-
Re: Nhật ký online
Chìu nay hứa qua nhà T chơi mà quên béng mất :D
Tại nằm xem Đội đặc nhiêjm C21 vs cu Mít :)) Buồn cười :)) Đứa nào đứa nấy sơ-vin :)) Thoại rất là oai nhaz, nghe như các bố tg':)) ah thế mà mềnh vưỡn thuộc cái bài hát Tuổi thần tiên ý :))
Rùi xem Bọ cạp tím...ngày trc chưa xem hết :D
Đấy..về nhà cứ hết đi ra đi vào lại đi lên đi xuống...hết nghe nhạc rùi đọc truyện mí cả xem phim :-< Chẳng mí chốc lại mất công lăn 8-x
Ngủ ngon dc 2 tối :D Tối nay lại ứ ngon :D Hem sao, ko cắt điện nữa rầu=>> mai ngủ mải thoái :D
Thích Hà Lan :D
-
Re: Nhật ký online
Em yêu các anh Hà Lan của em c:beauty:c:beauty:c:beauty:
Phút thứ 76 rồi c:big_smile:
Cố lên các tềnh iêu :)) :love::love::love:
-
Re: Nhật ký online
trời ơi mình thích Hà Lan hơn nhưng trót đặt hòa rồi thế mà lại thắng đc đau thế c:too_sad:c:too_sad:c:too_sad:c:too_sad:c:too_sad: c:too_sad:
-
Re: Nhật ký online
这一刻是我给你最后的机会
用不着对我又吼又乱叫
我一定对你是真心真意
这你不用来质疑
你的背叛已经伤了我太深
不知是否应不应该太认真
也许你以后会改变自己
但我已决定必须离开你
I miss you everyday!
-
Re: Nhật ký online
<-- Mưa xối mát một sáng hè, nắng tan vào những tia nước ngọt lịm như chưa từng hiện hữu. Màu nước không thực chảy dài trên khung cửa sổ, liên tiếp vuốt trôi cái khô ráo bám dính trên đó suốt những ngày qua. Ẩn hiện trên bức tường trong vắt ngăn cách căn phòng và thế giới bên ngoài là những hình thù đủ kiểu dáng, kích cỡ. Trái tim, một kí hiệu mặt cười theo sau bằng cái vẻ bí xị đối lập; 5 ngón tay xếp ngay ngắn, những chữ cái ráp nối lộn xộn hay có chăng là người ta không thể cắt nghĩa được; và sau cùng nhất, xa nhất, là một vòng tròn nho nhỏ, mờ mờ, trống rỗng, còn âm ấm.
Em đã làm cái công việc trẻ con đó để lấp đầy buổi sáng vắng vẻ đến rỗng tuếch. Em âu yếm gọi trò này là “vẽ lên mưa”. Em bắt đầu bằng cách in dấu hơi thở của mình trên tấm kính, sau đó chồng lên lớp sương mỏng đục ấy những cảm xúc thất thường của mình. Mỗi ngày mỗi chủ đề khác nhau, tùy vào tâm trạng, nói chung là đa dạng và phong phú vô cùng. Chủ đề hôm nay ấy à?
Thất tình.
Khoảnh sân nhỏ toẻn hoẻn trước nhà cam tâm hứng chịu từng sợi mưa giăng lạnh toát, không có ý kêu ca, chỉ đơn giản là đứng yên cho nó vấy lên mình một chút mới mẻ, cảm giác như được thả hoang sau những ngày nồng mùi nắng. Em đột nhiên bật cười thành tiếng khi có ý đem mình đi so sánh với cái sân. Chính là vì, mảnh hồn khô khốc giữa tiết tháng sáu của Em cũng đang khát mưa đến ngây dại. Chính là vì, chợt hiểu ra mưa có khả năng xoa dịu những vết nhức trong Em, những vết nhức không cần được hong khô, rát lắm. Những vết nhức đành chỉ chấp nhận ít phút mơn trớn trong sự dịu dàng, chứ chưa thể chữa lành. Cái liều thuốc thần dược ấy, anh là người duy nhất biết cách pha chế. Anh ra đi ư?
Không sao, còn có mưa.
Tiếng bao tử réo đòi bữa sáng hệt một đứa trẻ khó chiều bắt cóc Em khỏi những tự tình mông lung. Em ghét bị đói, cảm giác cồn cào trong bụng, rất xót,nhưng chả hiểu sao em thích nhịn ăn. Em mau lẹ đẩy cửa ra ngoài, để lại những hình thù kì quái ban nãy sau lưng, lúc này đã bị mưa làm nhòa. Liệu tình cảm đó cũng có nhạt như thế? Có dễ bị cuốn trôi như thế?
Muốn hỏi anh quá.
Em hỏi rất nhiều điều, về đủ mọi khía cạnh, chẳng phải để làm khó anh, chỉ là tò mò vậy thôi. Bao giờ anh cũng trả lời được, nếu không có đáp án sẵn trong đầu, anh sẽ cần mẫn đọc sách tìm tòi cho đến khi hiểu vấn đề mới thôi. Vậy mà khi anh “đá” Em, anh đã xin lỗi, xin lỗi vì anh sẽ mãi không thể trả lời câu hỏi này.
Nhìn từ trên xuống, thành phố buổi sớm trải dài một tấm thảm đủ sắc màu, màu của những chiếc ô gợi nhớ đến cầu vồng, những chiếc ô phơi mình ướt sũng. Em nương người dưới cái vòng tròn di động của mình, tay kia đút sâu vào trong túi áo, như không chịu được cái ý nghĩ “lạc lõng giữa một rừng những gương mặt” này. Nhỡ đâu có người bắt gặp khoảnh khắc thiếu vắng một cái cầm tay ấm áp như mọi ngày thì sao? Nhỡ đâu… ? Nhỡ đâu… em lại đem mình đặt vào mớ kí ức nồng nàn đã rồi hoen ố đấy mà tị nạnh so đo với thực tại phũ phàng thì sao?
Từ lâu đã dặn lòng phải nâng nước mắt thật cẩn thận, chỉ có thể rưng rưng trên mi thôi, tuyệt nhiên không được rơi. Thế nên Em quyết định giấu kín bàn tay mình trong áo, không cần anh, không cần tình yêu nhất thời, tự bản thân có thể ủ ấm bản thân. Em chấp nhận để một người dễ thay lòng đổi dạ ra đi, Em hận thứ cảm xúc nửa vời kiểu cả thèm chóng chán, Em tập yêu chính mình một cách trọn vẹn như cái thời anh chưa từng xuất hiện.
Cửa hiệu bánh hôm nay vắng hoe, lèo tèo có dăm ba khách. Cũng chẳng lấy gì làm lạ, thời tiết xấu thế kia thì không mấy ai lại thích lội ra phố cho mưa hắt vào người. Em khác. Em bắt đầu làm những điều trước đây chưa từng thử, bắt đầu lục lại một thói quen đã bị bỏ quên, kiếm tìm một sở thích mà chính mình cũng chẳng thể hiểu nổi do đâu lại thích.Em vật lộn với thời gian, bới móc những ngóc ngách bám đầy bụi trong tâm trí, mong bản thân được vui vầy cùng những điều xưa cũ, những điều không mang trong mình tên anh.
Thế là đủ, hay có lẽ thôi.
Đôi lúc đang xem dở một bộ phim lãng mạn với tô mì trên tay, Em lại hỏi thầm thể xác mình rằng: “Sẽ như thế nào nếu đột nhiên anh muốn quay lại? Ví như anh đã hò hẹn với cả trăm cô gái và rồi đau đớn nhận ra chẳng ai trong số họ được như mình? Liệu mình có chấp nhận không nhỉ?”. Có hay không, tương lai sẽ trả lời. Có hay không, quá khứ sẽ khuyên nhủ. Có hay không, hiện tại sẽ quyết định. Em chắc chắn về tình cảm của mình dành cho A, vậy nên Em vẫn không thể ngừng đặt ra hàng ngàn cái nếu; vậy nên suốt 5 tháng 20 ngày qua, chưa từng một lần khuôn mặt anh ngừng đeo bám Em.
Cả giọng nói, nụ cười.
Cả dáng đi, đến từng nhịp đánh tay.
Nhìn vẫn thấy và lòng vẫn yên khi những hình ảnh đó nhảy múa trước mắt, chỉ hụt hẫng khi bàng hoàng hiểu được tất cả đều là sự nhầm lẫn của tri giác. Điều này tái diễn nhiều lần và hậu quả bao giờ cũng giống nhau. Kết thúc cái thước phim huyễn hoặc đó là khi Em thấy như mình đang rơi tự do từ một vách núi thẳng dốc, thấy như bị dội một gáo nước lạnh vào người, không có lấy một chút dễ chịu.
Đón chiếc bánh nóng hổi trên tay, Em đảo mắt nhìn quanh rồi lững thững tiến về phía chiếc bàn kê sát góc quán, thiết nghĩ: cho người ta thấy mặt mũi ảo não ngồi trơ trọi một mình cũng chẳng hay ho gì.bắt đầu bữa sáng đạm bạc bằng cách soi đôi mắt lạnh câm vào khoảng không trước mặt. Trống trải hơn thường ngày.
Thường ngày sẽ có ai đó tranh với Em phần bánh hấp dẫn kia. Thường ngày Em sẽ mải mê chuyện trò đến quên cả thế giới chung quanh, quên cả người qua lại, quên cả cuộc sống bên ngoài. Hôm nay suy ra có lẽ là một khác ngày, khác trong nỗi buồn vừa mới chớm và một lỗ hổng quá lớn trong tâm hồn.
Đặt vấn đề anh muốn chạy trốn Em? Dẫu sao thì Em cũng chẳng còn muốn bận tâm, bất kể ngụ ý của buổi gặp mặt này là gì, trước sau Em đều không cần biết.
EyA, nhưng không phải cái con người đã nhẫn tâm vò nhàu và ném phăng đi.không phải cái con người đã đẩy Em vào những cơn sóng gió trong lòng để tự tổn thương.
không giày xéo trái tim anh, cũng không vứt nó đi. Chỉ là khi anh muốn quay lại thì em chọn cách bước tiếp. Vì tình cảm đó có lẽ chỉ hời hợt đến thế thôi, đã tuột khỏi tim đơn giản nhờ vào một cơn mưa sáng.
“Anh có thấy những giọt vàng đang đan kín thành phố ngoài kia không ? Là chúng chết đi sống lại đấy, vẫn đẹp rực rỡ, vẫn óng ả một màu vàng tràn ngập. Bản thân em cũng đang chờ đợi cơn nắng cho riêng mình, và điều này chẳng cần phải hỏi anh, vì nhất định sẽ tìm được.”
-->
-
Re: Nhật ký online
<--
<--
<--
đi năm lần bảy lượt mới lấy đc cái bằng TN :-< mất công "dậy sớm" mất mấy hôm liền #:-s
Về nhà đc gần 1 tuần, chả làm gì ngoài ăn, ngủ, Net :-< thấy mình cứ vô dụng kiểu gì ấy. Ghét cái kiểu ăn ko ngồi rồi thế này. Đã thế 1 tuần nay cũng ko có nổi một phút đc yên tĩnh một mình. Họ hàng, em út vào chơi thì cũng vui thật, nhưng dù là người nhà thì cũng nên cho người khác những khoảng ko gian riêng chứ. Phải gào lên bao nhiêu lần nữa thì mới hiểu đây? Thật khó chịu. Có lẽ phải đợi đến khi bọn nó về hết mình mới có thể thực hiện được những kế hoạch hè đã vạch sẵn c:shame:
-->
-->
-->
-
Re: Nhật ký online
đức thắng rồi :)) tinh thần đức, tình thần của những cổ xe tăng đức :)
-
Re: Nhật ký online
<--
<--
<-- ĐÃ bao giờ anh tự hỏi hai chữ :tại sao ?
Đã bao giờ anh đi tìm câu trả lời cho nó ?
Đã bao giờ anh quan tâm đến cảm xúc của em..đau,buồn,khóc,hận...?
Đã bao giờ anh biết nụ cười của anh mang bao giọt nước mắt ?
Em mong chỉ một lần thôi,anh chỉ nhìn mình em..biết em đang ngã quỵ và bị bỏ lại phía sau,biết rằng em cần một bàn tay nâng đỡ em đứng dậy...Đã bao giờ anh nghĩ em quan trọng chưa anh?
Nếu chỉ một lần anh nghĩ em cũng cảm ơn vô cùng...ngta vẫn nói hạnh phúc là cho đy mà kô cần lấy lại...nhưng em kô cam tâm mỉm cười khi thấy anh hạnh phúc...em ích kỉ quá phải kô ?
Chỉ cần ngồi yên, và nhìn anh như 1 kẻ thua cuộc?...
Anh à,một lần thôi! thử đặt anh vào vị trí của em đi....và cảm nhận...bằng tất cả để có thể hiểu trái tim em đang nói gì....em biết mình là người có lỗi trước...em biết mình đã làm tổn thương trái tim anh...em biết..được anh tha thứ..đó là hạnh phúc của em...Nhưng làm ơn,chỉ 1 lần thôi...anh sẽ biết...thế nào là hạnh phúc....lúc đó,em sẽ cười và cảm ơn anh nhiều lắm...
tình yêu...là hạnh phúc...là niềm đau...là giọt nước mắt....là nhớ anh vô cùng tận....
Ngồi 1 góc cũng chỉ suy nghĩ xem anh có đang nhớ em như em nhớ anh hay kô thôi...đơn giản cuộc sống của em là vậy!
Cứ để thời gian trôi từng ngày trong nước mắt...em biết anh đã quên đi hạnh phúc khi ở bên em...em biết chứ,và rất đau vì điều đó....
Hạnh phúc của em....là được nhìn thấy anh....quan tâm tới anh...Và có một vòng tay che chở cho em...nó mong manh lắm anh biết kô,tại sao anh kô thể trân trọng nó...tại sao anh nỡ vứt bỏ nó như thế...nó là em mà...
anh có biết ý nghĩa của chữ "đau khổ" ?
Đau khổ hành hạ em từng ngày từng giờ....đạp xe 8 cây số xuống cầu Hàm Rồng cũng chỉ để hét lên vài câu...khóc lóc vài phút để đau khổ tan biến đi mà thôi...
Cuộc sống của anh không còn chỗ cho em trú chân vào...đơn giản,em nhu vị khách kô mời bước vào "cánh của tâm hồn anh và bị anh hất văng ra ngoài nhanh chóng....Em là người lạ trong tim anh thật sao ?
anh đã yêu em như lời anh nói chưa...anh đã làm gì được cho em...hay trong cái thứ mà anh gọi là ty đó...chỉ ngập tràn nước mắt của em..chỉ toàn là những vết thương do anh gây ra...chỉ toàn là nỗi buồn....em thật sự mệt mỏi...cùng cực,em đã không thể chống đỡ được nữa...hôm qa sống kô anh,muốn đam đầu vào ô tô chết và bị họ bảo hâm....hôm nay sống kô anh,ngồi trước cái máy tính gõ lách cách...chả làm gì,chỉ là đợi anh onl,ngắm nhìn nick của anh...thế là đủ...vì có cạy miệng em ra cũng chả biết nói gì với sự thờ ơ đến lạnh lẽo của anh....
Nơi lạnh nhất không phải bắc cực hay nam cực,mà đó là nơi thiếu tình cảm...Đối với em,đó là ty,còn với anh....anh có nghĩ như vậy ko?
Chắc kô anh nhỉ,vì anh đang vui vẻ bên con khác,anh được 1 đứa con gái kô quen qan tâm...anh cười nhiều hơn...và dần dần anh cũng chả còn nhớ em là ai...trong khi em đang khóc từng ngày vì nhớ...
Do You Know ?
I Hate You...
BuT...
I Can'T St0p MisSing YoU...!!!! -->
-->
-->
c:cold:
-
Re: Nhật ký online
Hị hị, sáng chủ nhật.
Hôm nay dậy rõ sớm mặc dù hqua mệt phờ râu. Lúc ở ga xuống, chạy vội chạy vàng đi bắt xe, nhanh nhanh để về nhà xem Đức đá. Gớm ạ, ngày gì mà kiếm cái taxi khó rứa, nhảy vội lên cái xe ôm, nhắm mắt cho bác í phóng. Đức đá mờ :x. Không bõ công mình, Đức thắng 4-0 lận, sướng, bị thích anh Klose từ 4 năm trc :x :x
Sáng nay dậy từ 6 rưỡi giặt giũ, nấu ăn. Về nhà có 10 ngày mà nhịp sinh học thay đổi hẳn, khỏe cả người. Tăng cân vèo vèo, ôi, yêu đời quá đi :x :x
Cơ mà mình lại đang định lấy vé về Thanh Hóa. Ở đây 1 tuần chả làm quái gì, mà không làm gì thì ngứa ngáy tay chân. Cái con Thúy béo phải gió, bận cũng không thèm nói để mình đừng ra nữa, cứ lẳng lặng mà bận. Phí 1 tuần của mình :((. Mùng 10 lớp tiếng Trung mới khai giảng. Ôi, muốn đi học quá, muốn bận rộn. Cảm giác không làm gì thấy mình vô tích sự quá :((. Nhanh nhanh 1 tháng nữa đi học nào, học cả ngày, những project, assignment, nhớ quá :((. Kỳ sau chắc mình phải học trâu bò đây, 9h sáng đến 9h tối. Với điểm kỳ này của mềnh thì cho phép mềnh tự tin đc học VB2 :x :x
Thôi, ngủ trưa tẹo đây, không ngủ cũng chẳng biết làm gì
Muốn đi chơi mà nắng vỡ mặt :(
-
Re: Nhật ký online
Có phải nỗi đau nào rồi cũng sẽ nguôi ngoai ko? NHững giọt nước mắt nức nở ấy, cái dáng điệu thất thểu ấy, sẽ ám ảnh mình đến bao giờ chứ?
Yêu Bz, từ khi còn là 1 con nhóc, nhìn người ta đá bằng ánh mắt lạ lẫm. Thích là thích, thế thôi.
Yêu Kaka, và biết thế nào là " thiên thần"...
Ko khóc nữa, nhưng vẫn thấy đau nhói. Ko còn hứng thú làm bất cứ điều gì nữa...
11 đôi chân ấy...bàng hoàng, ngơ ngác. Như những đứa trẻ bị lấy mất đồ chơi. Chạy đi tìm câu trả lời...nhưng ko thấy..
Kaka, cuối cùng vẫn ko thể có bàn thắng cho riêng mình vào mùa WC cuối...
Chỉ có thất bại mới khiến người ta nhận ra mình là ai và tình yêu của mình lớn đến nhường nào...