chúng ta cùng nhìn về 1 hướng
Khi ta nhìn về một hướng… nơi đấy có bạn bè ta
Những người luôn đứng bên khi ta cần
Khi ta nhìn về một hướng… nơi đấy có gia đình ta
Những người luôn đứng bên cạnh khi ta khó khăn
Khi ta nhìn về một hướng… nơi đấy có quê hương ta
Mảnh đất đã nuôi dưỡng tâm hồn ta
Khi ta nhìn về một hướng… nơi đấy có một người
Người luôn chờ đợi ta, luôn ở bên khi ta khóc
Đấy là người quan trọng nhưng không phải là tất cả trong cuộc sống của ta
Bởi vì tất cả những gì trong cuộc sống của ta đều cần được quý trọng
Lúc nhỏ gia đình nuôi dưỡng ta, nuôi lớn một tâm hồn non nớt
Khi ta lớn lên, bạn bè xây đắp nên một tâm hồn có màu sắc
Và có một màu sắc khó tìm nhất trong cuộc đời ta… đó là màu sắc cuối cùng của cuộc sống
Nó chỉ có thể thấy được khi ta tìm thấy một nửa thức sự của mình
Với mỗi người màu sắc khó tìm đó sẽ là những sắc màu khác nhau
Và con đường tìm đến nó cũng là những con đường khác nhau
Những con đường đó là những con đường gian truân
Nó trải rất nhiều hoa hồng nhưng đi bên cạnh cũng có rất nhiều gai sắc nhọn
Với nhiều người việc đi tìm màu sắc cuối cùng của cuộc sống đó được coi là cái quan trọng nhất của cuộc đời. Và họ đã không ngần ngại từ bỏ tất cả để lao theo nó. Họ đã bỏ lại rất nhiều thứ khi đi trên con đường dó. Họ lao đi nhưng cũng không biết mình sẽ đi đến đâu? Và cái đích cuối cùng của nó là gì? Họ lao đi như một con thiêu thân lao mình vào ánh sáng.
Nhưng cuối cùng cái mà họ đạt được là gì? Tất cả mọi thứ đều trở nên xa lạ và trống rỗng. Những cái mà họ đã xây dựng trong hàng chục năm thì bây giờ đã rơi vãi hết. Cuộc sống trở nên không định hướng. Bây giờ biết nhìn vào hướng nào đây?
… Gia đình… không…bạn bè… không… trở về quê hương… ta là kẻ xa lạ…
… Và huớng còn lại… có lẽ trên trái đất này đó là hướng mà ta khó xác định nhất…
Về đâu? Ta biết đi về đâu?
Cuộc sống ta muôn màu muôn vẻ. Hãy cố gắng giữ lại tất cả những gì trên con đường cuộc sống ta đi. Đừng vì bất cứ điều gì mà bỏ rơi chúng. Cuộc sống của ta không thể tồn tại nếu không có màu sắc. Nhưng cũng không có cuộc sống nào hạnh phúc nếu chỉ có một màu. Cuộc sống là tổ hợp của vô vàn màu sắc. Và mỗi màu sắc đó thì có giá trị của riêng nó. Hãy xây dựng một tâm hồn thật nhiều màu sắc bạn nhé vì bạn biết không điều đó chứng tỏ rằng bạn là một con người rất hạnh phúc…
Re: hãy cười dù chỉ 1 lần
nhóc cưng!
Khoảng cách!
Xa vời lắm!
Một ngày, nhox sẽ nhận ra....;)
còn là gì khi yêu đơn phương
Trên đời này ... có 1 thứ tình cảm đău đớn nhất nhưng cũng vĩ đại nhất ... thứ tình cảm mà 1 đứa như tôi -lúc nào cũng quan niệm " cái gì ko thuộc về mình thì có cố vẫn vĩnh viễn ko thuộc về mình " -không bao h đủ kiên nhẫn để theo đuổi ... đó là tình yêu đơn phương ....
Là nước mắt thì bao giờ cũng mặn. Dù là của anh hay là của em, dù của bất cứ ai, dù khóc cho hôm nay, ngày mai hay ngày xưa, dù là tập khóc hay khóc vì thói quen... bao giờ nước mắt cũng vẫn mặn mòi như thế!
Giá mà một lúc nào đó, vô tình thôi, em bỗng nhiên biết được anh đã yêu em nhiều đến thế nào. Anh tin em vô cùng, hy vọng vào em rất nhiều. Anh đã từng để mất em một lần rồi, làm sao anh có thể chịu đựng thêm một lần nữa?
Đã biết rằng quên là sẽ nhớ :...
...:Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên :...
...:Quên rồi quên, quên càng thêm nhớ :......:Nhớ rồi nhớ, để mãi mãi không quên :...
Chưa bao giờ anh buồn thế! chỉ có em làm anh buồn thế thôi. Chỉ có em mới làm anh nghĩ rằng, có 1 người quan trọng với cuộc sống của anh đến thế! ...
không bao giờ anh hiểu hết những suy nghĩ của anh
.
Em biết không, ngày mà mọi người đều cảm thấy hạnh phúc, vui vẻ bên người mình thương yêu thì cũng là ngày anh cảm thấy cô đơn và buồn nhất.
Em có nhớ không, em từng nói là sẽ đi cùng anh, nhưng không phải vậy. Cứ đến lúc anh cần em là chẳng bao giờ có em cả. Những lúc đấy, nhìn mọi người, anh chỉ muốn khóc thôi. Nhưng đi cạnh những người bạn của anh, anh vẫn cười, để họ thấy là anh không thấy tủi thân, không quá yếu đuối. Nhưng đằng sau đó, những giây phút một mình là anh lại không thể chịu đựng được. Anh khóc rất nhiều và tiếc cũng rất nhiều nhưng anh không làm khác được cả.
Em luôn là duy nhất trong trái tim anh, nhưng có vẻ như điều ngược lại là không có. Anh vẫn biết là như thế, nhưng anh vẫn luôn yêu em ! và nhiều khi anh thấy buồn và tủi thân kinh khủng.
Anh đã đi qua con đường ấy và lúc nào cũng vậy, đầu đường là những con nắng la đà, còn cuối đường sẽ là nỗi quạnh hiu. dù rằng anh biết trước được con đường mình bước sẽ lắm chông gai, nhưng anh vẫn cứ đặt chân vào và bước đi, không cưỡng lại được.
Cái đó gọi là tình yêu, niềm đam mê hay sự mù quáng dại khờ, anh không biết nữa !?!
Bây giờ thì đường đã lặng yên, không còn lá rơi mùa thu, không còn hoa dại mùa xuân, không còn mây trắng mùa hè, không còn giá lạnh mùa đông, tất cả đã qua hết rồi, không còn gì nhớ nữa. Nhìn lại sau lưng anh, đường sao xa lạ quá, và anh khóc, anh khóc vì anh đã đi đến cái tận cùng quạnh hiu của con đường rồi đấy em ạ. Thảng thốt, sao mà nhanh đến thế!
Con đường ấy, đã dìu anh đến những cơn say, say trong vòng tay ấm nồng của em, say trong những nụ hôn ngọt ngào, và giờ đây, đã đưa anh đến những cơn say thật sự, đắng cả đầu môi. Có lẽ anh sẽ mãi mãi say như thế vì giờ đây tất cảm cảm xúc đã rời bỏ anh ra đi, bất giác rùng mình lo sợ, liệu rồi anh còn có thể rung động trước một cái gì nữa hay không !?! Đâu hẳn người ta phải đau khổ thì người ta mới có thể khóc được phải không anh, cũng như anh vậy, nước mắt vẫn rơi trên má nhưng sao lòng vẫn thấy bình yên. Anh thèm được cái cảm giác khi nước mắt không rơi nữa, khi giật mình trở về với thực tại thì nắng sẽ lên, sẽ mở ra cho anh một khát vọng mới.
"Lòng chợt bình yên mà sao buồn thế"!
Mưa thật buồn...anh vốn thích mưa...nhưng chưa bao jờ...anh thấy...mưa...buồn như thế mưa rơj... làm anh nhớ lại... những kỷ njệm...ngày xưa chẳng bjết có thể gọi đó là những kỷ njệm hay ko.... chỉ bjết rằng... ngày xưa ấy em...đã mang đến cho anh...thật nhiều niềm vui...niềm hạnh phúc.....
Và….
Chúng ta sẽ chia tay nhau…
Trong một ngày đầy gió…
Một ngày gió lộng…..
Chỉ để cho đôi ta……
thất bại là bắt đầu của thành công
Thất bại không có nghĩa là tôi không có khả năng, mà là tôi chưa thành công.
Thất bại không có nghĩa là tôi chẳng làm được gì, mà là tôi đã học thêm một điều gì đó.
Thất bại không có nghĩa tôi chịu ô nhục, mà là tôi đã dám đương đầu.
Thất bại không có nghĩa tôi chẳng có việc, mà là tôi có việc cần làm theo hướng khác.
Thất bại không có nghĩa la tôi thấp kém, mà là tôi không hoàn hảo.
Thất bại không có nghĩa tôi hoang phí cuộc đời mình, mà là lý do để tôi bắt đầu lại.
Thất bại không có nghĩa tôi nên chối bỏ, mà là tôi phải nổ lực nhiều hơn.
Thất bại không có nghĩa tôi sẽ chẳng bao giờ thành công, mà là tôi cần đến sự rèn luyện nhiều hơn nữa.
Thất bại không có nghĩa chúng ta phải ruồng bỏ bản thân, mà là chúng ta cần một ý tưởng tốt đẹp hơn.
Vậy khi chúng ta ... lỡ thất bại thì chúng ta biết phải làm gì?
Bất luận ngày hôm nay đáng lưu luyến thế nào thì ngày mai cũng sẽ không chần chừ đến để thay thế, bất luận chúng ta chống chọi hay bình thản, sinh tồn hay tử vong thì ngày mai cũng sẽ bước tới không dừng chân.
Ngày mai bình thường mà vô hình, nó mau chóng biến thành ngày hôm nay, hóa thành ngày hôm qua, trở thành những ngày đã qua.
Ngày mai không thể biết được, là một chuỗi những dấu chấm hỏi , kéo chúng ta bước tới trước thêm một ngày, lớn thêm một ngày tuổi nhưng vẫn không biết sẽ tăng thêm được cái gì, giảm bớt đi cái gì.
Ngày mai là gian nan, phải làm việc, phải suy nghĩ, phải chiến đấu.
Ngày mai có thể rất mong manh, giống như hạnh phúc của con người vậy, có thể có bệnh tật, đau khổ.
Ngày mai giống như một tờ giấy trắng! Chúng ta có thể tiếp nhận rồi để nó trở thành một bài thi bỏ trống, cũng có thể nguệch ngoạc vài nét lên nó, nhưng cũng có thể biến nó thành một kiệt tác có màu sắc tuyệt mỹ, có tâm tư tình ý diệu vợi.
Vì vậy ngày mai phụ thuộc vào sự sáng tạo của chúng ta. Đối với những người yêu nhau, ngày mai có thể là giai đoạn đẹp đẽ của họ. Đối với người nông dân cực khổ, ngày mai có thể là một vụ thu hoạch lớn... Cho dù có một vĩ nhân nào đó mất đi vào ngày mai thì hoàn toàn không phải là ngày mai chiến thắng người đó, mà là người đó đã làm cho ngày mai trở nên vĩ đại, khiến ngày mai trở thành một ngày vĩnh viễn được ghi nhớ.
Đừng đợi ngày mai bước tới chúng ta mà hãy bước tới ngày mai! Không chờ đợi mà là xây đắp, chúng ta mới có thể có được một ngày mai thực sự tươi đẹp của chính mình.
Có một con sâu róm cảm thấy tướng mạo mình vừa xấu, hành động lại vừa không linh hoạt, liền oán than với Thượng Ðế: "Thưa Ngài! Ngài sáng tạo vạn vật cố nhiên rất thần diệu, nhưng con cảm thấy ngài sắp đặt cuộc đời con không cao minh. Ngài chia cuộc đời con thành hai giai đoạn: giai đoạn đầu vừa xấu xí vừa chậm chạp, giai đoạn sau thì lại vừa đẹp đẽ vừa khéo léo; khiến con ở giai đoạn đầu bị mọi người chửi rủa, còn giai đoạn sau lại được nhà thơ ca ngợi. Xấu thì quá xấu, đẹp thì quá đẹp. Sao ngài không đồng đều một chút, giá như con bây giờ tuy xấu một chút nhưng hành động có thể khéo léo hơn, sau này khi thành bướm rồi tướng mạo xinh đẹp, nhưng hành động chậm chạp một chút. Như thế hai giai đoạn làm sâu róm và bướm của con chẳng phải có thể trải qua rất vui vẻ hay sao?".
"Người cho rằng suy nghĩ như thế là tuyệt lắm sao?" - Thượng đế nói, - "Nhưng ngươi có suy nghĩ rằng, nếu như thế thì ngươi sẽ sống sót không lâu!".
"Tại sao?" - Con sâu róm lắc lắc cái đầu to của mình, thắc mắc hỏi.
"Vì nếu ngươi có tướng mạo của bướm mà lại có tốc độ của sâu róm thì ngay lập tức sẽ bị người khác tóm lấy" - Thượng đế nói, "Ngươi cần biết, chính vì ngươi có hành động chậm chạp nên ta mới ban cho ngươi cái tướng mạo xấu xí, khiến con người không dám đụng đến ngươi, con người không để ý đến ngươi thì đối với ngươi chỉ có lợi chứ không có hại. Bây giờ ngươi còn muốn ta dung nạp ước muốn của ngươi nữa hay không?".
"Không! Không! Không! Xin ngài duy trì sự sắp đặt vốn có!" - Con sâu róm hoang mang nói; "Bây giờ con mới hiểu, bất luận đẹp hay xấu, khéo léo hay chậm chạp, chỉ cần do ngài sáng tạo thì nhất định là hoàn mỹ!".
Để hương thơm trong vườn nhà nho nhỏ
của chúng ta lan toả đến bên cạnh mỗi người;
Để niềm vui chật hẹp của chúng ta lan rộng
tới mọi ngóc ngách của xã hội;
Để lửa lò trong nhà chúng ta
sưởi ấm mọi trái tim lạnh giá;
Để ngọn đèn trước thềm nhà chúng ta
chiếu sáng đường đi của người về khuya;
Để từ nụ cười của người khác,
Ta nhìn thấy nụ cười của chính mình!
Đừng hỏi thế gian này có thể làm gì cho mình, nhưng là mình có thể làm được gì cho thế giới này. Hãy biến sự phục vụ thành một mục tiêu quan trọng trong cuộc đời.
Đó là việc đầu tư thời gian trọn vẹn nhất.
Cần nhớ rằng ở vào giai đoạn thoái trào của cuộc đời, khi mà mọi thứ đã đâu vào đấy, chất lượng cuộc sống được tóm lại ở chất lượng những đóng góp mà mình làm được cho người khác.
Hãy để lại gia sản quý giá nhất cho những người sống quanh bạn được hưởng.
Hôm nay, khi thức dậy, tôi chợt nhận ra rằng đây là ngày tuyệt vời nhất trong đời tôi.
Đã từng có những ngày tôi tự hỏi tôi có làm được điều gì tốt đẹp vào ngày hôm ấy không. Và nếu có tôi sẽ ăn mừng.
Hôm nay, tôi sẽ ăn mừng vì tôi đã có một cuộc đời không thể tin được: những thành quả, những hạnh phúc và cả những khó khăn bởi chúng đã làm cho tôi mạnh mẽ hơn lên.
Hôm nay, tôi sẽ sống với cái đầu ngẩng cao và một con tim hạnh phúc. Tôi sẽ ngạc nhiên vì những món quà xem ra giản dị của thiên nhiên: hạt sương mai, ánh nắng, những đám mây, cây cối, hoa lá, chim chóc. Hôm nay, tôi sẽ để ý không bỏ sót một tạo vật nào.
Hôm nay, tôi sẽ chia sẻ niềm hứng thú cuộc đời với những người khác. Tôi sẽ làm cho ai đó mỉm cười. Tôi sẽ chịu khó thực hiện một hành động dễ mến đối với một người nào đó mà thậm chí tôi không hề quen biết. Hôm nay, tôi sẽ tặng một lời khen chân thành đối với ai đang nản lòng. Tôi sẽ nói với một đứa trẻ rằng cháu đặc biệt biết bao và tôi sẽ nói với người tôi yêu thương rằng tôi quan tâm sâu sắc đến nàng dường nào và nàng có ý nghĩa đối với tôi nhiều vô kể.
Hôm nay là ngày tôi sẽ từ bỏ sự lo lắng về những gì tôi không có và biết ơn về tất cả những điều kỳ diệu cuộc đời đã ban tặng cho tôi. Tôi sẽ ghi nhớ rằng lo lắng chỉ làm mất thời giờ mà thôi.
Và đêm nay, trước khi ngủ, tôi sẽ đi ra cửa và ngước nhìn bầu trời. Tôi sẽ đứng lặng người vì vẻ đẹp của các vì tinh tú, vầng trăng và tôi sẽ ca ngợi trời đất vì những báu vật đẹp lộng lẫy này.
Khi ngày đang dần kết thúc và tôi ngả đầu xuống gối, tôi sẽ cám ơn tất cả về cái ngày tuyệt vời nhất trong đời tôi. Tôi sẽ ngủ giấc ngủ của một đứa trẻ no sữa, lòng tràn ngập hy vọng bởi tôi biết ngày mai cũng sẽ là ngày tuyệt vời nhất trong đời tôi.
Re: thất bại là bắt đầu của thành công
Bản thân tui ko muốn và cũng ko thích đọc những thứ như thế này, có dường như ko giúp gì đc cho bản thân ta cả, nếu đã viết thì hãy viết những gì có ích, thực tế hơn!
Tất cả chúng ta ai cũng biết những câu nói như thế những hiểu rõ và làm đc lại là chuyện khác, những bài viết như thế này cũng chẳng giúp ta thực hiện đc đâu!
Vẫn như từ trước đến nay, mọi việc đều do con người thôi!