-
Re: văn thơ cuộc sống
Qua nhà
--------------------------------------------------------------------------------
Cái ngày cô chưa có chồng
Ðường gần tôi cứ đi vòng cho xa
Lối này lắm bưởi nhiều hoa...
(Ði vòng để được qua nhà đấy thôi)
Một hôm thấy cô cười cười
tôi yêu yêu quá nhưng hơi mất lòng
Biết đâu rồi chả nói chòng:
" Làng mình khối đứa phải lòng mình đây!"
Một năm đến lắm là ngày
Mùa thu mùa cốm vào ngay mùa hồng.
từ ngày cô đi lấy chồng
Gớm sao có một quãng đồng mà xa
Bờ rào cây bưởi không hoa
Qua bên nhà thấy bên nhà vắng teo.
Lợn không nuôi, đặc ao bèo
Giầu không dây, chẳng buồn leo vào giàn
Giếng thơi mưa ngập nước tràn
Ba gian đầy cả ba gian nắng chiều.
1936.
Nguyễn Bính
-
Re: văn thơ cuộc sống
Vì sao-xuân diệu
--------------------------------------------------------------------------------
Bữa trước, riêng hai dưới nắng đào,
Nhìn tôi cô muốn hỏi "vì sao?"
Khi tôi đến kiếm trên môi đẹp
Một thoáng cười yêu thoả khát khao
- Vì sao giáp mặt buổi đầu tiên
Tôi đã đày thân giữa xứ phiền
Không thể vô tình qua trước cửa
Biết rằng gặp gỡ đã vô duyên?
Ai đem phân chất một mùi hương
Hay bản cầm ca! tôi chỉ thương
Chỉ lặng chuồi theo dòng xảm xúc,
Như thuyền ngư phủ lạc trong sương.
Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!
Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,
Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu...
Cô hãy là nơi mấy khóm dừa
Dầm chân trong nước, đứng say sưa;
Ðể tôi là kẻ qua sa mạc
Tạm lánh hè gay; - thế cũng vừa
Rồi một ngày mai tôi sẽ đi.
Vì sao, ai nỡ bỏ làm chi!
Tôi khờ khạo lắm ngu ngơ quá,
Chỉ biết yêu thôi chẳng hiểu gì.
bài viết để tặng Ðoàn Phú Tứ
-
Re: văn thơ cuộc sống
Phải nói
--------------------------------------------------------------------------------
Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ?
"Anh tham lam, anh đòi hỏi quá nhiều.
Anh biết rồi, em đã nói em yêu ;
Sao vẫn nhắc một lời đã cũ?"
- Yêu tha thiết thế vẫn còn chưa đủ,
Nếu em yêu mà chỉ để trong lòng
Không tỏ hay, yêu mến cũng là không,
Và sắc đẹp chỉ làm bằng cẩm thạch.
Anh thèm muốn vô biên và tuyệt đích
Em biết không? Anh tìm kiếm em hoài.
Sự thật ngày nay không thật đến ngày mai...
Thì ân ái có bao giờ lại cũ?
Yêu tha thiết thế vẫn còn chưa đủ,
Phải nói yêu trăm bận đến nghìn lần;
Phải mặn nồng cho mãi mãi đem xuân,
Ðem chim bướm thả trong vườn tình ái.
Em phải nói, phải nói, và phải nói:
Bằng lời riêng nơi cuối mắt đầu mày,
Bằng nét vui, bằng vẻ thẹn, chiều say,
Bằng đầu ngả, bằng miệng cười, tay riết,
Bằng im lặng, bằng chi anh có biết!
Cốt nhất là em chớ lạnh như đông
Chớ thản nhiên bên một kẻ cháy lòng
Chớ yên ổn như mặt hồ nước ngủ,
Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ.
-
Re: văn thơ cuộc sống
tho Xuân Diệu quả là rất hay
nhưng thấm trong đó là nổi buồn xa thẳn của biêbr xanh vô tận noi nhưỡng cánh buồm thơ của ông dc căng lên cùng nắng và gió
-
Re: văn thơ cuộc sống
Tình anh như nước dâng cao
Tình em như dải lụa đào tẩm hương
***
Lênh đênh một chiếc thuyền tình
Mười hai bến nước biết gửi mình vào đâu ?
***
ước gì sông rộng một gang
Bắc cầu dải yếm để chàng sang chơi !
***
Cô kia đứng ở bên sông
Muốn sang, anh ngả cành hồng cho sang
***
Nghe lời bạn nói đậm đà
Chồng con chẳng phải, rứa mà em thương.
-
Re: văn thơ cuộc sống
Cô kia áo trắng lòa lòa
lại đây đập đất trồng cà với anh !
Bao giờ cà chín cà xanh
Anh cho một quả để dành mớm con !
***
Hỡi anh mà đi ô thâm !
Ô nhiễu, ô vóc hay lầm ô em ?
Ô em, em để trong nhà
Khen ai mở khóa đưa ra cho chàng
***
Khăn đào vắt ngọn cành mơ,
Mình xuôi đằng ấy, bao giờ mình lên ?
- Em xuôi, em lại ngược ngay,
Sầu riêng em để trên này cho anh.
***
Vì sông nên phải lụy đò
Vì chiều tối, phải luỵ cô bán hàng.
vì tình nên phải đa mang
Vì duyên thiếp biết quê chàng ở đây.
***
Xa xôi dịch lại cho gần
Làm thân con nhện mấy lần vương tơ.
Chuồn chuồn mắc phải tơ vương
Nào ai quấn quít thì thương nhau cùng.
***
ước gì anh hóa ra hoa
Ðể em nâng lấy rồi mà cài khăn.
ước gì anh hóa ra chăn
Ðể cho em đắp, em lăn, em nằm !
ước gì anh hóa ra gương
Ðể cho em cứ ngày thường em soi.
ước gì anh hóa ra cơi
Ðể cho em đựng cau tươi, trầu vàng.
***
Nước sông Tô vừa trong vừa mát
em ghé thuyền vào đỗ sát thuyền anh.
Dừng chèo muốn ngỏ tâm tình
Sông bao nhiêu nước, thương mình bấy nhiêu
***
Ðôi ta như tượng mới tô
Như chuông mới đúc, như chùa mới xây.
***
Ðô ta như thể con bài
Ðã đánh thì quyết, đừng nài thấp cao.
Ðôi ta như đá với dao
Năng liếc năng sắc, năng chào năng quen.
***
Ðôi ta như lúa đòng đòng
Ðẹp duyên nhưng chẳng đẹp lòng mẹ cha.
Ðôi ta như chỉ xe ba
thầy mẹ xe ít, đôi ta xe nhiều.
***
Thương em, anh cũng muốn thương
Nước thì muốn chảy nhưng mương chẳng đào.
Em về lo liệu thế nào
Ðể cho nước chảy lại vào trong mương.
***
Ðêm trăng thanh anh mới hỏi nàng:
Tre non đủ lá, đan sàng nên chăng ?
- Ðan sàng thiếp cũng xin vâng,
Tre vừa đủ lá, non chăng hỡi chàng ?
***
Hỡi cô thắt dải lưng xanh
Ngày ngày thấp thoáng bên mành đợi ai ?
Trước đường xe ngựa bời bời
Bụi hồng mờ mịt, ai người mắt xanh ?
-
Re: văn thơ cuộc sống
Em là con gái Kẻ Mơ
Em đi bán rượu, tình cờ gặp anh.
Rượu ngon chẳng quản be sành,
áo rách khéo vá hơn lành vụng may.
Rượu lạt uống lắm cũng say,
áo rách có mụn vá ngay lại lành
***
Thiên duyên kỳ ngộ gặp chàng
Khác nào như thể phượng hoàng gặp nhau.
Tiện đây ăn một miếng trầu
Hỏi thăm quê quán ở đâu chăng là ?
Xin chàng quá bước lại nhà
Trước là trò chuyện, sau là nghỉ chân
***
Nàng về giã gạo ba trăng
Ðể anh gánh nước Cao Bằng về ngâm.
Nước Cao Bằng ngâm thì trắng gạo,
Anh biết em có liệu được chăng?
Trần trần như cuội cung trăng
Biết rằng cha mẹ có bằng lòng không ?
Ðể anh chờ đợi luống công !
***
Trên trời có đám mây xanh
ở giữa mây trắng xung quanh mây vàng
Ước gì anh cưới được nàng
Ðể anh mua gạch Bát Tràng về xây
Xây dọc, anh lại xây ngang
Xây hồ bán nguyệt cho nàng rửa chân
Hỡi cô gánh nước quang mây
Cho anh một gáo tưới cây ngô đồng
Cây ngô đồng cành cao cành thấp
Ngọn ngô đồng lá dọc lá ngang
Quả dưa gang ngoài xanh trong trắng
Quả mướp đắng ngoài trắng trong vàng
Từ ngày anh gặp mặt nàng
Lòng càng ngao ngán dạ càng ngẩn ngơ
Cái quạt mười tám cái nan
ở giữa phết giấy hai nan hai đầu
Quạt này anh để che đầu
Ðêm đêm đi ngủ chung nhau quạt này
Ước gì chung mẹ chung thầy
Ðể em giữ cái quạt này làm thân
Rồi ra chung gối chung chăn
Chung quần chung áo, chung khăn đội đầu
Nằm thì chung cái giường tầu
Dậy thì chung cả hộp trầu ống vôi
Ăn cơm chung cả một nồi
Gội đầu chung cả dầu hồi nước hoa
Chải đầu chung cái lược ngà
Soi giương chung cả nhành hoa giắt đầu...
***
" - Thuyền ngược hay là thuyền xuôi ?
Thuyền về Nam Ðịnh cho tôi ghé nhờ ?"
"Con gái chỉ nói ưỡm ờ !
Thuyền anh chật chội còn nhờ làm sao ?
Miệng anh nói tay anh bẻ lái vào
" Rửa chân cho sạch bước vào trong khoang"
Thuyền dọc anh trải chiếu ngang
Anh thì nằm giữa hai nàng hai bên...
***
Thuyền anh đà đến bến anh ơi !
Sao anh chẳng bắt cầu noi lên bờ ?
Ðặng cơn nước đục lờ đờ,
Cắm sào đợi nước bao giờ cho trong?
Con sông kia nước chảy đôi dòng
Ðèn khêu đôi ngọn em trông ngọn nào ?
Trông thấp em lại trông cao
Ngọn đèn sáng tỏ như sao trên trời
Em ơi gần bến xa vời !
***
Ði qua nghiêng nón cúi lưng
Anh không chào, em không hỏi vì chưng đông người...
***
Ði ngang thấy ngọn đèn chong
Thấy em nho nhỏ muốn bồng mà ru
***
Anh về hỏi mẹ cùng thầy
Có cho làm rể bên này hay không ?
-
Re: văn thơ cuộc sống
Cho anh một miếng trầu vàng
Mai sau anh trả lại nàng đôi mâm
***
Yêu nhau con mắt liếc qua
Kẻo chúng bạn biết, kẻo cha mẹ ngờ.
***
Chửa quen đi lại cho quen
Tuy rằng đóng cửa nhưng then không cài
***
Cô kia cắt cỏ một mình
Cho anh cắt với chung tình làm đôi.
Cô còn cắt nữa hay thôi
Cho anh cắt với làm đôi vợ chồng?
***
Hôm qua tát nước đầu đình
Bỏ quên cái áo trên cành hoa sen
Em được thì cho anh xin
Hay là em để làm tin trong nhà ?
áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh chưa có, mẹ già chưa khâu
áo anh sứt chỉ đã lâu
Mai mượn cô ấy về khâu cho cùng
Khâu rồi anh sẽ trả công
ít nữa lấy chồng anh sẽ giúp cho
Giúp em một thúng xôi vò
Một con lợn béo, một vò rượu tăm
Giúp em đôi chiếu em nằm
Ðôi chăn em đắp, đôi trằm em đeo
Giúp em quan tám tiền treo
Quan năm tiền cưới lại đèo buồng cau
***
Ðêm qua em nằm nhà ngoài
Em têm mười một mười hai miếng trầu
Chờ chàng chẳng thấy chàng đâu
Ðể cau long hạt, để trầu long vôi
Trầu long vôi ắt đà trầu nhạt
Cau long hạt ắt đã cau già
Mình không lấy ta ắt đà mình thiệt
Ta không lấy mình, ta biết lấy ai ?
Răng đen cũng có khi phai
Má hồng khi nhạt, tóc dài khi thưa ,
Tình đây tính đấy cũng vừa
Chàng còn kén chọn lọc lừa ai hơn?
***
Vào vườn hái quả cau xanh
Bổ ra làm tám mời anh xơi trầu.
Trầu này têm những vôi tầu
Giữa thêm cát cánh hai đầu quế cay
Trầu này ăn thật là say
Dù mặn dù nhạt dù cay dù nồng
Dù chẳng nên vợ nên chồng
Xơi dăm ba miếng kẻo lòng nhớ thương !
***
Người về em vẫn khóc thầm
Ðôi bên vạt áo ướt dầm như mưa
Người về em vẫn trông theo
Trông nước nước chảy, trông bèo bèo trôi.
Người về em dạn tái hồi:
Yêu em xin chớ đứng ngồi với ai !
***
Bây giờ mận mới hỏi đào:
Vườn hồng đã có ai vào hay chưa ?
Mận hỏi thì đào xin thưa:
Vườn hồng có lối nhưng chưa ai vào.
***
Con chim phượng hoàng bay ngang biển Bắc
Con cá ngư ông mong nước ngoài khơi.
Gặp nhau đây xin phân tỏ đôi lời
Kẻo mai kia con cá về sông vịnh
Con chim nọ đổi dời non Nam
***
Ðó nghèo đây cũng phận nghèo
Ðôi ta như bọt với bèo thương nhau.
***
Nhìn em chẳng dám nhìn lâu
Ngó qua một chút đỡ sầu mà thôi.
***
Cây trên rừng hóa kiểng, cá ngoài biển hóa rồng
Cá lòng tong giữa bóng ăn rong
Anh đi lục tỉnh giáp vòng
Tới đây ông trời khiến đem lòng yêu em.
***
Gặp anh trước hỏi sau chào
Năm nay anh có nơi nào hay chưa ?
Có rồi năm ngoái năm xưa
Năm nay bỏ vợ như chưa có gì !
***
Ngọc rơi xuống giếng ngọc trầm
Thò tay vớt ngọc vớt nhầm . . .duyên em
* **
Quan cưới em bằng kiệu em cũng không thèm,
Anh cưới em bằng xuồng ba lá em cũng nguyền theo không.
***
Ðèo treo ngọn ái
Nước xoáy gò ân
Em thương anh thì xích lại cho gần
Kẻo mai xa vắng, hai đứa thầm nhớ thương.
***
Cá lí ngư sầu tư biếng lội
Chim trên cành sầu cội biếng bay,
Anh thấy em nhiều nỗi đắng cay
Con thơ tay ẵm, Gánh nợ oằn vai
Anh muốn vô chắp nối dở hay với mình
-
Re: văn thơ cuộc sống
đã nói buồn ngủ rồi sao còn đăng lắm thế
-
Re: văn thơ cuộc sống
thằng này hôm nay có triệu trứng gì hay sao ấy