-
Re: văn thơ cuộc sống
Sẽ có mãi cô bé mười sáu tuổi
Bài hát tình yêu em hát ngày xưa
Những mơ ước chờ mong tuổi trẻ
Phố xá xanh trong chiều đầy gió
Phông màn nhung, quá khứ của đời em
Về đâu rồi điệu hát thân quen
Những tà áo muôn mùa rực rỡ
Dòng sông chảy suốt bài ca một thuở
Những khu rừng, thành phố, xóm làng xa...
Về đâu rồi cô bé ngày xưa
Mười sáu tuổi đâu rồi năm tháng cũ
Dòng nhật ký còn nguyên trong cuốn sổ
Về những làng những phố những tình yêu
Chiều mùa xuân nước xiết chân cầu
Nhà hát lên đèn trong tiếng nhạc
Bài hát nói về bao điều khao khát
Vẫn tình yêu muôn thuở tự ngày xưa
Phông màn xanh, thời gian của bây giờ
Người đứng hát trẻ trung như lời hát
Gió thao thức những chân trời phiêu bạt
Thổi điên cuồng trên tà áo thơ ngây
A mùa xuân như cầm được trên tay
Và tuổi trẻ vẫn muôn đời tiếp nối
Sẽ có mãi cô bé mười sáu tuổi
Dẫu tóc em năm tháng đổi thay màu.
11-1982
-
Re: văn thơ cuộc sống
Hát với con tàu
Mùa xuân đất nước mênh mông
Con tàu đi giữa muôn lòng thương yêu
Tàu qua những sớm những chiều
Những sông, những núi, những đèo tàu qua...
Nơi nào cũng muốn là ga
Một bàn tay vẫy tha thiết con tàu
Một lời hát gửi theo sau
Một bình minh ở trên đầu cùng đi
Biển xanh là nỗi nhớ quê
Trời xanh như những cách chia đã lìa
Phố xanh trong những ánh đèn
Làng xanh đang xoá những miền thép gai
Em không nói được nên lời
Giấu trong đáy mắt tiếng cười của em
Những rừng những núi chưa quen
Những làng những phố biết em lần đầu
Mà em đã nhớ từ lâu
Mà em vẫn ước cùng nhau trở về
Con tàu nối lại trăm quê
Những tên xa vợi nay nghe hoá gần
"Đường vô xứ Huế quanh quanh"
Mà sông Hương với Ngự Bình là đây
Con tàuđi giữa biển mây
Hải Vân ta biết có ngày ta qua
Nha Trang sóng vỗ bên nhà
Phan Rang, Phan Thiết còn xa nữa mình ?
Lặng yên, nghe rõ không anh
Trái tim đập giữa mênh mông đất trời
Khi vô thành phố tên Người
Con tàu như cũng nói lời thiết tha
Qua rồi bao nỗi cách xa
Quê anh giờ cũng đã là quê em
Cỏ cây, ngọn gió cũng quen
Vừa nghe tiếng nói đã nên mặn mà
Thơ em đã có bóng dừa
Có dòng kênh với con đò quê anh
Có bao trai gái đất mình
Ra đi, giờ cũng như anh trở về
Này anh, em hát anh nghe
Dẫu không hay cũng đừng chê đừng cười
Mùa xuân tôi hát với người
Với con tàu - hát những lời thương yêu
Mùa xuân 1976
-
Re: văn thơ cuộc sống
Thơ Cũ Của Nàng
Trần Dạ Từ
. người đi qua đời tôi
trong những chiều đông sầu
mưa mù lên mấy vai
gió mù lên mấy trời
mây mù lên mấy biển
người đi qua đời tôi
hồn lưng mùa rét mướt
đường bay đầy lá mùa
vàng xưa đầy dấu chân
lòng vắng như ngày tháng
đen tối vùng lãng quên
người đi qua đời tôi
chiều ầm vang tiếng sóng
bàn tay mềm khói sương
tiếng hát nào hơ nóng
người đi qua đời tôi
nghe những lời linh hồn
phi lao dài tiếng ru
êm ái lòng hối tiếc
trên lối về nghĩa trang
trong mộ phần tối đen
người đi qua đời tôi
không nhớ gì sao người
em đi qua đời anh
không nhớ gì sao em
Trần Dạ Từ
-
Re: văn thơ cuộc sống
năm sinh của mình cùng năm với bài thơ:
Sinh Nhật 1988
Nhã Ca
. ta thêm một ngọn nến hồng
lửa hò reo biết nên công cán gì
nến hồng đôi ngọn phân ly
rễ oan khiên vẫn xù xì đâu đây
nến hồng reo, tuổi hồng bay
những năm cùng tháng đang xây xẩm dần
có dào dạt, có phân vân
câu thơ thời nhỏ, đôi vần dửng dưng
có ta, tuổi tác reo mừng
thân tre còm lạc một rừng bạch dương
nến hồng reo,tuổi hồng thương
cho nhau về lại thịt xương thuở nào
Nhã Ca
-
Re: văn thơ cuộc sống
Ðêm Tụ Tập Uống Rượu, Buồn Thân Thế
T. T. Mây Trên Ngàn
. Bạn nói với ta : sầu như núi
Ờ ! Chuyện đâu còn đó , tính sau
"Dzô" ly này , phải cạn một hơi . Mau !
Khà một tiếng xóa tan đời dâu bể
Chuyện thân thế còn chi đâu mà kể
Chí lớn ngậm hờn ? Bàn tay không !
Ha ha . . . Chúng vung tay : trò diễu dở
Dối gạt Mẹ hoài , đau xót núi sông
Này ông kia ! Cạn ly đi chứ
Ðêm càng khuya hơi bốc càng thơm
Nhớ thuở trước mình đưa lưng hứng đạn
Chẳng đứa nào kêu lên tiếng oán hờn .
Ông còn nhớ thằng Sinh ? banh helmet
Thằng Khánh hoá thân thành một đống than !
Ha ha . . . Chúng hiện giờ đang có mặt
Hãy liệu hồn , kẽo tụi nó cười khan
Ê , ông ! Mới nửa chai mà đào ngũ ?
Hay nhớ trại tù , tưởng niệm anh em ?
Còn chú em này , cho "Qua" xin hỏi
Ðau đớn chuyện gì , ướt mắt , lặng im ?
Này các ông , chờ đợi quá lâu rồi
Chớ trách bọn mình : ngu phu thất trí
Chuyện đại sự nhường ai nhiều mưu kế
Ðáng mặt anh tài : cuốn gói phò ngôi
Chỉ ghét một điều họ nói dóc thôi
Núp lén, thập thò , như con chó đói
Nuốt xuống giùm đi , xin ông đừng ói
Miếng nhắm này trân quí vạn lần hơn
Có đáng gì một chút phổi chút gan
Mấy quan đốc(tor) đặt bày trò kiêng cữ
Ðã không chết trong một thời binh lửa
Thêm vài năm há thoát khỏi suối vàng ?
"Dzô...dzô" tụi bây ! Ðừng làm hiền triết
Ngửa mặt chẳng thấy trời , cúi xuống còn ta
Ồ lạ ! Sao tụi mày như tượng đá
Ðể nhạt men nồng , phí rượu của " Qua "!
Ðù mạ ! Mời nhậu chớ ai mời buồn
Tụi bây tức cái gì , im như hến ?
Ờ , ờ ! Mà...Rượu tốt đồ nhắm ngon
Nhắc tụi nó , sao nuốt vào thấy nghẹn .
T. T. Mây Trên Ngàn
Thêm:
Chuyện thật và người thật , quá đau lòng
Người lính làm thơ nổi sùng văng tục
Ðã lỡ ngang tàng nay núi , mai sông
Bạn hiền thứ tha ? Niềm vui chất ngất .
-
Re: văn thơ cuộc sống
Thơ Nào Cho Nỗi Tháng Ngày
Duy Năng
. nằm nghe mưa hú ngoài nương
buồn theo bộ lạc tha phương cuối rừng
lang thang hồn cũng bỗng dưng
bỏ thân trằn trọc lạc vùng hoang sơ
ấp tay gối mộng tình hờ
nửa đêm chợt thức chợt mơ dị kỳ
âm thầm nghe tiếng chim di
trở nghiêng tay vói một vì sao băng
hỡi ơi này chiếu này chăn
bơ vơ xênh phách tiếng cầm ca xưa
hồn ta mộng trả lại chưa ?
thì xin dâng trọn cho vừa thuỷ chung
những là tường kín lãnh cung
mười đau tâm sự chín tầng không hay
thơ nào nguôi nỗi vơi đầy
đã nên giông bão tháng ngày khó quên
Duy Năng
(Dặm Nghìn / USA 1998)
-
Re: văn thơ cuộc sống
Gỉa Vờ
Hồ Minh Ha
. tôi chưa thốt được câu nào
giữa tôi, em có bức rào lửng lơ
đột nhiên em nói ngây thơ:
‘coi như hai đứa gỉa vờ yêu nhau’
trăng in bóng đợi bên cầu
vờ thôi ! mà nhớ mà sầu nỗi chi ?
ngày qua đi, tháng qua đi
em yêu tôi thật, có gì vờ đâu !
bây giờ ta đã có nhau
cảm ơn em, cảm ơn câu gỉa vờ
Hồ Minh Hà
(Lục Bát Tình, VN)
-
Re: văn thơ cuộc sống
Kiều Nữ
Hoa Thi
. hồi chớm lớn, Em thấy Em quá đẹp
với hai hàng mi đọng gío chiêm bao
với hai mắt trổ nước nguồn đi dạo
môi đôi cành sóng nở ngát ca dao
lên mười tám, Em càng thêm lộng lẫy
chân tay thon tre trúc thướt tha tình
ngực gói ghém cả đôi dòng nguyệt nhật
thon lưng đơm đồi thơ dựng hiển linh
chừ hăm bốn, dĩ nhiên càng rực rỡ
chùm tơ đêm kín gió trổ so le
mỗi ngọn chứa cả trăm miền sinh mộng
lỡ rơi hương, gom thiên hạ theo về
Em kiều nữ, chứ không là thánh nữ
chỉ hơi buồn, Em nợ cụ Nguyễn Du
hồng nhan thuyết sống hoài cùng trái đất ?
tình bao la sao chỉ tặng một người ?
Hoa Thi
(Một Thời Con Gái)
-
Re: văn thơ cuộc sống
Vô Tình
Tường Vi
. gọi chi hai chữ vô tình
chỉ là chẳng thể đôi mình mà thôi
cái thời cắt bím cột đuôi
tay đan mắt liếc xa xôi quá chừng
có nhiều lưu luyến cũng đừng
coi như ngày ấy chưa từng quen nhau !
Tường Vi
(Khoảng Trời Riêng)
-
Re: văn thơ cuộc sống
TìnhTrịnh Gia Mỹ
. rồi mai, rồi mốt, chia xa
tình, cơn gío thoảng bay qua cánh đồng
rồi mai, rồi mốt, thinh không
tình,cơn mưa bụi rớt lòng biển xanh
rồi mai, rồi mốt, thôi đành
tình theo sợi khói mong manh về trời
Trịnh Gia Mỹ