Chuyện tình cảm khó khăn vậy sao , bi giừ mới thấy tình cảm tuổi học sinh mới đơn giản làm sao , bọn bạn em cũng bùn nhưng chẳng thiểu não như anh chị đâu
Printable View
Chuyện tình cảm khó khăn vậy sao , bi giừ mới thấy tình cảm tuổi học sinh mới đơn giản làm sao , bọn bạn em cũng bùn nhưng chẳng thiểu não như anh chị đâu
mình từ trước tới giờ cũng kết nhiều em lém rồi:X,nhưng vớ vẩn cả,chả làm ăn được gì nên chán đời>thôi luôn[-(,ko quan tâm nữa,khi nào đến thì nó đến3:-O
ngu như bò, cái đó là do lỗi bộ gõ, quen tay chống chính tả, A mày toàn online giữa đêm, mắt mũi cũng đâu có còn được như mày.Mày nhìn coi tổng kết TA của anh với mày 1 trời 1 vực =))
Còn vụ Thu Trang, anh mày chưa có bao giờ nói chữ nhường hết, lạy ông tôi ở bụi nay :)) bộ mày có gì với her rồi định "nhường" anh hả, hài quá. TT (tê tê viết tắt, anh xin các chú, nhất là thằng SC, đừng gán cho anh cái vạ nghìn thu)
Quay lại vấn đề chính
Hic hic, yêu là buồn mà nhưng mà ta lại không thể thiếu tình yêu, thế mới là yêu.Tính ra từ hồi biết xem phim Hàn quốc đến giờ shev yêu cũng chục miss.
Ai chả vài lân thích một người khác giới dễ thương ý, trong lớp chẳng hạn, thích mọt ai đó làm ta yêu đời và cố gắng hơn, nhưng yêu có tác dụng ngược lại, ta không còn yêu đời nữa vì...chỉ yêu người ấy thôi :D (dành trọn đời mình cho em mà) tác dụng phụ là clean bộ nhớ của "My computer" về chuyện học hành, thích thôi bạn nhé, nâng lên "đẳng cấp" yêu Pờ Rồ thì chưa :D
''yêu mà không được đáp lại là đau khổ,yêu mà không nói ra thì còn đau khổ hơn''thực sự tình yêu là gì để con người mình phải khổ phải đau mà ngày ngày vẫn mong mỏi kiếm tìm...
Ông lại nổ rồi .Cái đó mà do lỗi bộ gõ à .ặc ặc ặc ~8P ~8P nếu do lỗi bộ gõ thì nó phải thế này chứ avatả, sẻach đằng này chữ avatar lại lòi thêm cái chữ "r" .Có phải ông nổ không .Với lại điểm tổng kết thì các môn khác có thể kém hơn ông nhưng tiếng anh thì chưa chắc đâu .Về xem lại đi .Nổ tung trời rồi đó .
Sorry chị coadai nha .Em bực quá không chịu được nên mới cãi lại .Rõ ràng ông kia gây sự em trước .
hé hé, xin lỗi mày TA anh mày tự làm không chép, =)) bó tay mày đã thấy anh mày lên bảng ngậm tăm bao giờ chưa???
Mày bao giờ dùng vietkey chưa vậy, ra đây chỉnh cho này để biết tại sao bấm 2 chữ r thì nó sẽ biến mất.
mấy chú này nói mãi mà ko chừa hả , ko lẽ lại đi xóa bài của mấy chú ,. đúng thật là..........
cảm giác buồn bã , vì sao đây , cũng chẳng biết nữa . giờ này D làm gì , D đã từng bảo : " rồi trái tim T sẽ đưa T về bên D "
chính vì câu nói đó mà dù cho nhiều lần nhớ , nhớ lắm nhưng rồi lại ko thể , đôi khi viết mail rồi lại xóa , đôi khi nhấn số điện thoại rồi lại thôi , phải chăng T quá nhát gan ? phải chăng trái tim mềm yếu này ko thể chiến thắng được cái lí trí lạnh lùng của T ? nhưng rồi tình cảm này ko thể khác được . D ơi ! hãy coi như là thoáng qua , T biết D buồn T biết tình cảm của D ,. và T cũng biết hơn ai hết D cũng biết tình cảm của T . hãy để quá khứ ngủ yên , T mệt mỏi và chán nản quá rồi , cười cười nói nói để rồi làm chi đây , ko thể che giấu được nỗi đau trong lòng , chúa ơi ! đi mãi mà ko thể thấy 1 điều làm cho tâm hồn nhẹ nhõm .
ok men chị del mấy cái reply đó đi được mà, hoặc edit xóa mấy phần ngoài lề đi, em không có ý kiến.
Anh tình cờ gặp em trên mạng, em không cần suy tính nhiều trong việc quyết định làm quen với một cái nick lạ.
Rồi em lặng lẽ rời xa thành phố ấy mà không gặp anh. Những ngày đầu tiên, em bận rộn với công việc mới, quên cả anh. Khi tĩnh lặng một mình, em cảm thấy sao em vô tình với anh và vô tình với bản thân mình đến thế! Hàng ngày, em cố gắng nghĩ nhiều cách để mọi người xích lại gần nhau hơn, trở thành bạn của nhau và tự tìm cho mình một mái ấm hạnh phúc. Vậy mà em lại thờ ơ với chính mình, trong khi em biết chắc rằng em cũng cần những điều như thế.
Những lúc em mệt mỏi với công việc, cô đơn, lạc lõng ở nơi xa lạ, anh là người duy nhất nhắn tin, gọi điện thoại cho em, những giây phút đó thật sự quý báu, nó không đơn giản là sự chia sẻ của một người bạn, hơn thế nữa là một tình cảm rất đặc biệt anh dành cho em mà em không lý giải được.
Em tin anh là người tốt, có thể bảo vệ và che chở cho tình yêu của mình mà không phải ai cũng làm được. Em cũng lo lắng và có lần em hỏi anh “Có phải anh đang đùa với tình cảm của em?”. Anh trả lời em bằng một chất giọng rất chân thành “Lúc đầu anh cũng chỉ đùa, nhưng bây giờ thì anh đang sống rất thật với mình”. Rồi một mình em lại tự hỏi “có khi nào một trò đùa có thể thành sự thật được?”
Anh ạ, em không dám đối diện với anh, đối diện với tình cảm anh dành cho em. Một trái tim đã bị tổn thương và một cơ thể không lành lặn thì chỉ làm khổ anh thôi, dù rất muốn nghe anh nói, dù rất muốn nói là nhớ anh nhưng em mong anh đừng gọi cho em vì em không thể mang đến cho anh hạnh phúc.
Em lại tiếp tục công việc mỗi ngày của mình, xây đắp tình yêu và hạnh phúc cho nhiều người khác. Còn những tình cảm tốt đẹp anh đã dành cho em, em xin giữ lại. Cầu mong cho anh gặp người con gái khác, cô ấy sẽ mang đến cho anh niềm vui, nụ cười và một gia đình hạnh phúc như anh mơ ước.
Lần đầu tiên em phải viết một lá thư như thế này, em cảm thấy quá sức. Tự nhiên em ước anh xuất hiện trước em một lần để em có giây phút bên anh rồi rời xa anh mãi mãi. Em không dám nghĩ tiếp vì em sợ nước mắt em lại rơi…
Anh tình cờ gặp em trên mạng, em không cần suy tính nhiều trong việc quyết định làm quen với một cái nick lạ.
Rồi em lặng lẽ rời xa thành phố ấy mà không gặp anh. Những ngày đầu tiên, em bận rộn với công việc mới, quên cả anh. Khi tĩnh lặng một mình, em cảm thấy sao em vô tình với anh và vô tình với bản thân mình đến thế! Hàng ngày, em cố gắng nghĩ nhiều cách để mọi người xích lại gần nhau hơn, trở thành bạn của nhau và tự tìm cho mình một mái ấm hạnh phúc. Vậy mà em lại thờ ơ với chính mình, trong khi em biết chắc rằng em cũng cần những điều như thế.
Những lúc em mệt mỏi với công việc, cô đơn, lạc lõng ở nơi xa lạ, anh là người duy nhất nhắn tin, gọi điện thoại cho em, những giây phút đó thật sự quý báu, nó không đơn giản là sự chia sẻ của một người bạn, hơn thế nữa là một tình cảm rất đặc biệt anh dành cho em mà em không lý giải được.
Em tin anh là người tốt, có thể bảo vệ và che chở cho tình yêu của mình mà không phải ai cũng làm được. Em cũng lo lắng và có lần em hỏi anh “Có phải anh đang đùa với tình cảm của em?”. Anh trả lời em bằng một chất giọng rất chân thành “Lúc đầu anh cũng chỉ đùa, nhưng bây giờ thì anh đang sống rất thật với mình”. Rồi một mình em lại tự hỏi “có khi nào một trò đùa có thể thành sự thật được?”
Anh ạ, em không dám đối diện với anh, đối diện với tình cảm anh dành cho em. Một trái tim đã bị tổn thương và một cơ thể không lành lặn thì chỉ làm khổ anh thôi, dù rất muốn nghe anh nói, dù rất muốn nói là nhớ anh nhưng em mong anh đừng gọi cho em vì em không thể mang đến cho anh hạnh phúc.
Em lại tiếp tục công việc mỗi ngày của mình, xây đắp tình yêu và hạnh phúc cho nhiều người khác. Còn những tình cảm tốt đẹp anh đã dành cho em, em xin giữ lại. Cầu mong cho anh gặp người con gái khác, cô ấy sẽ mang đến cho anh niềm vui, nụ cười và một gia đình hạnh phúc như anh mơ ước.
Lần đầu tiên em phải viết một lá thư như thế này, em cảm thấy quá sức. Tự nhiên em ước anh xuất hiện trước em một lần để em có giây phút bên anh rồi rời xa anh mãi mãi. Em không dám nghĩ tiếp vì em sợ nước mắt em lại rơi…