-
Re: Nhật ký online
Mình biết mình là đứa ích kỉ, biết là bây h mình cảm thấy như thế nào và mình mong cái gì, dù rằng mình vẫn phải giả vờ , gồng mình lên và tự nói rằng mình k sao, k sao hết. Rằng mình k buồn, k thất vọng. và mình cũng biết sau giây phút này mình sẽ quay lại hành hạ chính mình, rằng mình vô dụng, chẳng ra gì :) Rằng tất cả thế là ổn cho dù mình biết mình k ổn. Mình ....sao cứ phải như thế nhỉ...
Cố gắng nói dối là mình k sao, hì, mình đóng kịch rồi sau màn kịch đó tự mình gặm nhấm nỗi buồn ấy....
Hi vọng
I am young, hear me cry
Tell the world that I can fly
I believe, we have the strength to carry on
I will say, hear me pray
Now I'm free, I am on my way
I will fight, I am brave, I am strong
-
Re: Nhật ký online
<--
<--
<--
<--
<--
<-- Nói yêu nhau cho nhiều vào…hứa hẹn cho nhiều vào…nhưng cuối cùng cũng yêu bản thân mình hơn.. bảo vệ chính mình… kẻ ích kỷ…
Hứa rồi thì sao…ai dám chắc lời hứa sẽ yêu chúng ta đến hết đời của một kẻ nào đó không phải là nói dối…? Rồi đến một lúc nào đó nói rằng “Anh xin lỗi vì không thể giữ được lời hứa”…
Xin lỗi là xong…xong rồi thì có thể hả hê mà quay lưng đi…
Mặc kệ ai đó ở lại…mặc kệ ai đó khóc lóc, gào thét…mặc kệ ai đó tổn thương…
Con người mà…kẻ nào ngu ngốc thì phải chịu thôi…đừng bao giờ mong chờ người ta sẽ vì tình người mà thương yêu, mà hy sinh cho mình…đừng bao giờ tin tưởng bất cứ điều gì…!!!
Cảm xúc được tạo ra trên đời này để làm gì chứ ?
Để gắn kết mọi người lại hay để con người ta căm hận lẫn nhau !?
Cả một cuộc đời yêu thương, con người ta đã nhận được gì !?
Những kẻ yêu thương nhiều nhất, rồi sẽ trở thành những kẻ đáng thương nhất…
Giấc mơ đẹp bao nhiêu thì cũng chỉ là giấc mơ…
Nhưng những giọt nước mắt lăn dài trên má rồi cũng có lúc phải khô…
Những vết thương sâu nặng bao nhiêu rồi cũng lành…
Và rồi người ta sẽ yêu một ai khác như đã từng yêu…
Một cái vòng luẩn quẩn…con người ta cứ hoang tưởng rằng tình yêu của mình sẽ sâu đậm đến mức không thể dứt ra được…nỗi đau của mình là nỗi đau nặng nề nhất…mình là kẻ đáng thương nhất…
Buồn cười làm sao…!
Một người yêu ai đó đến hết cuộc đời không có nghĩa là sẽ yêu người đó mãi mãi…
“Mãi mãi” là cái gì, có ai biết không !?
Không phải là một khoảng thời gian nhất định, nó là một sự vô tận…
Một khái niệm giả dối…
Chẳng hề tồn tại…chẳng có cái gì là mãi mãi…
Đừng nói là mãi mãi…nếu con người sống
Cảm xúc là một sai lầm của con người…
Niềm tin cũng là một sai lầm…là cách tự xác ngu xuẩn nhất…
Nhok không bi quan, nhok đang nói sự thật…
Nhok sinh ra là một con người lạc quan, tràn đầy hy vọng…
Nhok cũng yêu thương…cũng tin tưởng…cũng có những giấc mơ đẹp…
Nhưng giờ thì hết rồi…
Nhok vẫn còn yêu thương…nhưng niềm hy vọng thì hết rồi,thật sự đã hết rồi!
-->
-->
-->
-->
-->
-->
-
Re: Nhật ký online
<-- Where is the moment we needed the most
You kick up the leaves and the magic is lost
They tell me your blue skies fade to gray
They tell me your passion's gone away
And I don't need no carryin' on
You stand in the line just to hit a new low
You're faking a smile with the coffee you go
You tell me your life's been way off line
You're falling to pieces every time
And I don't need no carryin' on
Because you had a bad day
You're taking one down
You sing a sad song just to turn it around
You say you don't know
You tell me don't lie
You work at a smile and you go for a ride
You had a bad day
The camera don't lie
You're coming back down and you really don't mind
You had a bad day
You had a bad day
Will you need a blue sky holiday?
The point is they laugh at what you say
And I don't need no carryin' on
You had a bad day
You're taking one down
You sing a sad song just to turn it around
You say you don't know
You tell me don't lie
You work at a smile and you go for a ride
You had a bad day
The camera don't lie
You're coming back down and you really don't mind
You had a bad day
(Oooh.. a holiday..)
Sometimes the system goes on the blink
And the whole thing turns out wrong
You might not make it back and you know
That you could be well oh that strong
And I'm not wrong
(yeah...)
So where is the passion when you need it the most
Oh you and I
You kick up the leaves and the magic is lost
Cause you had a bad day
You're taking one down
You sing a sad song just to turn it around
You say you don't know
You tell me don't lie
You work at a smile and you go for a ride
You had a bad day
You've seen what you like
And how does it feel for one more time
You had a bad day -->
Mỗi khi buồn mình lại hay nghe bài này.
Nó đúng vs tâm trạng nên chép nó ra, nếu muốn viết bằng TV thì lại ko đủ cảm xúc.
Phải rồi mình đã mơ. Một giấc mơ vô địch:kotowa::kotowa:
Năm nào mình cg~ mơ cg~ hi vọng rồi lại thất vọng.
Đã lâu rrồi sau 1 trận đấu bđ mình ko còn vui vẻ.Ko biết đợi đến bao h.
Chưa đến ngàu đó có lẽ mình sẽ vẫn mãi mơ.
-
Re: Nhật ký online
Mưa. Lại mưa rồi. Chiều đi thi, đang ốm, cầm bút vẽ mà tay run run. Haiz. Số chó má làm sao, ốm hoài.
Mưa, lại nhớ cái gì đó, cái gì đó tưởng như xa xôi lắm rồi. Lại buồn.
Mưa. Lòng chợt nhớ đêm xuân dạo trước. Đất trời cũng dầm dề mưa đêm. Và ta chợt tỉnh giữa giấc nồng. Và niềm vui kéo đến, cùng cơn mưa đêm ấy. Và rồi cơn mưa nay cũng đã xóa đi tất cả. Ôi nhạt nhòa.
Mưa. Vui lên nào. Trời mát mẻ rồi mà. Hãy để cho lòng thanh thản đi nhé. :D
-----------------------------------------
Mưa. Lại mưa rồi. Chiều đi thi, đang ốm, cầm bút vẽ mà tay run run. Haiz. Số chó má làm sao, ốm hoài.
Mưa, lại nhớ cái gì đó, cái gì đó tưởng như xa xôi lắm rồi. Lại buồn.
Mưa. Lòng chợt nhớ đêm xuân dạo trước. Đất trời cũng dầm dề mưa đêm. Và ta chợt tỉnh giữa giấc nồng. Và niềm vui kéo đến, cùng cơn mưa đêm ấy. Và rồi cơn mưa nay cũng đã xóa đi tất cả. Ôi nhạt nhòa.
Mưa. Vui lên nào. Trời mát mẻ rồi mà. Hãy để cho lòng thanh thản đi nhé. :D
-
Re: Nhật ký online
Ngày hôm nay là một ngày buồn cười =)) =))
<-- Mình win rồi, xem ra chiêu này khá là hay so với những thằng chuyên chấp vặt =)) =)), đụng vào cái là nó tuôn ra rõ lắm ;)). Nhìn thấy dài đã ngại đọc, tốt nhất là không đọc, ai bảo nó ngu đọc của mình làm gì :hahaha::hahaha::hahaha: -->
-
Re: Nhật ký online
<--
<--
<--
<--
<--
<--
<-- Ko, tại sao chứ??? Tại sao tim mình cứ đập thình thịch vậy? tại sao lại cảm thấy hồi hộp đến thế??? Ko, đã hơn 1 năm trôi qua, đó ko phải là một quãng thời gian ngắn ngủi! Ngày mai...uh, phải rồi, ngày mai! Sẽ có sự xuất hiện của người đó. Ko thể hiểu được mình nữa, tại sao lại có cảm giác này?? Vừa vui, vừa hồi hộp, vừa sốt sắng nghĩ xem làm thế nào để trông thật hoàn hảo và tự tin trước mặt người đó...Đã lâu rồi ko gặp, ngót nghét đã gần 6 tháng rồi, giờ người đó ra sao?? Trời ơi, hàng trăm câu hỏi liên quan đến người ấy đang hiện lên trong đầu óc mình. Ko, ko thế nào, mình đã quên đc ng ta rồi cơ mà???
Từ sau những ngày tháng ấy, cũng từng có cảm giác thoáng qua với một người khác. Nhưng rồi dù mãnh liệt, cái gì mau đến thì cũng sẽ chóng qua. Chỉ có những gì thực sự sâu đậm là ở lại. Mình chợt nhận ra, hình ảnh người ấy...vẫn luôn tồn tại. Hơn 1 năm rồi, nhưng dường như trái tim mình vẫn luôn dành một góc nhỏ cho người người ấy...nhưng đôi khi chợt quên đi điều đó để rồi lại lầm tưởng rằng mình đã thật sự lãng quên một ng...Mình tha thiết mong đến ngày mai, nhưng cũng tha thiết mong ngày mai đừng đến...Mình sợ lại một lần nữa, ánh mắt sâu thẳm kia lại khiến trái tim mình thổn thức. Làm sao để ngăn lai dòng hồi tưởng? Mình bỗng nhớ những cử chỉ quan tâm ân cần ấy, nhớ cái dáng vẻ lạnh lùng nhưng chứa đựng một trái tim ấm áp, nhớ cả ánh mắt dịu dàng thỉnh thoảng lại ném vào ko trung cái nhìn xa xăm...Thật sự cảm thông với những con người dành tình cảm sâu đậm cho nhau nhưng vì một lý do nào đó, ko đc ở bên nhau, ko đc là của nhau...
Giờ thì mình đã hiểu vì sao vẫn chưa thế sẵn sàng cho một tình yêu...
Chưa quên...hay thật sự ko thể quên?..... -->
-->
-->
-->
-->
-->
-->
-
Re: Nhật ký online
thiệt là vui,giờ mới biết được cái bản tính rất chi là nhân hậu của thằng bạn. thì ra là mình chọc nó suốt ngày trên 4r mà nó vẫn cứ nhịn, mình còn nói đểu nó nữa chứ. nghe oan ức quá, văn gì mà viết ai cũng thấy phải cảm động, đến nỗi tức giận cho cái thằng tự viết cái bài này, thử nghĩ lại xem mình đã làm những gì, tính cách của bản thân mình ra sao, tự dưng mi khiến người khác phải thù chăng, đây không phải là lần đầu. mi nghĩ là tau chờm hớp, vậy theo mi chờm hớp là sao. ảnh mi post lên trên pic lớp, tau lấy post sang lớp khác thì lại bị coi là chờm hớp, nêu biệt danh của mi cũng bị coi là chờm hớp, thế sao mi vẫn nêu biệt danh của tau. tau thấy cái khái niệm chờm hớp của mi còn quá nhỏ nhặt. tau hok so đo với mi, những bài do tau viết chẳng qua là những búc xúc mà tau dành cho mi đó, mi đọc hay hok liên quan gì đến tau. box nhật kí để làm cái gì, nói xấu mi chả làm tau thêm đỡ tức mà chỉ thêm bực vào người. nghĩ cũng buồn cười thiệt, hình như những điều mi nói phải là điều tau đáng phải nói mới đúng, sao mi lại nghĩ mình oan ức được nhỉ. bản thân mình spam như điên, sao lại bảo người khác spam. tau viết bài mi lại lấy cớ bảo là spam là sao, đó là cái tính gì nhỉ, tau cũng hok biết, mi bảo hạn chế quan hệ thấp nhất có thể, nhưng người bắt đầu hok phải là tau, mà tau làm gì có ưa cái tính của mi mà có gì, bè thì nhiều thật, nhưng bạn của tau thì hok hề nhiều, và đương nhiên từ khi mi có thái độ làm tau thấy ghét thì mi đâu còn là bạn tau, mi cũng chỉ như bao đứa bình thường khác mà thôi. tau hok viết để cho mi đọc, nếu mi đọc thì cũng hok liên quan đến tau, tau chỉ viết để nếu cái bực trong người mà thôi. xin nhắc một câu đáng lẽ ra rau phải nói sớm :''đừng làm gì để người khác phải ghét''.
-
Re: Nhật ký online
mi nghĩ bản thân mi oan ức lắm sao, thật nực cười. tau viết cái mà tau nghĩ điều này chẳng có gì là cấm cả, nhưng còn mi, mi làm đủ trò hề chọc tau từng chỗ nhỏ nhất, tau nghĩ mi đã ghen ghét tau từ hồi trên lớp và mi mang cái ghen ghét đó vào 4r để chọc tau. tau hok nhẫn nhịn được nhi mi, mà mi làm gì có oan mà nhẫn nhịn. mi cho mình là giỏi hơn người khác nhưng tau chả thấy mi giỏi hơn tau cái gì, đẹp trai hơn à, có lẽ đúng, nhà giàu hơn ah, hay hót giỏi hơn... ngoài 3 cái trò vớ vẩn của mi ra thì mi hơn tau được cái gì, mi đinh làm gì với 3 cái mớ đó. chính cái tính của mi hại mi,sao lại đổ tội cho tau. tự nhận mình đẹp trai nhưng lại hok dám để người khác xem mặt. lí do gì thế, mi đã từng chơi với tau một thời gian, nhưng nó ngắn lắm, mi chưa đủ tư cách để để làm bạn tau cũng như tau hok phải tuýp người có thể làm bạn với mi. mi nên nhớ tau hok ghét mi mà chính tính mi làm tau phát buồn nôn, có thể suy nghĩ của tau với mi là khác nhau nhưng mi thử nhìn rộng ra một chút, mi sẽ thấy. tau hok phải đứa chấp vặt, càng không phải đứa thù dai, tau chỉ tức hoặc thù hok quá một ngày bởi mi làm gì có liên quan đến tau. mi nghĩ xem lời tau nói và lời thằng điếm có gì khác nhau, chỉ vì thái độ của mi với tau thôi. từng một thời gian mi chọc tau tức điên, tau nói lại, thì đứa nào cùn đến nỗi chỉ =)), tau hỏi thực nếu nói chuyện thiệt ở ngoài đường thì mi liệu có gan mà nằm cười được hok. mi thấy khó chịu trước lời nói của tau nhưng đó chính là thái độ của mi khi chọc tau. tau chọc mi để mi thấy lúc mình bị chọc khó chịu như thế nào. mi lấy tau làm trò đùa cho bọn trên lớp, rêu rao linh tinh chuyện của tau trên 4r, hay là mi thấy tau hok chọc mi nên mi có cớ để chọc tau. thái độ của mi ai cũng để ý nhưng mi ai cũng dể ý, chỉ có điều nói với mi hay hok thôi. từng là bạn tau mới nói cho mi, vì bạn tau cũng nói những đièu dở của tau, những điều đó tau luoon cố gắng khắc phục còn mi, hình như đó đã là bản chất của mi rồ. mi so đo với người tưởng như là kém hơn mình. mi chưa hiểu rõ một chút gì về gia cảnh của tau cả. đừng nhìn bề ngoài mà đánh giá bên trong. nói cho mi hiểu coi thường người khác chỉ đem chuốc họa vào thân thôi, đừng lấy tiêu chuẩn của mi để áp đặt lên người khác. càng lớn tau càng thấy trách nhiệm của bản thân ngày càng nặng nề, mi cũng chắc sẽ thế nhưng mi lại phủ nhận việc mi làm thì tau chịu. tau đang chút hết gánh nặng vào cái box này. mi nên chỉnh sửa lại tư cách của mình đi, còn nếu mi thấy hok có gì phải sửa thì mi hoàn hảo rồi đấy. đừng tưởng tau chửi trên status là chỉ mi, chính mi tự nhận vơ mình là một kẻ mà tau khinh bỉ. mi nghĩ xem bản thân mình có bao nhiêu bạn bè, tau còn nhiều hơn mi mà cứ thích tự nhận mình là đứa bij chửi. cái đó mới gọi là chờm hớp. Hiện tại tau đang có nhiều việc khiến đau đầu, đừng lấy cớ để tau phải viết những lời lẽ này, nếu mi có đủ khả năng để chọc tau thì tau xin tiếp nhưng đừng chơi cái trò nửa dơi nửa chuột của mi, chốn rúc trong đây mà nói phét đâu, chẳng hay ho gì
p/s: nói cho mi biết bài của mi tau chẳng rỗi mà đọc
-
Re: Nhật ký online
Dkm, hôm nay bực mình ** , rất muốn chửi thề :swing: :swing:
-
Re: Nhật ký online
<--
<--
<-- Đẩy nhẹ cánh cửa kính đủ rộng để có thể lách được người vào bên trong, quán cafe quen thuộc mà nó hay ngồi khi nó buồn, có tâm sự hay đơn giản chỉ là hẹn một vài người bạn đi cafe chém gió. Hơi ấm trong quán làm nó cảm thấy dễ chịu. Mới chớm đông mà thời tiết đã lạnh thật. Hương thơm nhè nhẹ lan tỏa khắp không gian. Nó hít một hơi thật sâu, cố gắng phân biệt xem gốc tích của mùi hương đó nhưng dường như mọi nỗ lực đều không thành công. Thả người một cách khoan khoái trên chiếc sopha màu đỏ sậm trong góc khuất của quán, cái bàn quen thuộc mà nó hay ngồi, nó cảm giác như hôm nay không khí có gì khác so với những lần trước. "Uhm có lẽ hôm nay tâm trạng của mình khác mọi lần" - nó tự nhủ. Một giai điệu vang lên, nó cảm thấy thích thú, nó thích bài hát này...
Xa rời anh em mới thấy đêm khuya đã trôi như vậy...
Người bồi bàn lịch sự đặt trước mặt nó một ly nước lọc và khẽ hỏi câu quen thuộc: "Anh dùng gì ạ?"
Đêm như dài thêm với nước mắt lăn trên gối mềm lặng im.
Sợ tiếng lòng em sẽ đánh thức những người mà em quý nhất...
Nó ngẩng lên nhìn người bồi bàn và khẽ mỉm cười. Vẫn vậy, vẫn đồng phục áo gile màu đỏ sậm, sơ mi trắng với quần tây, hơi cúi người chờ khách gọi đồ uống, nó thích phong cách phục vụ ở đây.
Sợ nước mắt rơi chẳng làm tan thêm nụ cười à ơi ối a...
"Cho tôi một cafe đen thêm sữa và một cốc nước đóng băng" - nó cười.
Người bồi bàn cười nhã nhặn: "Vâng ạ! Một nâu đá. Anh có dùng thêm gì nữa không ạ?"
"Không! Vậy là đủ cho một đêm mất ngủ rồi".
Nhưng trời xanh vẫn cứ sáng, ôm ấp bao sinh linh bé nhỏ.
Nhưng biển khơi vẫn cứ hát, dâng muôn con sóng xô dào dạt bờ....
Nó đưa mắt nhìn khắp quán. Hôm nay quán vắng, chỉ có nó và vài ba người khách. Người thì nói chuyện điện thoại, người thì chăm chú trên màn hình laptop, chỉ có nó là không làm gì cả. Có lẽ cuộc sống quá tất bật với những lo toan về cơm áo gạo tiền đã khiến cho con người ta mất đi cả những giây phút thư giãn hiếm hoi.
Thôi này em vẫn cứ yêu… yêu... yêu...
Cho dù vạn điều có đổi thay vô thường thì em vẫn là em...
Giai điệu của bài hát cứ vang lên. Nó chăm chú nhìn từng giọt cafe màu nâu đen rơi xuống lớp sữa dưới đáy ly. Chúng hòa quyện với nhau thành những vệt loang lổ của cafe và sữa. Những vệt loang làm nó tưởng tượng lại hình mặt cắt ngang của quả núi trong sách địa lí mà nó đã học hồi cấp hai. Khi suy nghĩ đã bão hòa về những vệt loang lổ, nó nhìn ra bên ngoài, một đôi trai gái bước qua trước mặt nó, người con trai nắm chặt tay bạn gái của cậu, còn cô gái khẽ nép vào người yêu. Họ thân mật bên nhau, dường như không để ý đến dòng người xô đẩy chen lấn bên cạnh họ trong giờ tan tầm và càng không thể chú ý đến nó - kẻ đang nhìn họ. Có lẽ cái lạnh của mùa đông lại làm cho họ thấy ấm hơn - ấm hơn vì họ yêu nhau, ấm hơn vì họ có nhau. Bất giác trong nó dâng lên một cảm giác cô độc. Nó thấy lạnh, nó mệt mỏi thật sự. Nó thèm một tình yêu như thế. Nụ cười trên môi nó đã lạnh từ lâu, nó cần những lời nói yêu thương, nó cần một bàn tay để nắm lấy và nó cần một bờ vai...
Này người yêu dấu hỡi
Nếu như mai sau có cách xa nhau muôn trùng khơi
Thì hãy xin tin yêu một điều
Rằng con tim em mãi chẳng đổi thay
Dẫu biết cuộc tình này là đắng cay đau thương nhiều hơn
Nhưng chớ nên buông rơi nụ cười trọn đời dâng khúc ca yêu người...
Nhặt một viên đá trong cốc và nắm chặt trong tay. Viên đá lạnh buốt tan dần trong tay nó, từng giọt... từng giọt qua kẽ tay nó rơi xuống mặt bàn. Uhm, nó thèm một tình yêu như thế, nhưng như vậy có phải là vô lí không khi mà nó vẫn có em cơ mà? Uh nó vẫn còn có em. Em luôn quan tâm đến nó mỗi khi nó buồn, luôn hỏi han mỗi khi nó mệt và luôn tự trách mình không thể ở bên cạnh mà chăm sóc, lo lắng cho nó cho dù lỗi đó chẳng phải của em mà đúng hơn là em có lỗi gì đâu cơ chứ.
Nó bật điện thoại, có một tin nhắn mới, tin nhắn của em:
“Mình chia tay đi anh, em đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện của anh và em. Có lẽ hai chúng ta sẽ chẳng đi đến đâu đâu. Vậy tại sao lại cứ phải như thế?”
Nó cho thêm một chút đường vào tách café của nó, nhấp một ngụm nhỏ. Nó đang phân vân tự hỏi chẳng biết có ai giống nó nữa hay không, người yêu đòi chia tay mà hầu như nó chẳng có một chút cảm giác nào. Không bồn chồn lo lắng và gần như nó chẳng quan tâm gì nhiều đến cái tin nhắn ấy vì nó biết phần thắng vẫn luôn thuộc về nó
“Em không muốn nhắc lại nữa, em cũng rất mệt mỏi rồi”
cho em xin lỗi, em cứ tưởng anh chán em rồi cơ. Thế anh còn mệt lắm không?”
Vậy là xong. Em luôn thế, em sẽ chẳng thể giận nó lâu được. Nó và em quen nhau cũng rất tình cờ. Một buổi học trên giảng đường, nó cảm thấy mệt mỏi, đầu óc nó cứ quay quay với những con chữ, những lời giảng. Nó ngáp dài uể oải rút cái điện thoại ra. Nó muốn nói chuyện với một người nào đó. Nhìn lướt qua cái list dài của những cái nick đang online trong một mạng xã hội trên điện thoại, nó dừng lại ở một cái nick với một câu status: “nghiêm túc thì pm”. Nó tự hỏi: “Mình có được coi là nghiêm túc không nhỉ?”, rồi tặc lưỡi…
- Buzz!! Mình nghiêm túc lắm, vậy mình có thể nc với bạn được không??? :D
- Được chứ nghiêm túc thì okie :P. Bạn tên là gì?
- Cứ gọi mình là heo mập…. and u??
- Mình tên là Thúy nhưng mọi người hay gọi mình là Bo. Úi mà tên bạn nghe dễ xương nhỉ. Hjhj.Cứ thế nó và em nói chuyện với nhau. Nó thấy vui với người bạn mới quen. Em nhỏ hơn nó một tuổi và ở một nơi khá xa nó. Thời gian cứ thế trôi qua thật nhanh theo những câu chuyện trên trời dưới biển của nó và em. Tiếng chuông báo hết giờ vang lên.
Nó vội vã vơ đống sách vở trên bàn chạy theo lũ bạn và dường như trong nó gần như chẳng còn chút ấn tượng nào về người bạn mới quen ấy nữa. Tối hôm sau, khi đang ngủ ngon lành để chống lại cơn đói trong lúc chờ ăn cơm, nó giật mình vì tiếng chuông điện thoại réo ngay bên tai nó. "Hừ đáng ghét lại nháy máy" - nó quăng cái điện thoại vào một góc và tiếp tục đi tìm "nàng Mơ". Nhưng có vẻ như ai đó không muốn cho nó được yên, tiếng chuông báo tin nhắn lại vang lên, vẫn số điện thoại gọi cho nó hồi nãy. "Ai vậy không biết nữa?" - nó tự hỏi. Những dòng tin hiện lên trước mắt nó, nó mỉm cười thú vị và nhấn nút lưu số điện thoại đó vào trong list danh bạ. Rồi cứ như vậy, nhắn tin cho em đã trở thành thói quen hàng ngày của nó, em đã trở thành một phần trong cuộc sống của nó, dường như là một phần không thể thiếu. Nó và em trở thành hai người bạn thân thiết, có vẻ như khi hai người không biết gì về nhau, không gặp mặt nhau thì sẽ đồng cảm với nhau hơn. Nó tâm sự với em những buồn vui trong cuộc sống, trong học hành, bạn bè, gia đình. Em luôn lắng nghe tất cả nhưng có vẻ nó hơi ích kỉ vì nó cũng chẳng bao giờ để ý xem em có muốn nghe hay không nữa. Nhiều lúc nó làm em giận và cũng nhiều lúc em làm nó thấy bực mình nhưng chẳng bao giờ nó và em có thể giận nhau lâu được, ngày hôm sau lại vui vẻ, lại như chưa có chuyện gì xảy ra. Đến một ngày nó thông báo với em là nó có người yêu, em chấp nhận điều đó và đó cũng là ngày em nói rằng em phải ôn thi, em không thể nhắn tin nói chuyện với nó. Nó cảm nhận thấy có điều gì đó rất lạ trong những dòng tin nhắn em gửi cho nó, hình như có một điều gì đó. Nó không gặng hỏi em, nó chỉ hỏi em rằng nó có thể tiếp tục nói chuyện với em nữa không. Nó nhận thấy sự lưỡng lự của em, rồi nó cũng có câu trả lời của em: "Uhm có nếu như còn nhớ đến nhau". Nó cũng chỉ cần em trả lời có thế.
Những ngày sau đó là những ngày không có em, những ngày thật sự trống trải của nó. Nó buồn bực, nó bứt rứt, nó khó chịu, nó cáu gắt với tất cả mọi người, nó thấy nhớ. Nó không thể chờ đến ngày em thi xong để nhắn tin cho em, nó không hi vọng nhiều em sẽ trả lời tin nhắn của nó. Em reply lại, nó thấy vui cho dù em nói rằng em bận học và em ko muốn nói chuyện bây giờ.
Ngày em thi xong nó thông báo với em rằng nó đã chia tay với người yêu. Em không hỏi tại sao, em chỉ nói em tôn trọng quyết định của nó, chỉ cần nó thấy thoải mái là được.
Em và nó lại như xưa. Nó hứa với em là nó sẽ đến thăm em, sẽ gặp em. Em rất vui và nó cũng vậy. Em rất nóng lòng muốn gặp nó, lần nào nói chuyện với nó, em cũng nhắc, em cũng hỏi. Có lần nó hỏi em:
- Tại sao em lại muốn gặp anh đến như vậy???
Rồi ngày mà nó và em gặp nhau cũng đến. Những giây phút ngồi trên xe là những giây phút cực hình đối với nó. Chiếc xe như cứ ì ra còn lòng nó thì như lửa đốt. Em đã ra đón nó từ 8h vậy mà bây giờ đã là 11h30 đêm nó vẫn đang ở một nơi nào đó xa hoắc xa huơ mà theo lời của người ngồi cạnh thì còn lâu nó mới đến chỗ em. Nó như phát điên lên, nó sợ em phải chờ lâu, nó ghét người khác phải chờ đợi nó. Em cũng lo lắng, vài phút em lại gọi điện, lại nhắn tin. Em bảo nó cứ yên tâm, em sẽ chờ nó, chờ đến khi nào nó đến. Em đã chờ ngày này đã cả tháng nay thì thêm có vài tiếng thì cũng đâu có sao.
Cuối cùng thì chiếc xe cũng dừng lại, nơi nó cần đến đã hiện ra trước mắt nó. Liếc nhìn đồng hồ, kim giờ và kim phút đã chỉ cùng về một hướng. Nó thấy em, uhm mà nó cũng không chắc chắn nữa, nó chỉ có cảm giác người con gái ấy là em mà thôi.
Uhm, ngày mai nó được gặp rồi sao nó lại chẳng thấy vui gì cả.
Tạm biệt em, nó trở lại với cuộc sống thường ngày của nó với những mớ bòng bong của chuyện học hành, gia đình và bạn bè. Có những lúc nó quên mất rằng có một người đang chờ đợi tin nhắn của nó, chờ đợi ở nó một lời hỏi han, một lời yêu thương. Nhưng em đâu biết nó đang vô tâm cười nói ở một nơi nào đó với một ai đó mà dường như trong những cuộc vui đó bóng dáng của em không còn trong nó. Những lí do nó đưa ra ngày một nhiều tỉ lệ nghịch với những tin nhắn mà nó gửi cho em. Uh, em đã làm gì sai, em đã làm gì có lỗi với nó để rồi bị nó đối xử như vậy? Em có sai gì đâu, tất cả là tại nó mà thôi, tất cả là tại nó. Em cũng nhận ra những bất thường trong cách cư xử của nó. Em nhắn tin nhiều hơn, gặng hỏi nhiều hơn. Nó khó chịu nhiều hơn, lí do nhiều hơn và lẩn tránh em nhiều hơn. Việc trả lời tin nhắn của em nó thực hiện như một nghĩa vụ bắt buộc mà nó phải thực hiện không mấy thích thú. Nó làm em buồn nhiều lắm
Em ăn qua loa, hầu như chỉ ăn những gì mà nó gắp cho em. Đôi lúc em lại nhìn nó một cách kì lạ, cái nhìn xoáy sâu vào trong tâm can nó, cái nhìn của em làm cho nó cảm thấy lúng túng. Trong đầu óc nó mông lung những suy nghĩ về em và về nó.
- Em nghỉ đi nhé, chiều anh qua đón em.
Em khẽ gật đầu và nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại trước mặt nó. Nó lặng lẽ quay bước mà trong lòng nặng trĩu.
- Chị ơi bán cho em một bông hồng.
- Uhm chọn đi em, hôm nay Valentine nên hoa hồng đẹp lắm đó.
Nó khẽ cười. Nó thích hoa hồng đỏ và nó cũng thích chọn hoa. Hoa hồng chỉ cần tặng một bông là đủ, nó chẳng bao giờ thích cả một bó hồng to, thật vô nghĩa. Em đứng đợi nó ở tiền sảnh khách sạn. Nó nhìn hôm nay em thật lạ. Em khoác bên ngoài chiếc áo bông dày, trông thật ngộ nghĩnh.
- Anh nhìn gì mà ghê vậy? Bộ em lạ lắm ah hay là mặt em có nhọ?
- Ơ không có, chỉ tại anh trông em buồn cười lắm cơ.
- Xí!!! Có mà anh buồn cười thì có. Vô duyên hết sức.
- Tặng em này, anh chọn mãi mới được đấy.
- Có thật là anh chọn không? Anh mà khéo vậy ah, em chẳng tin đâu…
Nó đưa em đi lang thang khắp Hà Nội. Ngày Valentine, khắp mọi nơi tràn ngập không khí ấm áp của tình yêu, mọi người ra đường dường như đều có đôi, có cặp. Nhưng nó và em thì ngược lại, cả hai đều ít nói, hình như mỗi người đều giấu cho mình một tâm sự riêng.
- Em mỏi! - Em khẽ nói
- Uhm vậy thì mình vào đây uống cái gì đó nha. Đi hoài ngoài đường anh cũng thấy lạnh.
Người phục vụ nhẹ nhàng hỏi:
- Anh chị dùng gì ah?
- Em uống gì?
- Cho em một cam nóng.
- Uhm vậy cho tôi một đen nóng và một cam nóng.
- Em hình như đang có chuyện gì giấu anh phải không? - Nó nhìn em và hỏi.
- Em …em… Anh ah, tối nay em bay vào trong ấy.
- Sao lại như vậy, trong đó có chuyện gì sao??
- Không… trong đó không có chuyện gì cả. Em… Em ra đây lần này để gặp anh lần cuối cùng.
Em ngoảnh mặt đi chỗ khác cố giấu giọt nước mắt đang lăn dài trên má.
- Mình chia tay đi anh.
- Em … em nói j vậy?
- Anh hiểu mà. Mình chia tay anh nhé!!
- Nhưng mà tại sao??
- Tại vì… tại vì em yêu anh. Em không muốn đến một lúc nào đó em cảm thấy căm ghét anh. Em muốn trong em anh mãi mãi vẫn là anh… mãi mãi vẫn là anh của em.
- Anh có biết không, mỗi lần anh nói anh đang bận, anh mệt, và… anh không muốn nói chuyện là mỗi lần em khóc. Em buồn lắm. Em như thấy mình thật cô độc, thật trống trải và nhớ anh da diết.
- Anh không còn yêu em nữa rồi vậy thì em còn níu kéo làm chi. Càng níu kéo, chỉ càng làm anh thêm ghét em mà thôi. Vậy thì tốt hơn là mình nên giải thoát cho nhau. Anh nhé! -->
-->
-->