Khi yêu, người ta ích kỉ và đòi hỏi. Nhưng khi thương, người ta học cách tha thứ và hi sinh.
Printable View
Khi yêu, người ta ích kỉ và đòi hỏi. Nhưng khi thương, người ta học cách tha thứ và hi sinh.
hay và ý nghĩa :D
------------------------------------------------------------------
-----------------------------------------
hay và ý nghĩa :D
------------------------------------------------------------------
Cảm giác của mình bây giờ như thế nào mình không hiểu.Những câu chữ phức tạp mình đọc xong rồi quên luôn,hóa ra vẫn còn đọng lại một chút dư âm trong đầu mình.Hóa ra nó nói đúng.Chúa ơi mình muốn uống rượu.Mình muốn say.Điên thật.Thời tiết ở quê lại dịu dàng , mát mẻ còn mình lại muốn mưa thật to hoặc chí ít cũng là nắng đổ lửa.Nỗi nhớ ơi,nếu mi là của cải thì ta sẽ là người giàu nhất thế gian!Có lẽ mình nên đi khám ở chuyên khoa thần kinh xem sao.
Vẫn không tìm đc ng thay thế !!! Cả buổi sáng vô ích, may mà còn kiếm đc đứa oánh trống !!!
Sống trong sự chờ đợi....về Thanh Hoá...lâu lắm mới được hít cái không khí trong lành...lâu lắm mới được đạp xe dọc các con đường mà không phải lây tay bịt mũi....lâu lắm mới được đi lại cái con đường ấy....đến ngôi nhà ấy....và sắp rồi...lại sắp đến ngày mùng 1 rôi...:x...:x...:x...:x ...
Cơ mà về rồi...lại nhớ Hà Nội.....đi đâu mình cũng có kỷ niệm....cũng may...Hà Nội vui khi có anh....và Thanh Hoá vui khi có anh chào đón....cảm ơn đã ở bên em những ngày qua....cảm ơn anh nhiều lắm ý...và em cũng sẽ như thế nhé....vãn sẽ bên anh như thế....cùng anh đi trên những con đường...lấy tay bịt mũi che bụi cho anh để anh có thể vững tay lái....giúp anh làm việc ( hà hà...em giỏi hơn anh cái khoản đánh máy )...Và mình cùng nhau ăn cơm...=))...Cơm sườn ở cái nhà ấy nhé...ăn một lần nhớ mãi...cơm 15k mà như 150k...=))=))=))....thèm anh ạ :*
Mưa. Dạo này trời hay mưa quá...Ở nhà thế này, thích mưa biết bao. Sẽ chui vào tấm chăn mỏng, đọc truyện, rồi ngủ vùi. Nghe mưa rơi bên ngoài để thấy mình hạnh phúc biết bao...
Nếu ở HN, thì sẽ là sợ mưa. Khi mưa, thấy cô đơn lắm. Ngồi bó gối, nghĩ linh tinh rồi sau đó lại trách mình vì yếu đuối quá...
Hơn 3 tuần ở nhà, nghĩ đến HN mà sợ. HN gắn với những ám ảnh học, thi, cô đơn và nhớ nhà. Sao nghĩ đến HN, mình ít khi thấy đc niềm vui?
[/hide]
1h25 sáng. Không ngủ được, mất điện cả ngày, mất nước cả ngày, chẳng làm đc gì. Eo ơi, kinh khủng quá :((
![]()
Tèn tén ten. Mưa thích quá. Yêu mưa quá... c:byebye:
![]()
Đậu Đậu về nhà rồi :x
Ghì chặt niềm tin đy nào:-<Nhớ nhớ quên quến:-<lạ cũng hok fải mà nhận là quen thì càng hok được:-<ối tôi buồn zời ạk=((
Bên trong cái vẻ ngoài có vẻ la liếm và hồn nhiên thì là 1 con người bí ẩn;))ối sợ ma quá:-ssngủ 1 mềnh trên tâng:-ssnhỡ có ma thì zăng:-sscòn bị dọa ma nữa chứ:-ss:-s
Thứ 2 nhé:xkem nào:x
hix,ốm mà chả dám thông báo=((=((
Trích dẫn:
Nhìn về nơi xa xua tan đi giọt sương đang rơi trên đôi mắt ai như cố nắm giữ lại từng hơi ấm
Người đó không tồn tại, người đó sẽ dừng lại
Người đó chính là anh yêu em mình em thôi cho dù không bao giờ
Được thấy em hàng ngày, được đắm say từng giờ
Được em trao tình yêu nắm tay và đi suốt cuộc đời
Người lạ đó biết đợi chờ và ước mơ