hôm nay cứ như ng ngẩn ngơ, chả biết có hâm không nữa... không thể cười nổi dù cố ngồi xem Tom & Jerry... Đau lòng quá đi!!! :sigh::sigh:
Printable View
hôm nay cứ như ng ngẩn ngơ, chả biết có hâm không nữa... không thể cười nổi dù cố ngồi xem Tom & Jerry... Đau lòng quá đi!!! :sigh::sigh:
Chiều nay bố mẹ đi vắng, mãi mới có dịp tung hoành trên PC...!! Hế hế...!!!
Ngại xin tiền bố thật,...nhưng k xin thì ....!!! Ôi trời ạ....!! Tiền vs nong, khổ thế đấy..!! Mỗi lần mở miệng ra ngại chết đi đc..., mà lần nào mà bố chẳng cho....!!! Biết thế, nên ngại ngại...!!!
hnay đi cũng vui...
Đã định ko đi...nhưng rồi....lại muốn đi...vì trong lòng buồn và có điều cần giải tỏa thì nên ra ngoài...
Bây giờ về lại thui thủi...Lai nghĩ đến điều mà mình đang băn khoăn lâu nay, lại ko biết sẽ phải quyết định thế nào nữa. Sao đã có kquả như vậy rồi mà lại vẫn còn phải suy nghĩ nhỉ. Sao ko ai hiểu là mình cần gì và muốn gì? Đó là con đường mình đã chọn cơ mà...
mình cay thằng bạn mình thật chỉ muốn đấm cho nó chết cho hết ngu đi, đi uống bia với nhau làm ... gì cho phí tiền tao khuyên bao nhiêu lời rồi có thèm nghe đâu , ah thì mày tâm trạng , mày bức xúc . tao có thân thiết ... gì với mày đâu . mày làm sao thì kệ... mày . tao đếc cần quan tâm . tốt nhất từ h mày cũng đừng tỉ tê chuyện của mày cho tao nghe nữa . ngứa lỗ tai lắm .....
Hôm nay đi off. Cũng lâu rồi mới cười nhiều thế. Thanks mọi người nhìu nhìu nhá!
Thấy mấy em tân sv ra mà chạnh lòng. Mình già thật rồi! Chẹp chẹp. Mà chả hiểu sao nhìu người cứ nghĩ là mình lùn nhỉ? hic, được mấy người khen cao mà sướng âm ỉ.
Áy náy quá, ko kịp về sinh nhật anh bầu sô. Tiếc nữa là bọn nó bảo bạn Thu vừa đẹp zai + hát hay + đàn giỏi nữa chứ. Ôi...
Sao cứ có người làm mình khó chịu thế nhỉ. Cứ làm như là gì của mình ấy mà nhắn tin kiểu đó! Ghét!
Cứ đêm khuya là nỗi nhớ nhà càng trở nên quay quắt. Bắt đầu cuộc sống tự lập, tính đến mai là tròn 1 năm rồi mà sao con vẫn thấy mình non nớt quá mẹ ơi...
Hình như con nhạy cảm hơn trước mỗi mùa lá rụng, trước những cơn gió mùa lành lạnh...
Con nhạy cảm hơn trước những buổi chiều mưa, bó gối nhìn ra ngoài, một màu trắng xóa...
Con hay chạnh lòng khi thấy 1 cô bé nào đó ríu rít bên mẹ sau buổi tan học....
Con dễ rơi nước mắt khi nghe em bảo mẹ lại ốm rồi...
Nỗi nhớ nhà nhiều lúc làm con thao thức suốt đêm...
Con đã sợ là sự xô bồ, vội vã của HN sẽ cuốn con đi, con ko còn thời gian để sống với cảm xúc của mình nữa. Nhưng ko phải mẹ ơi. Bây giờ, con muốn mình bận rộn hơn, để con khuây khỏa bớt nỗi nhớ nhà, nhớ về căn phòng ấm sực!
Một ngày mới lại đến rồi
Hôg bít ngày hôm nay sẽ như thế nào nhỉ :)
Cầu mong là tốt đẹp :)
Chưa bao giờ đơn giản cả. Nếu chỉ là thoáng qua, thì đã ko có sức ám ảnh thế...Nhưng, có phải là do mình quá bảo thủ, ko chịu đổi mới những suy nghĩ ko? Có phải mình coi đó như 1 lá chắn, 1 lí do để chạy trốn ko? Đúng là có những người đi qua đời ta, rồi từ đó ta ko còn như xưa nữa...Dạo này hay hỏi "có thấy N khác trước ko?". Hầu như câu trả lời là Ko.. Nhưng trong sâu thẳm, mình biết rõ mà..
Thu sắp về rồi. Những đợt lá vàng rơi...Đi dạo, nhẹ nhàng, y như trong những giấc mơ...
Gửi gió cho mây ngàn bay...
Mi hứa là lúc nào tau ra HN, sẽ đưa tau đi khóc. Nhưng hình như mi quên rồi, hoặc mi ko muốn thấy tau khóc cũng nên. Và bây giờ tau cũng dễ khóc hơn nhiều, ko nhất thiết phải dựa vào vai mi nữa. Có lẽ, đây là bước khởi đầu cho quá trình tự lập của tau, mi nhỉ? Ko thể yếu đuối mãi được, vì không phải lúc nào cũng có người nâng mình dậy!
Hôm qua về đã mệt lử rồi, lúc về phòng còn tiếp túc hò hét, hát hò đến 2h nữa. Ngủ như chết. gần 10h mới dậy vì tn của M. Bạn với bè mất dạy, toàn rủ mình xem mấy phim linh tinh.
Sáng nay ngồi tính số tiền sắp phải bỏ ra mà đau từng khúc ruột. Đã nghèo nay càng nghèo hơn. Ôi, thương pama quá. Nuôi con gái vừa tốn vừa lỗ.
Mẹ...
Vậy là đã có quyết định. Con biết mẹ lo lắng cho con, mẹ ko muốn con vất vả khi con mới đang còn quá non nớt giữa HN, khi con vẫn chưa thực sự quen với sự xa nhà, với sự dần mất đi bàn tay chăm sóc của gia đình. Nhưng mẹ ạ, khi chọn con đường này, con đã xác định rồi. Vất vả...vâng, đúng thế... Nhưng con sẽ cố gắng. Thực ra chẳng có cái j học mà lại nhàn hạ cả đâu mẹ ạ. Có điều là ít hay nhiều thôi. Đọc những dòng nk của mọi người, con lại nhớ nhà, nhớ ghê gớm... Nghe c xương rồng bảo 1 tháng về 3 lần mà con thấy thèm... Con cũng muốn vậy... Nhưng rồi liệu mẹ có cho ko... Mẹ lại bảo đi về nhiều lại mệt... Lúc nào con mới dc về đây???
Hqua gặp a... Thật ra e muốn a đến vì a cũng định đi, nhưng a lại thôi vì để e thoải mái... Gặp a...A vẫn ân cần, vẫn hỏi han, vẫn quan tâm đến e, vẫn nhẹ nhàng... E có cảm giác a vẫn đi theo e từng bước. Nhưng...thật sự bây giờ e chỉ coi a là 1 ng bạn, 1 ng bạn bình thường. Và e mong rằng sẽ ko còn điều tồi tệ gì xảy ra nữa...