-
Re: Nhật ký online
Nhớ em quá ... Yêu em mất rồi c:beauty:
-
Re: Nhật ký online
Dở dở ương ương...vx....nghĩ ta đây người lớn...chỉ có thân xác lớn thôi...đầu óc vẫn chả to hơn tẹo nào đâu =))=))
Ngày mai mong là y không để mình đi học muộn:">
Haizz...mà hình như mình hơi qá đáng =))
6h13 phải qa nhà mình...:-?
hí hí.thôi hành hạ bữa cho quen :">
Có gì thay đổi nhanh dần đều :">
À há,học lý dễ nhể,bắt đầu thích rồi nhớ :">
À quên mất,cả sáng buồn vì thằng ranh coan...từ giờ mày và tao không còn gì nữa...chị em không,bạn bè không...và tao cũng xin mày đừng làm tao ghét mày thêm nữa....
Hôm nay làm đuợc nhiều việc thật,mỗi việc học là còn giang dở =))
Oài,mai có 4 tiết thôi mà....thôi...có mà làm xong 2 cái TBTTU cho nhanh mà còn ngủ..mệt rồi...không xoắn nữa...mỏi mồm với thể loại dở dở ương uơng lắm =))
-
Re: Nhật ký online
<--
<--
<--
<--
<--
<--
<--
<--
<--
<--
<--
<-- Thiên tai bão lũ lại hay đến bất ngờ. Rồi có khi đang nắng chang chang, bỗng dưng đùng một cái sấm chớp mưa giông ầm ầm...Uh thì tình cảm con ng cũng thế, đang ung dung hưởng tự do tự tại chả ai đoán được trong chớp mắt tim đã loạn nhịp.
Mình thì tự nhận thấy bản thân là một con người thích lãng mạn, đa cảm và có vẻ cũng hơi...đa tình. Nhưng mà đa tình này ko mang nghĩa lăng nhăng, ko phải bạ ai cũng thấy thích. Khổ một điều là đường tình duyên nó...lận đận, thành ra cũng chưa đâu vào đâu nên chưa muốn vướng vào để tránh buồn phiền. Có một điều mà chính mình cũng chưa hiểu...Tại sao tình cảm của mình luôn...tắt ngúm nửa chừng vậy? Có thể ban đầu là những cảm xúc rất mãnh liệt, nhưng rồi lại có thế nguội lạnh hoàn toàn chỉ sau...một giấc ngủ??? Nhung nhớ nhiều, tha thiết lắm, thế nhưng đến lúc người ta thể hiện tình cảm với mình rồi thì lại chối bỏ và lạnh nhạt. Mình bệnh rồi àh? Thật quá khó hiểu???? Mai bảo: "Con này chả bao giờ biết yêu đương gì đâu, nó chỉ thích cái cảm giác chinh phục người khác thôi" Mình cũng chẳng biết nói vậy là đúng hay sai nữa. Chỉ có điều, mình thích cái cảm giác cả 2 trái tim đều hướng về nhau nhưng thầm kín và gieo rắc vào nhau nỗi nhớ và những trăn trở. Kì lạ thật. Lan man dài dòng cũng chỉ là để tự trách cái phức tạp trong con người mình.
Có một người đang gieo rắc vào lòng mình những ưu tư trong suốt những ngày qua. Phong độ, điềm đạm với cái dáng vẻ rất đàn ông đấy mình đã có ấn tượng từ lâu. Cả cái đôi mắt vô hồn kia, cái giọng nói đậm chất HN nhẹ nhàng kia vốn cũng khiến mình thầm cảm mến từ lâu rồi. Nhưng khi đó thì mới chỉ dừng lại ở sự cảm mến mà thôi, ko hơn. Nhưng có lẽ bây giờ thì nó ko còn đơn thuần chỉ là thế. Giá như đừng có những cái nhìn thật sâu và thật lâu, đừng có những cái cầm tay thật nhẹ nhàng, đừng có những cử chỉ khiến con tim bối rối...thì lòng mình đã chẳng dấy lên những hi vọng, những cảm xúc khác lạ. Khi một ai đó đi ngang qua mà tim mình loạn nhịp, khi bàn tay chạm bàn tay mà bối rối, khi ko dám nhìn thẳng vào mắt một người mà luôn lảng tránh...thì đó gọi là gì? Lạy Chúa, ai đó làm ơn nói rằng tôi đang ảo tưởng đi??? Rằng tôi đang mơ mộng hão và ôm một thứ tình cảm đơn phương đi?? Tôi cũng đang muốn thử cái cảm giác của một mối tình đơn phương. Tôi muốn trở về là tôi, ko tương tư, ko nhớ nhung, cuộc sống chỉ xoay quanh những mối quan hệ gia đình, người thân và bạn bè. Đừng bắt tôi phải mệt nhọc những suy tư.
Tâm sự với chính mình những điều khó nói thật sự là cách giải tỏa thật hiệu quả. Mong những ngày này mau chóng kết thúc, mong cho trái tim sớm dung hòa và những nhớ nhung vội qua đi... -->
-->
-->
-->
-->
-->
-->
-->
-->
-->
-->
-->
-
Re: Nhật ký online
<--
<--
<--
<--
<--
<--
<--
<--
Khốn khổ cái thân già này, sao đi đâu mình cũng bị bọn muỗi đáng ghét dành cho sự quan tâm chăm sóc đặc biệt thế nhờ? Về nhà đã bị ku em cười đểu: Muỗi nó thấy chị lạ ấy mờ. Đến ra đây cũng ko thoát khỏi thảm họa 2 chân như hoa gấm. Bây giờ thì ko dám mặc quần ngố đi đâu nữa ( hic, nhớ lại cái mặt đần thối của Thu tete khi hỏi bằng cái giọng thảng thốt: N ơi, sao chân e lại...kinh thế kia? mà tủi thân vô hạn :(( )
Cái cầu vượt Chùa Bộc - niềm tự hào khi khoe với mấy đứa trường to to cho đỡ xấu hổ cái thân phận trường mini đã bị chặn 2 đầu, sau khi hoạt động chưa đc 3 tháng. Báo hại cái đứa sợ sang đường như mình lúc nào ra đường cũng mang tâm lí và bộ mặt biểu cảm như sắp đi gặp ông bà. Nóng bức. Chen chúc. Chật chội. Người ở đâu mà nhiều thế.
Khổ thân Mai mèo. Hôm qua thấy trg người bực bội, muốn đi lượn nhưng em Click iu dấu vẫn chưa ( thèm) vác ra nên send cho nó 1 cái tin rất chi là hình sự: " Nếu tuần ni m ko đến đèo t đi chơi thì sau này, dù có đánh Lexus đến t cũng ko thèm". Báo hại nó dù ốm lăn lóc, quay cuồng với ôn thi mà chiều nay vẫn vù đến trường đón mình, sau khi nhan sắc tàn tạ vì khói xe của 2h tắc đường. Thương. Áy náy. Chỉ chực khóc. Ôm nó, cau có vài câu trách móc, nhưng thấy lòng phơi phới lạ. " T hứa là khi nào m cần, chỉ cần t có thể, thì t nhất định sẽ đến" - t ko nghĩ là m nhớ lâu đến thế...
HN đông. Chưa bao h phủ nhận điều này, nhưng ko nghĩ là 1 buổi tối t6 bt lại có thể nghìn nghịt những người là người thế. Muốn lên Hồ Gươm cho thoáng, ai dè, suýt nghẹt thở vì khói xe...Cái đồng hồ đếm ngược báo chỉ còn 23 ngày. HN cũng khác nhiều trước ngày đại lễ. Nhưng, với nơi này, hình như, tình yêu ( nếu có) của mình dành cho nó, cũng sẽ chỉ có thể là của 1 đứa con nuôi đứng từ xa mà ngơ ngác, choáng ngợp trc 1 HN từng tưởng tượng khi xem tranh, khi nghe nhạc mà thôi, ko thể nào giống như của 1 người sinh ra, lớn lên ở đây được. Chợt nhớ đến chị Loan: " Khi chị về Vinh, điều làm chị ngạc nhiên nhất là chị lại nhớ HN nhiều đến thế. Chị đã kịp yêu HN lúc nào ko biết!"
Thèm bánh Trung thu. Mẹ bảo về, nhưng lại thấy ngần ngại. Dù rằng lúc nào cũng thích ở nhà hơn, nhưng, phải quen với cuộc sống tự lập này thôi. Năm 3 rồi, đâu thể nhõng nhẽo như 2 năm trc đc chứ. Năm nay thích học hơn, ko biết là do bản thân môn học tạo ra nhiều hứng thú hơn, do áp lực của năm thứ 3 khi học những môn máu thịt - sẽ là " cần câu cơm" sau này, do sốt ruột khi thấy xung quanh đứa nào cũng hùng hục như trâu? Chả biết nữa, 1 tín hiệu đáng mừng như thế là quá đủ rồi.
Có lẽ lòng đã bình yên...Chỉ là biết học cách chấp nhận sự thật: đó, ngay từ đầu đã ko phải của mình!
-->
-->
-->
-->
-->
-->
-->
-->
-
Re: Nhật ký online
<--
<-- Lão ngốc =(...tôi bảo Cái quán cafe chứ có phải cái khách sạn đâu mà ông đứng đó đợi...:|:|:|
hjx hjx...làm mình lên lớp như con hâm...lồng lộng lên X-(
Anh mà không gọi đt thì em nghỉ anh luôn,khỏi anh em X-(
haizz...nhà ngta ở Tân bình cơ mờ,răng mò xuống cầu cốc mần chê :((
Lại còn chửi nữa...đúng là bà nói 1 đằng ông đi 1 nẻo...:-<
Đến ngược nào...1-2-3-4....4 ngày nữa...mong đến trung thu quá...đi chơi với lớp :x
yêu A1 rất là nhiều,dù có chết tao thề không bh quên chúng mày :">
Cơ mà C3 thắng 7-3...vui quá đi là lá la :-"
Quả này bạn Thanh hết vênh váo nhé =))....
Chiều nay làm quả ve vẩy mặt đường nhỉ :-?...3 năm,đúng là 3 mùa trung thu rồi,mình đã lặng lẽ rời xa họ...
Cosplay X-family....Cảm ơn mọi người,nhờ mọi người mà 3 năm em qa trung thu của em tràn ngập tiếng cười :D
Năm nay sẽ sao nhỉ,1 trung thu với A1...đến 9h...rồi 1 trung thu nữa với phố...và còn 1 trung thu trong tim mình ...với gia đình...với 1 khoảng không vô trọng lượng của ai chữ nhớ và thuơng...yên tâm là tớ không để tình cảm đó đi quá đâu =)),bét nhất cũng 2 năm nữa tớ sẽ nói...cí mờ gọi nờ thổ sờ nộ ý :">
Vì tớ đã thề rồi là tớ làm,yên tâm...chỉ 2 năm thôi...và em sẽ nhìn theo anh...FPT...trường này cao lắm nên cố lên anh nhé :">
Thật sự em muốn mở lời rằng trung thu anh có làm gì ko,....nhưng mà không đc...ko đc 1 tý nào cả đâu nhỉ =))...nhất là đã thề rồi...chích máu ăn thề luôn (ghê gớm chưa =) )thì me ko bh vi phạm nó.Em biết anh chả để ý em gì đâu...vẫn là con em md thui >"<...hey hey,thế càng tốt nhỉ :"> -->
-->
Cố gắng 2 năm,rồi mình sẽ lớn lên và suy nghĩ nhiều hơn :D
-
Re: Nhật ký online
3 năm .... 2 con người, chung 1 lối tình cảm... và kết cục y hệt nhau.
:) ...
-
Re: Nhật ký online
Đã có kế hoạch làm phim chi tiết :> Mình đang rất chi là :>
:> :> :>
-
Re: Nhật ký online
<--
<--
Đêm trắng. Ghita. Romance. Nhạc Trịnh. Phú Quang. Và hơn thế nữa...
Trải lòng mình cùng những đường tỉa, rải cuả B...
Phiêu cùng những câu hát, những chia sẻ....
Cảm nhận vị đắng của socola Đức...trầm ngâm...
Non và xanh....lặng im...
Nhưng nhẹ nhàng...đôi chút thổn thức...chợt nhận ra... mắt ướt lúc nào ko hay...
-->
-->
-
Re: Nhật ký online
sáng nay kiểm tra công nghệ, khó chết đi được, vẽ hình 3 chiều, ghét nhất là cái phần hình chiếu, may mà bên cạnh mình có 2 thằng cán bộ học siêu, không thì chỉ có ngồi cắn bút.:D lớp trưởng với bí thư ơi tớ yêu các cậu lắm lắm :-*:-*:-*. ;)), Văn thì bịa sạch, đề là "hãy phân tích mối quan hệ giữa tài và đạo trong cuộc sống" =((, lên google send thì được có tí, thôi thì tự túc là hạnh phúc, viết được bao nhiêu hay bấy nhiêu. Biết là không hay, nhưng ít nhất thầy cũng phải thương tình học trò ngồi nghĩ nát óc mới viết ra được mấy dòng tâm huyết như thế chứ, :D
-----------------------------------------
Lại 1 đêm thức trắng, mệt nhưng trưa nay vẫn không ngủ được, thôi, quên đi nào, đừng thức nữa, không nhớ đến, không buồn, không hối hận là sẽ yên ổn ngay thôi mà
-
Re: Nhật ký online
L.P đã vào đến SG rồi!
Nhanh quá:( Không lâu như đến Vancouver đâu:(
Mình chả biết nên vui hay nên buồn nữa:-< khi mà cùng anh ăn bữa cơm cuối cùng.
Trước khi vào khu vực cách ly, mình chỉ biết ôm anh 1 cái rồi bảo: "huhu nhớ quá!". Theo đúng kiểu couple trẻ con chúng mình.:)
Sáng nay tan học phát là mình đạp hộc tốc đến nhà anh luôn:-< vội đến mức mình suýt đâm vào cái xe máy:-<
Bỗng dưng "đứa trẻ" của mình thành người lớn. Dặn mình phải thường xuyên lên lớp chơi, nhắn cả lớp phải cố gắng học để không được làm thầy buồn. Đứa trẻ của mình. Đi thật rồi!
Cô Hương bảo "đứa trẻ" của mình có số xuất "nguội"! Nhanh quá đi mất!
Haha.
- Sau này em cũng phải cố đi để A2 thành lớp ngoại quốc!
- Sau này em với bố Minh Quyết sẽ cùng đi Sing!
- Sau này anh sẽ sang US, em với Quyết cũng sang cùng anh.
- Sang đấy sẽ gặp được Quyết Tiến nữa.
- ...
- Thôi sau này, vẫn cứ gặp nhau ở đây thôi.
Dù lớn đến mấy thì trẻ con vẫn là trẻ con thôi:))
Chỉ có trẻ con mới uống Millo và ăn Chocopie thôi anh ạ.
Em nhớ anh lắm:(