, nhờ yêu thương...
Anh
Vì anh làm em tin tưởng thêm vào cuộc đời này, khi nhìn cách mà anh sống, anh đối xử với mọi người...
Vì anh mang đến cho em cảm giác tự hào, hãnh diện, không kém phần thích thú khi là em gái của một người anh trai...Em thấy an toàn khi ngồi sau xe anh, lòng vòng đi ăn nem rán, chân gà nướng, tự nhiên ngồi gặm hết bao nhiêu thứ mà không ngượng ngùng gì...
Vì anh khiến em thêm tin vào mình, tin vào những niềm tin cố hữu trong lòng khi em lung lay, khi em hoài nghi vào những điều tốt đẹp trên đời...
Vì anh giúp em rất nhiều trong việc vượt qua nỗi cô đơn khi chập chững những ngày đầu xa nhà...
Lấy người như anh, nghĩa là em sẽ thoải mái được là em, vẫn sẽ nói những câu ngô nghê đến buồn cười, vẫn đôi lúc già dặn theo đúng nghĩa là "bà cô". Em sẽ được vi vu khắp phố phường với niềm vui phơi phới, lòng nhẹ bẫng đi theo những cơn gió...
Lấy chồng, phải lấy người là phép cộng của bố, anh và em!
![]()
hmmm, tình hình là mình phải học cách trình bày 1 bài giải Toán sao cho thật logic và chặt chẽ. Như hiện tại thì chưa đc khả quan cho lắm, cần phải rèn luyện nhiều hơn, mà nhất là phần tổ hợp, chỉnh hợp :dead: Văn thì vẫn đang học nhưng chưa đc j` nhiều nhặn. Toán cũng ôn chưa xong hết, mà lại thấy hơi gai gai phần tổ hợp, chỉnh hợp, Nhị thức Newton. Hồi đó học phần đấy ko kĩ nên đâm ra giờ hơi hoang mang 1 chút. Tóm lại ôn cũng đc khá khá mà sao vẫn thấy còn nhiều thứ cần phải ôn thế ko biết. Tiếng Anh cũng thấy chưa đủ, mà cuối tháng 3 lại thi rồi, chả đặt hi vọng j` vào đấy nên cũng chả bận tâm lắm. Thôi thì đc thì tốt mà ko đc thì....chúc may mắn kiếp sau :D Một ngày có 24 tiếng, học đến như thế mà vẫn thấy thiếu thời gian :( Thôi thì từ tuần sau lại gia tăng thêm thời gian học vậy. Đợi thi xong mềnh quyết tâm ngủ bù tẹt ga :1 chơi bù tẹt ga :1 xem phim bù tẹt ga :1 du lịch tẹt ga lun :1 Thôi lan man wá, lên lịch cho tuần sau cái đã.
đi lao động về mệt chết đi được
mà sao hôm nay mình thấy chán ghê cơ
thằng ku năm nay thi ĐH roài.sắp tới lại phải chiến đấu với các vụ thi thử.~>năm ngoái bằng giờ mình cũng đang ngập đầu ngập cổ.nào là hồ sơ thi này,chon trường này,thi thử như điên này,học này.ôn này.........~>bận bịu.
Thi cử ngày càng khó khăn.Mong các đệ ở nhà giữ gìn sức khoẻ +ôn thi thât tốt.
Xác ướp III - Lăng mộ tần vương :
Bộ Phim thật hãi hùng !
Trời hôm nay có mưa. Những giọt mưa nghiêng nghiêng tựa như muôn vàn nước mắt của thế gian đang rơi xuống. Buồn. Gió lạnh từng cơn thổi qua khung cửa. Ngoài đường, những dòng người hối hả lao đi...
Hôm nay là thứ bảy. Những ngày cuối tuần thế này, tôi thường đi cà phê, nhưng hôm nay thì không. Thôi gặm nhấm cô đơn bằng ly cà phê đắng mà bằng những cơn mưa cuối mùa...
Thói quen cà phê một mình của tôi đã được bao lâu rồi? À, lẩm nhẩm, lẩm nhẩm, một năm ba tháng mười ngày, kể từ cái hôm chia tay em. Nhanh quá, mới đây mà đã chừng ấy rồi sao? Lắm lúc tôi giật mình lo sợ mình mất đi ý niệm về thời gian. Nhiều khi tôi tự hỏi mình đang đợi chờ cái gì?
Đã nhiều ngày tháng, tôi rơi vào tâm trạng trống rỗng. Không rõ buồn hay vui, trong lòng cứ rỗng tuếch, tôi đi và về như một chiếc bóng. Tôi tự thu mình trong một cái vỏ và vĩnh viễn không bao giờ muốn ai phá vỡ nó. Lắm lúc, khi một mình trong căn phòng hẹp, tôi sợ hãi mơ hồ. Tôi đã quá yếu đuối, đã quá tệ hại khi trở nên thế này phải không? Nước mắt tôi trào ra... Không rõ mình có phải đang khóc không? Cảm xúc cũng trở nên mơ hồ...
Lát sau thì trời tạnh. Đứa bạn thân rủ: “Đi cà phê! Tao buồn quá!”. Lát sau nữa thì hai đứa có mặt ở một quán cà phê quen. Ít ra thì hôm nay, tôi không hoàn toàn là một kẻ cô đơn.
Tôi lấy muỗng khuấy nhẹ ly cà phê đen sánh. Hớp một ngụm, đắng nghét đầu lưỡi. “Cà phê đắng quá mày ạ!”. Tôi nhăn mặt bảo.
Tình yêu? Ừ, tình yêu là gì mà sao mọi người ai cũng phải đau khổ, cũng đớn đau?
Nhưng đó cũng chỉ là một công bố nhất thời khi người ta đã mất mát quá nhiều vì yêu. Bản thân con người, tận sâu trong tiềm thức, yêu vẫn là một nhu cầu, một khao khát lớn lao. Rồi nó lại có người yêu. Nó nói với tôi: “Tao không thể nào thực hiện được lời đã nói, tao cần một tình yêu. Tao không biết sẽ ra sao, nhưng tao đã đón chờ sẵn cuộc chia tay!”. Tôi lắc đầu, tại sao dẫu biết là đau khổ nhưng người ta vẫn lao vào. Con thiêu thân cũng thế, lao vào ánh sáng để rồi chết đi...
“Tình yêu khiến người ta hạnh phúc, nhưng cũng khiến người ta đau khổ. Có lẽ, ta sẽ cô đơn, sẽ thấy tan nát nếu mất đi tình yêu, đừng né tránh nỗi đau, hãy đối đầu và làm bạn cùng nỗi đau và đơn côi. Rồi có lúc, ta sẽ bước qua được cái ranh giới nhỏ nhoi”.
° ° °
Ngày đầu tiên trôi qua chóng vánh. Tôi về nhà mà thao thức, tự hỏi mình đang làm gì? Vội vã? Dễ dãi? Tôi vốn không phải tuýp người đó. Nhưng vì sao? Tôi thở nhẹ, đổ lỗi cho con tim... Hình ảnh của người yêu cũ thấp thoáng, làm tôi bỗng nhói lòng, cảm giác có lỗi. Nhưng tôi biết, mình đã sẵn sàng cho một tình yêu mới...Bao nhiêu câu hỏi rối bời đặt ra, tôi gần như choáng ngợp trong đống câu hỏi đó. Và tôi cũng sợ nghe những câu trả lời. Liệu câu trả lời ấy có phải là chân thật khi thời gian khiến cho mọi điều có thể thay đổi?
° ° °
Cái gì đến sẽ đến
Có những thứ, tôi gìn giữ bao lâu, lại chấp nhận cho anh trong phút chốc.
Gió đêm thổi tốc vào mặt. Lạnh căm.:fallout::fallout: Tôi không mặc áo khoác, nghe hơi lạnh thổi cả vào tâm hồn. Giá mà trời lạnh hơn tí nữa, không chừng tâm hồn tôi cũng sẽ đóng băng theo...
° ° °.
Tôi thở nhẹ, nhìn rất lung ra ngoài đường. Những chiếc xe hối hả lao đi...:phew::phew:
° ° °
Có những giây phút, tôi cô đơn kinh khủng. Những tối thứ bảy, tôi cà phê một mình và nghe nước mắt chảy ngược vào trong. Nỗi đau đôi lúc thành sự tị hờn khi thấy những cặp tình nhân hạnh phúc bên nhau vào những ngày cuối tuần.
Người ta bảo, sự chờ đợi nào cũng sẽ xứng đáng với cái nó sẽ có.
Tối về nằm dài trong một ngày thứ bảy cô liêu, nằm trong căn phòng 16 m2, giam hãm mình trong bốn vách tường lạnh giá. Tôi khát khao một bàn tay, một vòng tay ấm. Có những người muốn đến với tôi, nhưng tôi không dám đến lại với họ. Tôi nghi ngờ tất cả, liệu mình thử yêu lần nữa, có thành công không hay lại tiếp tục ôm lấy đau thương...
Một ngày như mọi ngày trôi qua. Tôi nhắm mắt và chìm vào giấc mộng mị êm đềm. Trong đó, tôi thấy tôi đi trên một con đường không người, rất bình yên..
ui trùi.sao lại có những con người văn thơ lai láng thế nhỉ????@@
Híc ! 1 ngày học 3 ca mệt ơi là mệt !