hôm nay mình đã thay avatar. và có lẽ.... từ nay........... sẽ không bao giờ mình dùng nó 1 lần nữa. vì 1 khi đã thay rồi .......... thì chứng tỏ........ mình đã quyết tâm............
:kotowa::kotowa:
Printable View
hôm nay mình đã thay avatar. và có lẽ.... từ nay........... sẽ không bao giờ mình dùng nó 1 lần nữa. vì 1 khi đã thay rồi .......... thì chứng tỏ........ mình đã quyết tâm............
:kotowa::kotowa:
Hnay lại gặp.
Thật tình cờ...
Tớ đi ra, cậu lại đi vào...
Cũng có thể cậu ko thấy tớ...
Nhưng tớ ko dám nhìn....
Tự nhiên tớ cảm giác ko đủ tự tin nhìn cậu để cười như trước nữa!!!
Tớ ko hiểu!
thơ văn biền ngẫu ah
??????????
thay đi thay lại cuối cùng vẫn không tìm được cái vừa ý
:cool::cool:
Ốm. Nó đang ốm, ốm nặng đấy chứ chẳng phải là đùa đâu. Uống thuốc, eo ôi! Một ngày 12 viên, đắng thì không đắng nhưng mà ghétttttttttttttttttt!. Thứ 5, gặp mag ở nhà xe, cười, gật đầu chào rồi đi. Thế thôi! Lượn 4rum, mình quen thêm đc với những người bạn mới. Quen trên 4rum thì nhiều, bít mặt họ ở ngoài thì rất ít: Trang vicky, mag, red, duongyhoa, meogirl, girl_c8_girl, beut_cute, kẻ xấu,... Đến trên đầu ngón tay thôi! Khăn đan xong rồi! Đang quàng này, ấm cực. Có lẽ là mình tự tay đan nên thấy ấm, ấm vô cùng ấy! ^^ Khỏi ốm thật là 1 điều hạnh phúc ^^ Nó lại cười, lại nói, lại chạy nhảy, nô đùa,... nó đã quay lại là con bé Vân ngày xưa, đã chín chắn hơn nhiều, rất nhiều. Thời gian làm thay đổi con người ta, & cũng làm nó thay đổi. Bạn bè cũ gặp lại, hỏi thăm nhiều ^^ khen nhiều. Chỉ nói là càng ngày Còi càng gầy đi đấy, ăn nhiều vaò nhé! Cảm ơn, cảm ơn những người bạn của tôi ^^ Cảm ơn mọi người đã an ủi, động viên tôi! Vân quý mọi người lắm ^^...
Những việt hôm nay mình làm
có đúng ko nhỉ ???
có phải đã quá nóng vội ...
:whistle::whistle::whistle:
uhmmmm. 1 ngày đầy mệt mỏi. mình muốn thay đổi không khí quá
:refused::refused:
Chẳng hiểu sao mãi cứ tình cờ thế chứ.
Hnay lại gặp...
Cậu đi vào, đúng lúc tớ đang đi ra...
Nhưng tớ ko dám nhìn nên cũng ko biết cậu có thấy ko...
Nhưng tớ chỉ nghe lúc đó c đang nói chuyện với bạn, và tự nhiên im lặng...
Tớ ko biết phải thế nào nữa.
Tự nhiên mọi người bảo tớ nên quên đi. Nhưng mặt khác lại vẫn thanh minh hộ cậu, vẫn kể cho tớ nghe về cậu...
Hnay lại được nghe 1 câu, cậu bảo có vẻ tớ rất tin cậu...Hm...Cậu nói hay thật???
Cậu bảo với bạn tớ hình như tớ đang giận cậu. Hix, tớ là j mà giận cậu cơ chứ. Chẳng là j cả....
---
Hnay lại là 1 ngày buồn, ko có j khá khẩm hơn!
---
Chẳng biết sao mình mắc bệnh đỏ mặt. hix. Bình thường cũng đỏ mặt dc. Hnay xuống phòng thầy Hùng, nộp cho thầy cái ví bọn ở lớp bắt dc. Vừa đưa thầy xong, mặt đã đỏ bừng lên chứ. Hix hix...Hqua vợ thầy Quản hỏi thăm tình hình thi cử, mặt đỏ bừng lên rồi chảy nước mắt nữa, trong khi chả có j gọi là thẹn hay xấu hổ cả... Sáng trống 2 tiết toán, bọn hấn ngồi đọc mấy mục về...ty trong sách của con Hương, tự nhiên mình đỏ mặt--->bọn hấn nói ngay: I zờ mờ lờ... Hixx.... Oan quá. Cái bệnh này ko tìm ra nguyên nhân thì mình chết mất!!!!!!!!!!!!!!
9h rồi. hic hic sao chẳng thấy cậu đâu cả. buồn quá.
tớ sẽ không buồn nữa đâu, tớ sẽ cố gắng. cạu đừng buồn vì tớ nữa nhé. cậu không co lỗi gì cả. ngược lại, tớ phải cám ơn cậu nhiều lắm !!!!!!!!!!!!!!!!
.................
:kotowa:
Thật sự anh hiểu tình em lắm
Nhưng bây h anh cũng ko thể hiêu nổi mình nữa !!
Chắc với anh cái nhìn của người khác quá quan trọng
Anh đã đặt quá nhiều tình cảm vào em nên chắc cũng vì thế nên với em anh yêu cầu rất cao !!!
Anh đang cảm thấy chán tình em ... vì những việc em làm ... vì những hành dộng những tai tiếng của em
trong khi đó bên cạnh anh lại có bao nhiêu là niềm vui khác
Anh ko thể kìm lòng được ..
Anh biết ... anh suy nghĩ kĩ rồi ...
anh vẫn yêu em đấy chứ ... mọi thứ kia chỉ là thoáng chốc thôi
Mọi điều anh nói, mọi việc anh làm đều muốn tốt cho em ...
Nhưng em có làm theo việc gì đâu ... cái gì cũng ko làm thậm chí làm ngược lại
Em đã mắc sai phạm mà anh nghĩ chỉ có anh mới có thể tha thứ được ...
Hôm qua anh mơ giấc mơ ... về em ... thật kinh khủng
anh sợ điều đó lại tương tự sảy ra ... anh ko thể kìm được lòng em ạ
Nỗi tức tưởi vẫn còn in đậm trong trái tim anh
Biết nói gì cho hết cảm xúc
Biết làm gì cho trái tim đỡ đau sót
Chết <~ việc gì phải thế ...
Còn cách nào khác ko ??? khi bị thiên hạ nó chửi vào mặt
Nhục nhã lắm em ạ
Em biết ko ??
hnay nói chuyện vs Bé tớ cảm thấy vơi đi phần nào nỗi buồn luôn túc trực trong tớ lâu nay. Cảm ơn Bé nhiều lắm!!!!!!!! :D
Bé khuyên tớ hãy nói thẳng, nói những j tớ nghĩ cho ... hiểu, nhưng Bé ơi đó có phải là cách hay ko???
tớ thực sự ko nghĩ như vậy.
có nói vs người như hấn cũng thế cả thôi, vô tâm vô tư ( hay cố ý???!!!) như hấn thì nói làm j cho phí lời
Như tớ đã nói nếu hấn biết suy nghĩ thì đâu đến nỗi....
Thực sự quá thất vọng về hấn Bé ạ. Chắc Bé ko hiểu đc đâu.... nhưng dù j cũng cám ơn Bé nhiều :D^^!
Mai, à không, chiều. nay chứ, mình sẽ thi môn đầu tiên. Đọc đề mấu năm trước cũng không lo lắm, nhưng vẫn thấy hồi hộp! Môn đầu tiên mà, không làm được dễ ảnh hưởng tâm lí lắm...
Hi, nghĩ đến chuyện tối nay lại thấy buồn cười!
trong cuộc sống đâu phải điều gì ta mong muốn đều trở thành hiện thực.thế mới có câu "chắp cánh cho những ước mơ".nếu tất cả đều trở thành sự thật há chẳng phải không còn cuộc sống sao.
trong tình yêu có rất nhiều cung bậc.mới yêu nhau tình cảm thật mặn nồng,mọi lỗi lầm đều được người ta cho qua êm thấm.yêu một thời gian khi tình cảm bắt đầu nhạt dần.ngày nào cũng gặp,ngày nào cũng nhắn tin.nói chuyện chán,hết chuyện chán thì quay ra cãi nhau.áp lực công việc,cuộc sống gia đình,mệt mỏi chán nản thêm chuyện tình cảm chẳng có gì mới khiến cho người ta dễ chán nhau và đòi xa nhau.kết thúc tình yêu hay giết chết một tình yêu bằng 2 tiếng chia tay.người thì về ôm nỗi sầu muộn vì tình yêu đã mất,tình cảm thì chưa dứt nhưng duyên hết đành phải xa nhau.kẻ thì thoả mãn vì cuối cùng cũng tìm lại tự do,hình ảnh mới xuất hiện trong tâm khảm,trong tin nhắn,những cú điện thoại nóng máy,những cuộc gặp gỡ bất ngờ.rồi là một tình yêu mới lên ngôi.
có ai yêu tình đầu mà cũng là tình cuối
mấy a biết bến đỗ đời mình là lúc nào khi nào đâu
đi hết cuộc đời còn chưa chắc hiểu hết nhau,huống chi con người có quá nhiều điều phải bận tâm.
phải chăng trách móc nhau là vô cớ.liệu những gì mình làm được không có ai trên thế gian làm được.tình yêu chỉ có yêu thôi thì chưa đủ.phải biết chia sẻ,thông cảm và sự chưng cầu ý kiến.yêu là giúp một nửa của mình được hoàn thiện hơn.hãy chia sẻ và tâm sự cùng nhau về nhũng nỗi buồn niềm vui những sai lầm hay những điều chưa hài lòng về nhau.
đừng tự hành hạ bản thân trong mớ bòng bong không có lời giải đáp.tốn thời gian suy nghĩ xem tại sao cô ấy giận mình,tại sao mình không hiêu cô ấy,tại sao cô ấy không làm thế này mà làm thế kia chi bằng hãy hỏi thẳng cô ấy về những điều mình thắc mắc.hãy giúp cô ấy hiểu được suy nghĩ của mình.tình yêu sẽ bền hơn khi trái tim 2 người chung cùng nhịp đập.đẹp hơn khi biết cách hâm nóng tình yêu.
lửa tình yêu sẽ không bao giờ nguội nếu chính bạn muốn hâm nóng tình yêu của mình
đừng bao giờ giết chết tình yêu bằng 2tiếng chia tay.
đừng bao giờ đem tình yêu ra so sánh mọi sự so sánh đều là khập khiễng.
chúc các bạn tìm được lối đi trong tình yêu của mình.
không có gì không thể làm được chỉ sợ là không muốn làm thôi.
HAPPY NEW YEAR .BEST WISH FOR EVERYBODY
^^^^^^^^^^^^ ^^^^^^^^^^^^^
Sáng nay lại gặp...
Cậu nhìn tớ, nhưng tớ chẳng quay sang... tớ giả như ko nhìn thấy...
Thật là buồn...
Đúng là những cái nhìn làm con người ta xao xuyến....
----
Hix, sáng nay đứng ngay sân thể dục mà khóc mới xấu hổ chứ. Bị bọn hấn trêu, cũng thường thôi. Nhưng mà bọn quỷ sứ còn chạy sang hẳn a10 trêu nữa, bực quá tự nhiên khóc chứ. Mình đúng là điên! Lúc đó vừa khóc vừa đi lên lớp, bọn hấn chạy theo...dỗ. hix, nhưng chả dám quay lại nữa, vừa đứng khóc xong, xấu hổ chết đi dc. Nhưng con G lôi ra thế là ra. Nhưng bọn hấn có tha cho đâu cơ chứ, lại tiếp tục trêu. Lần này bực quá chạy lên lớp luôn. hix...
Trêu bình thường thì ngta chả nói làm j, nhưng dùng những từ ngữ và hành động thái quá thì ko chịu được...hix. Mà đúng là vào mồm con hà lắc thì chả thể nào sống nổi với hấn. Sau hấn phải xin lỗi bằng ...1 gói bim bim:chuckle:
A5 đúng là vô đối
Mặt dầy như mình sáng nay cũng phải khê mặt :((
Thà như cậu ấy ko có ý với đứa khác cho đỡ khê đằng này thì :((
:warn::warn::warn:
Cũng chưa muộn đâu mà.
Mau xách dép mà chạy nhanh đi thôi ko lại ko kịp:chuckle::attack:
Thơ viết ngày cuối năm
Ngày cuối năm ngập tràn hạnh phúc
Sương giá đã tan dần
Mưa bụi giăng trắng xoá
Cây trong vườn xanh lá
Đời nối dài tuổi tôi.
Lại sắp hết năm rồi
Thời gian đi vội vã
Có bao điều mới lạ
Hẹn hò cùng mùa xuân ?
Qua Tết mấy mươi lần
Vẫn ngỡ mình trai trẻ
Một chút buồn khe khẽ
Nhuộm tóc thành muối tiêu.
Khát vọng sao vẫn nhiều
Năm này qua năm khác
Chỉ áo cơm, tiền bạc
Chẳng chịu đùa với ai.
Ừ, tháng rộng ngày dài
Mùa xuân đang gõ cửa
Đành gửi vào nỗi nhớ
Những đợi chờ mong manh …
Hic hum nay là 1 ngày đen đủi của mình , chỉ biết như vậy thui
Thi xong môn đầu tiên!Làm được. Chỉ tội hơi sock khi nhìn thấy điểm thành phần! Thê thảm hơn là mình nghĩ. Vẫn biết là...nhưng vẫn thấy ức chế! Mà thôi, tin là bài thi này phải 8 trở lên!
Biết thêm một số chuyện. Chấp nhận, nhưng không thoải mái tí nào. Và có thể con mắt nhìn người sẽ khác đi. Hình như...nhận ra điều đó qua thái độ của mình. Đấy, có những chuyện lẽ ra không nên biết và có những thứ nói dối thì tốt hơn...
Dại quá, tự nhiên nói điểm là mẹ lo. Nhưng xin bố mẹ và cô yên tâm. Con đã chọn cách đó thì sẽ không ân hận đâu. Có thể dưới con mắt của không ít người, đó là dại dột, thậm chí ngu xuẩn, nhưng con không muốn biết những điều này quá sớm! Con vẫn sẽ vững tâm cho những ngày sắp tới! Sẽ chiến đấu bằng chính sức mình!
hu hu ức chế với cô công nghệ quá:runaway::runaway::runaway:
lần nào cũng vậy cô ui:fallout::fallout::fallout:
rõ ràng bài kiểm tra bọn nó tam sao thất bản cả loạt thế mà điểm lại khác nhau 1 trời một vực
rõ tức cái thèng ngồi cạnh nó chép bài em mà nó được 8 hơn mềnh những 2 điểm liền:roar::roar:
hôm trước chấm vở cũng thế hôm nay cũng vậy:duno::duno:
Mà thực ra cô có biết mẹt e trong lớp là ai đâu mà cô đối xử thế với e :noo::noo:
hay cô tưởng e chép bài nó cô ơi:aie::aie::aie:
bất công quá cô ơi....!!!....!!:dead::dead::dead:
À mà rõ buồn cười sáng nay cơ gặp bà ăn xin ở cổng trường
định cho bà vài nghình ai ngờ đâu đứng rút mãi tiền ở túi nó mới thó ra <may mà vẫn có tiền chứ rút mãi mà ra tờ giấy chy thỳ đến bà ăn xin cũng cười mình chết>
cho bà xong chưa kịp cất vô túi lúc phóng vào nhà xe thỳ nó rơi ra mất đang phóng không kịp dừng nhặt lúc đi ra định lấy thỳ chả bít biến mô mà nhanh rứa:aah::aah:
:uwaah::uwaah::uwaah:
Cuối cùng trong túi còn đúng 5 trăm :demoralize::demoralize::demoralize:
chả mần ăn được cái chy:freeze::freeze::freeze:
Cảm ơn e...cảm ơn vì sự thay đổi của e.......để chị thấy mình cũng quan trọng hoặc ít nhất cũng có phần ảnh hưởng tới một ai đó. Chị hi vọng vẫn sẽ tiếp tục cố gắng để vươn lên hơn nữa :) Cùng cố gắng nhé, chị cũng có những thử thách chờ đợi phía trước :)
Àh mà tôi mệt mỏi với 2 anh chị lắm roài đấy nhá :angry: tỏ hết lòng nhau ròy mà còn bày đặt lạnh lung vs nhau. Lòng kiên nhẫn cũng có giới hạn thôi đấy nhá, giúp cho ko công từ hồi tới giờ mà thành công cốc là chị giết cả 2 đứa đấy :angry: Sốt ruột.
Híc híc !!!
Trật lô ... cay quá ..
trúng có phải có 3m6 ko :((
:warn::warn::warn:
Công nhận là hnay cậu nói 1 câu mà tớ giật cả mình đấy, thề luôn!
Nghe câu đó phản cảm quá!!!!
Sang ngày mới rồi- ngày cuối cùng của năm. Một năm có quá nhiều sự kiện, nhiều bước ngoặt. Mệt có, buồn có, hạnh phúc có, có cả nước mắt lẫn nụ cười. Ừ đấy, một năm...Năm mình tròn 18..Năm mình chia tay thời áo trắng để bước vào giảng đường....
Biết tự lo cho mình hơn, biết tự xoa dầu khi đau đầu, nhớ bàn tay mẹ đến phát khóc nhưng vẫn gắng gượng đứng trước gương cạo gió cho mình...
Biết nhiều chuyện phức tạp của cuộc đời rộng lớn này. nhưng vẫn tin vào những điều tốt đẹp còn ẩn giấu...
Một năm, 12 tháng, sao mình có nhiều thứ để nhớ quá! 2 kỳ thi lớn này. Những ngày cuối năm đẹp như mơ này...Ngày nhập học này, cuộc sống ở kí túc xá này. Có thêm nhiều mối quan hệ, nhiều người bạn mới, nhưng đồng thời gần như đã đánh mất một người...Thế đấy...
Ngày cuối năm. Muốn làm một cái gì đó? Nghỉ ngơi chăng? - Cũng đáng sau 3 ngày ăn vi mô, ngủ vi mô vừa qua. Nhưng sắp thi tiếp rồi mà, nghỉ áy náy chết.
Trên Bờ Hồ có lễ hội hoa. Kể mà có ai đó đi cùng nhờ...
Híc, trót dại cá cược nháy máy xem ai thức khuya hơn, chỉ vì 1 bữa trà sữa. Làm bây h vẫn chong mắt! Nhà ngươi được lắm, nghĩ ra cái trò hại nhan sắc, tổn sức khỏe này! Nhưng ta sẽ thắng cho coi!
cảm giác này là gì. mình đang làm sao đây???????????
chẳng lẽ....... mình.................. ???????????
:empty::empty:
Nhật kí ngày .... tháng ... Năm
Hôm nay trời mưa lạnh buốt ... làm cho con người ta càng thêm cảnh giác buồn
Thật sự ko thể tưởng tượng nổi về con bạn thân nữa !!!!
Ngày hôm qua mình còn hùng hồn trả lời là ko có chuyện đó sảy ra
Đùng 1 cái ... Là sự thật ...
Cảm giác ... hụt hẫng ... Nhưng nó sắp đi lấy chồng ấy
hihi vui vui mừng mừng ... buồn buồn tủi tủi
Đến bây h hình như mình vẫn chưa chấp nhận đó là sự thật được hay sao ấy ... sao ấy nhỉ ???
Cười cũng ko cười được ... buồn cũng ko đúng ...
Ai hiểu nổi được nhỉ ???
-----------------------------------------------------------------------------
Đúng là 1 ngày mưa buồn ...
Thêm chuyện 1 con bạn nữa
Nó xinh gái, học được, chơi được ...
Lại than phiền với mình rằng : đứa nào cũng có đôi có cặp ... tao thấy tủi thân quá, thế rồi nó lại bảo chưa muốn yêu ...
Chuyện của nó khó hiểu quá trời luôn
-----------------------------------------------------------------------------
Có những lúc mình tưởng đã hiểu hết về chuyện tình yêu ....
Nhưng h mới biết
mình chả biết gì cả ??? chuyện tình yêu còn vô vàn vô vàn thứ mình chưa biết
Còn mình nữa ??? thì sao nhỉ ???
Tình đến tình đi ~> ko theo 1 tí qui luận gì ...
Theo tình tình Trốn ... Trốn tình tình theo ....
Hôm nay <~ 1 cảm giác rất khó hiểu !!!!!!!
Bạn Mình lớn thật rồi sao ?????
:fallout::fallout::fallout:
Với mi, tau thực sự quan trọng thế ư? Ko, t nghĩ là m đang rất rất ngộ nhận. T thấy t chả làm j cho m để khiến m nghĩ t là người hiểu m nhất cả. T thấy mi ngốc nghếch lắm lắm á. Dạo này m tỏ ra quan tâm t hơn nên t đã giữ khoảng cách. T vẫn coi m là bạn nhưng t ko muốn m dành tình cảm đặc biệt kia cho t. Thật đấy. T giữ khoảng cách bằng việc ít nc thân thiết với m hơn... Nhưng m chả hiểu ý t j cả. M càng thể hiện tcam của m t càng khó xử, thậm chí là khó chịu! Thật đấy. M rất tốt với t, tốt lắm lắm í. Nhưng mà...t với m ko thể có chuyện j ngoài tc bạn bè. Thậm chí là bạn thân cũng ko thể, vì m chả hiểu j tau. Nói thẳng thừng là như thế. Có lẽ t đã sai khi đi với m hôm noel. Hôm đó t cứ nghĩ BNgoc cùng đi, với lại t cũng chỉ coi là bạn bt. Nhưng có lẽ m đã hiểu sai. Sau hôm đó m càng thể hiện tình cảm của m hơn. Nếu giả sử m có làm những việc đó như hqua m nói thì t sẽ bỏ về luôn đấy. Vì t ko muốn biến cuộc đi chơi giữa hai ng bạn bt thành cuộc đi chơi lãng mạn như thả đèn trời cùng m, hoặc là nhận hoa của m. M đừng có để ý đến chuyện ấy nữa dc ko? Đừng đi quá giới hạn. M còn nhớ lần trc t đã giận vì m nói điều đó với t ko? Vậy mà lần này...M lại còn dạm hỏi trước là ko dc giận m nữa. Nhưng t nói thật, những điều m nói làm t ...sởn cả gai ốc ^^ T thấy sợ điều đó. T cũng chẳng biết vì sao nữa!
****
Tức thầy thể dục dã man!!!!!!!!!!!!!! Thầy ơi, thầy chả thương em gì cả. hix hix. Tổng kết thể dục 5.2 thì mần ăn j dc đây???????
Hqua xuống gặp thầy giờ thể dục để hỏi. Thầy phán 1 câu: "Tau cho bay điểm sau bay làm công an bay bắt t à? Mà bay phải nói trước chứ bây giờ còn biết răng được?"
hix, biết xin điểm là việc tiêu cực nhưng đó là môn thể dục, đứa nào đứa nấy chạy lại xin, nghe thầy phán 1 câu mà sợ bỏ đi luôn...hix
****
Trời lạnh!!!
Tự nhiên hnay m ko thấy buồn, mà vui 1 cách lạ thường:^o^:
Chiều đi Hà Nội rồi! Năm nay lại ko đón tết ở nhà ^^. Năm ngoái là ở nhà Linh, năm nay là ở Hà Nội. hi
****
Happy new year!!!!!!!!!!!!!!!!!!
sao lạnh thế này? lạnh quá. gõ bàn phím mà 2 tay lạnh buốt, nhìn đi nhìn lại , nhìn xung quanh cũng chỉ thấy có mình mình. mình không có ai ở bên, đang cô đơn sao????????:corner:
có lẽ là không, có những người bạn dù không bên mình nhưng họ vẫn nghĩ đến mình. và mình cũng vậy. dù không được bên bọn nó nhưng sao mình nhớ bọn nó quá. ước gì giờ mình đang được ở bên lũ bạn ấy, lũ bạn thân yêu của tôi...........
sáng nay mình rất là bức xúc
thế mà chả hiểu sao h như vỡ tan chả còn gỳ
cũng chẳng biết làm thế nào được nữa có thể thầy chỷ nói vui mồm thế thoy rồi quên
mà cũng có lẽ cái lòng tự trọng của mình quá cao~~>nên mới ức chế thế
thành ra cái mặt lầm lì suốt mấy tiết liền mãi sau mới vui hơn được tí
nhưng hỳnh như chẳng ai đủ hiểu mình, m khó hiểu quá hay sao
có đứa tưởng như rất thân luôn nói "tau hiểu mi mà" nhưng hình như cũng hok thật sự hiểu được m
và chắc nó cũng chẳng coi m như m đã coi nó
trời ơi hok muốn cứ lên là kêu chán nhưng sao càng lớn sống càng khó khăn vậy
cuộc sống gia đình bạn bè học tập sao mà phức tạp vậy:swing::@_@::@_@:
Tớ rất nhớ ấy và cũng rất giận ấy , ấy có biết đối vs tớ ấy quan trọng như thế nào không mà lại đối xử vs tớ như thế
chà vừa xem đoạn kết của chương trình "nối vòng tay lớn" ngưỡng mộ ku em quá
còn nhỏ mà tài cao<đẹp jai nữa??> + tấm lòng em lớn quá:crave::crave:
chiếc cặp phao cứu sinh của em quả thực rất hữu ích
có thể nói chỉ một sáng kiến thoy đã khó rồi thế mà em đã thực hiện được từ những ý tưởng để đưa chiếc cặp đến với những em nhỏ ở vùng lũ lụt
thay cho cả những học sinh vùng lũ gửi lời cám ơn những con người như e
:congratz::congratz::congratz:
Kết thúc năm cũ trong lo âu và tiếc nuối. Năm 2008 của sự lười biếng và sa sút hi vọng sẽ chấm dứt để năm 2009 tiếp nối là sự thành công, đặc biệt là trong lĩnh vực học tập. Những hứa hẹn của năm cũ ko thực hiện được thì năm 2009 này, bằng mọi giá phải thực hiện được. Sáng nay mẹ tự dưng nói rất hình sự: "Bố mẹ bây giờ chỉ biết hi vọng vào mỗi mình con thôi, con cố gắng con nhé!" :( Anh mình đã từng khiến bố mẹ thất vọng rất nhiều, chẳng lẽ mình cũng đi lên vết xe đổ đó sao????? Nếu mình làm như vậy thì chả khác nào một đứa con khốn nạn :angry: Bố mẹ đã cho mình chẳng thiếu một thứ j`, mình quá sung sướng, quá đủ đầy ko chỉ về vật chất mà còn cả tinh thần. Mình ko thể phụ lại lòng tin và hi vọng của bố mẹ đc, nhất quyết ko thể. Ko thể cho phép mình lười biếng thêm 1 giây phút nào nữa, cũng chả mấy chốc nữa là thi đại học rồi. Bố mẹ ơi, hãy tin tưởng vào con, con sẽ cố gắng hết mình, cố gắng đến kiệt cùng để mang lại niềm vui nhỏ nhoi cho bố mẹ. Hãy tin tưởng vào con bố mẹ nhé !!!!!!!!!!
(Mày mà còn lười nhác nữa là tao bóp cổ mày chết toi đấy Giang ạ :angry: bớt Net đi. Mày thì cứ phải trượt đại học rồi mới sáng mắt ra cơ. Liệu mà thay đổi đi, ko có hối cũng chả kịp đâu. Đạp chết giờ)
Tối qua đã tự cho phép mình xả hơi sau môn thi đầu tiên rồi. Tối nay chắc phải cày bù thôi, cố để cho môn này kéo điểm lên chứ, không thì mất Tết.
Không có dại nào như dại nào. Tự nhiên tham gia vào trò cá cược ngu xuẩn: xem ai thức khuya hơn bằng cách 15 phút nháy máy một lần. 5h kém mới giành chiến thắng tuyệt đối, làm 10h sáng mới ngóc đầu dậy được, mắt thâm quầng. Hic, may mà đầu óc không mụ mị đến mức học chả vào đầu được chữ chi! Nhưng, thi xong vi mô rồi mà nó cứ ám mình mãi, học vĩ mô mà cứ lơ mơ nhớ về mấy cái độc quyền với cạnh tranh. Chẹp...
Vài giờ nữa là sang một năm mới rồi. Trước, khi còn ở nhà( dạo gần đây mình hay dùng cụm từ này thế không biết), Tết Dương lịch cũng không có ý nghĩa gì quá lớn, có chăng chỉ là thêm một ngày được ngủ nướng, thêm một ngày cả nhà đi ăn sáng cùng nhau, thêm một ngày nghỉ ngơi làm những việc mà ngày thường ít có thời gian để làm. Giờ xa nhà, ngày lễ nào cũng khắc khoải. Chiều nay mẹ với em gọi ra mà chạnh lòng quá! Muốn về nhà. Thấy cái Nhung sửa soạn để về mà thèm! Nằm còng queo trên cái giường, mơ về nơi xa lắm.... Nghe "Mẹ con đã về" - một sự dại dột nữa. Lòng cồn cào hơn theo những lời da diết. Ôi trời ơi, mấy tháng trước, cứ thấy ngạc nhiên ví sao mình không nhớ nhà như mình nghĩ, giờ thì thấm rồi. "Nhớ nhà" - cảm giác này phải cảm nhận dần dần, nó gặm nhấm, bào mòn con người ta từng tí một!
Mình đã sống qua sung sướng, quá đủ đầy trong 18 năm qua rồi, giờ là lúc tự lo cho mình, chứng tỏ rắng mình đã trưởng thành. Chỉ mỗi việc nhớ nhà mà cũng không vượt qua được thì sau này làm sao đứng vững được chứ, coi đây là động lực để phấn đấu thì tốt hơn Ng ơi!. Không ai nâng niu, chỉ bảo cho mình từng ly từng tí mãi được! :D
Trời lạnh...Gió...Miên man nhớ đến căn phòng ấm sực...đến một miền bình yên...đến những ngày mà tiếng cười trong veo vọng về từ tiềm thức...
.Năm mới rồi...Chào nhé 2008 - năm của những hi vọng, hồi hộp, lo âu và hạnh phúc....
Chúc mọi người 1 năm mới an khang thịnh vượng !!!!
:smoking::smoking:
Hô hô hô
2009-1991= 18 hihi ;)) 18 tuổi ... bước vào đời
Ngày đầu tiên của tuổi 18
Thi thử đại học ...
Bước vào trường với 1 tâm trạng thật thỏai mái
Biết rằng sẽ ko làm được bài đâu ... Nhưng sự thật vẫn là sự thật dù có sự chuẩn bị tâm lí
Quả Thật trình độ đại học đây ư ~> thế thì mình trượt đại học thật rồi !!!
Nhưng cái đó vẫn chưa có gì để nói đâu
cái đáng nói nhất là bạn bè ... bọn nó đứa nào cũng làm hết ...
híc híc ~> kiểu này cố gắng qua cái tốt nghiệp rồi lừa lấy đứa mô đó lấy cho xong !!!
:eaten::eaten::eaten:
Ngày đầu tiên của năm mới! Quyết định làm một cái gì đó cách tân! Tự nhiên mình với Thu hứng lên rủ nhau đi cắt tóc! ừ thì đi! Hihi, ai cũng bảo nhìn xinh hơn nhưng mình cứ thấy nó ngố ngố thế nào ý! Gọi về bảo mẹ lên xem wc, mẹ cũng khen. Eo, rõ ngại...Chắc Tết về nó sẽ quen nếp, nhìn đỡ ngơ ngơ hơn! keke! Ôi, lại nhắc đến Tết rồi. Còn 15 ngày nữa là mình được về, nhưng trước đó phải chiến đấu với 4 môn thi nữa, trong số đó có TOÁN CAO CẤP - ác mộng của cả cai trường này với 60% thi lại!
Ồ ôi, còn nốt ngày mai để ôn vĩ mô thôi! Chẹp chẹp
Mất công cả buổi tối
ko tìm được cái ava đẹp + độc !!!
:loser::loser:
Vừa đi Hn về...Phù...mệt phờ râu...nhưng hiện tại chưa ngủ dc dù chỉ muốn chui vào chăn luôn ấy.
Lại 1 năm ko đón tết ở nhà ^^(tết dương thôi). Ko khí đón tết ngoài HN vui thật đấy, có thể nói khác hẳn ở thanh hóa. Hqua ra đúng hôm sn chị X, xuống tàu là bị bắt cóc đi hát đến 12h luôn, sau đó đi đón giao thừa với các anh chị đến 2h sáng mới về. Ôi,đông kinh khủng, chen lấn mệt cả người. Đi triển lãm hoa đẹp thật đấy, chỉ muốn ôm hết về nhà mình.hehe...về nhà ngủ 1 mạch đến 8h sáng, mặc dù hẹn báo thức 6h30 để còn đi gặp cô H. Thế là muộn, ko kịp. 2 chị em đi mua sách, rồi lại đi ngắm hoa 1 lần nữa, ngắm ban ngày mới ngắm hết dc. Chân đau dã dời, mệt kinh khủng. Xong việc mua vé về, lại còn hết vé chiều, thế là đi chuyến 7h tối... Thế là lại xa hà nội^^
---
Mi à, cuối cùng thì có lẽ m đã dần hiểu ra ý của t rồi đấy. T ko dám nói thẳng cho m vì t sợ m buồn, t sợ cái buồn của m kinh khủng, nó khiến t thấy m già dặn quá mức... M cũng chưa nói thẳng ra nhưng m nói cuối cùng m cũng hiểu ra 1 điều và t cảm nhận là m đang dần hiểu ý của t rồi đấy. Thôi, ko sao. Dù m nhận ra sớm còn hơn là để m cứ ngày càng lấn sâu vào thì sau m càng buồn hơn. Mấy hnay t đang cố hết sức khiến m nghĩ rằng trong t, m chỉ là 1 đứa bạn bthuong như tất cả đứa bạn khác, thậm chí ko hề thân. T hành động, cũng như là những lời nói của tau biến t thành 1 đứa bạn vô tâm, và ko hề nghĩ j đến m. Nhưng t đành làm thế. Làm thế để m hiểu. Nhưng mãi đến hnay m mới dần hiểu ra thì phải. Nhưng thôi,ko sao. Dù j cũng xin lỗi m 1 lần nữa!
---
Cám ơn.....
---
Một năm mới với thật nhiều hứa hẹn!!!
Mới nửa ngày trước t đang còn tuyên bố hùng hồn (ở ngay trên) là cuối cùng m cũng hiểu ra ý tau. Hóa ra là t nhầm. M cứ úp úp mở mở nên t cũng ko rõ m nghĩ thế nào. Nhưng mà tin nhắn đêm qua và tin nhắn hnay khiến t lại sợ, t sợ là hình như m vẫn chẳng hiểu ra dc ý t, mà có thể còn ngược lại. M nói những lời đó với t, t chả vui thêm dc tí nào, mà còn ghét m hơn. Thật đấy. T cũng chả hiểu sao lại như thế nữa. Ai nói với t những lời đó có lẽ t ko ghét như với m. T chẳng hiểu sao t lại có ác cảm với m đến thế nữa. Sự ác cảm ấy khiến t ko thể, và ko bao giờ có thể chấp nhận m, dù m rất (mũ n lần) tốt với t. Sáng lúc đầu t bị đau chân, phải lặc, m nhắn tin hỏi thăm ngay, m bảo m lo cho t, m thấy xót... T chả dám nói lời cám ơn m, vì t đang cố gắng biến t thành 1 đứa bạn vô tâm, vô cảm (tất nhiên chỉ là với m). Nhiều người bảo t ngốc, nhưng t thấy m còn ngốc hơn gấp vạn lần t. T đã thể hiện rõ qua những dòng tin rồi mà m chả hiểu cái quái j à? M có hâm ko thế!!!!!!!!!!!!!!!!
---
H à, tự nhiên hnay cậu lại kể cho tớ nghe điều đó. T đang định khoe với c, mà c làm tớ hết hứng luôn. Trước mặt c tớ cứ khẳng định là ko có chuyện đó đâu, bọn hấn nói đểu đấy. Nhưng...những j cậu kể cũng khiến t suy nghĩ... Liệu điều đó có đúng ko? Tớ chưa hiểu j. Nhưng t ko muốn mình nhìn lầm, tớ ko chấp nhận được nếu nó là sự thật! hix. Nhưng t xin hứa nếu đó là sự thật thì tớ sẽ từ bỏ, mỉm cười mà từ bỏ, chứ ko hề buồn. Thật đấy. Vì nếu đó là sự thật thì ko đáng để tớ phải làm thế đúng ko? C hãy chứng minh cho tớ điều mà c nói đi dc ko? Ko thì ai đó có thể chứng minh thì chứng minh giúp cho tớ với dc ko?
----
Mai thi thử hàm rồng rồi mà người vẫn đang còn mệt quá. Tác hại của việc ra HN đi chơi nhiều quá đây mà. Đau hết cả chân, sáng còn ko đi nổi, mấy tiết sau còn đỡ được để...xuống căng tin mua bim bim^^. Mình còn chưa chuẩn bị tinh thần để mai đi thi cơ ^^.
:aah:Hố hồ hô...
hi hi thiếu điểm tiếng anh => chắn chắn ko được tiên tiến
hi hi biết là sẽ thế rồi nhưng sao hôm nay cô nói : cả lớp mình bạn vũ thiếu điểm ... Mình thấy buồn quá ..
Ko ăn được cơm ...
Chả nhếch nổi mép để cười được :((
thi thử đã ko ra làm sao rồi ...
Thế mà hôm nay lại còn thế
Ko được tiên tiến ...
con bạn thì chửi rằng mi học ngu nữa chứ :((
ừm ! Tao ngu đấy ... có làm sao ko ?
mi thì giỏi rồi
trong mắt tao mi luôn là đứa tao kưng nhất nhưng hôm nay mi nói thế làm tao thấy xúc động quá ...
Tao buồn vì nhận mi làm con đấy :((
:aah::aah:
mọi chuyện cứ như mơ vậy. giờ mình đang ở nhà sao???????? người mà sao cứ như chim, thoắt đi rồi lại thoắt về..........
----------------------------
chiều hôm 31 còn ngồi ở nhà, vậy mà tối mình đã đón giao thừa ngoài HN cùng H và QT ở Mùa Thu- lần đầu đón giao thừa tại 1 quán cafe cùng những người bạn thân......
-------------------------------
lúc sáng đang còn đang ở căn phòng trọ yêu dấu, vậy mà giờ thì đang ngồi onl ở nhà rồi đây.
Nhanh quá........
-----------------------------
Mình......... làm thế là có đúng không nhỉ? mọi chuyện cứ như mơ. mình cứ ngỡ mình đang mơ, thực sự rất khó tin.......... NHƯNG.......... đây chính là sự thật rồi. háy đối mặt với nó đi C ơi. cố gắng lên, mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp hơn. Cố lên
:cool::cool::cool::cool: