-
Re: Nhật ký online
MK,hnay vào quán cafe vẫn hay xem Ars cổ vũ cho Liv.Rõ đông fan Mù,mỗi mình mình hô Liv chiến thắng.Thế đ' nào mà Mù nó lại thắng mới ức chứ,đúng là bad sunday >.<
Kết thúc tuần mới chẳng có cái shit j` đặc biệt.
Hi vọng vào ngày mai tươi sáng hơn :-<
-
Re: Nhật ký online
Đi ăn mì vằn thắn với ẻm . Mình gọi 1 bát mì tôm nhưng mà có 2 gói , thế nào mà lão lại mang ra 2 bát mì tôm . Thế mới chết chứ . Ẻm ăn có mỗi 1 cái bánh bao . Mình chiến luôn 2 bát mì tôm , ngại quá :( Nhưng mà nhìn ẻm vui ( nhìn yêu quá :-*) Mong 2 đứa sẽ mãi mãi như thế này ... Yêu ... Em ..
-
Re: Nhật ký online
Chết !!!
Chết ngắc !!!
Thế là đi rồi kưng ơi...!!!
Như thế không vướng mới là lạ đấy ;)) !!!
-
Re: Nhật ký online
Mình yêu cái cảm giác lượn vi vu ngoài đường ngắm nhìn mọi người đi lại,mua sắm đồ chơi trong không khí trung thu.
Yêu cái cảm giác nhà nhà,phố phố treo đèn lồng,chung tay góp sức làm đèn ông sao,đèn kéo quân,đèn các hình con vật vừa to vừa cao đến tận khuya.
Yêu cái cảm giác người người đổ ra đường đi chơi trong đêm trăng rằm ý.Rất náo nhiệt.
Mình yêu trung thu ở Thanh Hóa.Đấy mới thực sự là một cái tết đúng nghĩa ♥
-
Re: Nhật ký online
Đếm ngược thời gian nào..còn 2 ngày nữa thôi :x:x
Hôm đó kín lịch quá...hjx hjx..mà cả sáng cả chiều phải đi học...đành bye bye buổi học thêm vậy :-<
MÀ ko có sao,mất buổi ko có nghĩa là thiếu oxi ngay đc :">
Ok là vậy..hehehe :D:D:D
Nóng quá....nhọc cực kì...mà vui cực kì :))
Hừ,mà nghĩ ra lại tức,lão khốn,đèo ta đi rồi để ta đi bộ về >"<...may mà lúc nào bên ta cũng có bạn >"<...
ghét...i hate you >:P
-
Re: Nhật ký online
<--
<--
<--
<-- Trong mỗi một con người là những góc khuất, nếu như một ngày nào đó, góc khuất cô đơn ấy được chiêu sáng thì lúc ấy con người ta sẽ biết đến thứ hạnh phúc gọi là chia sẻ. Một ngày có vẻ như thật ngắn ngủi nhưng những cảm xúc dường như lại kéo dài vô tận. Hút một hơi thuốc, tâm trí hòa lẫn vào làn khói trắng, bỗng dưng cảm thấy tâm hồn chùng xuống. Bất chợt nhớ về những dai điệu của bài hát " Bản Tình ca mùa đông - winter sotana". Những giai điệu thật buồn...
Còn lại đây bao yêu thương, bao nhung nhớ
Còn lại đây bao cô đơn, xót xạ
Còn mình ta như chơi vơi mang bao kỉ niệm với nỗi buồn .
Và mùa đông không mang theo bao hơi ấm
Mùa thu không có lá rơi
Còn mình ta như chơi vơi nghe con tim ta nát tan...
Tình yêu đó sẽ mãi mãi không quay trở lại
Và em như cánh chim vút bay mãi nơi phương nào .
Chỉ còn mình ta ôm cô đơn nhớ nhung
nhớ nhung kỉ niệm để lòng ta bông nghe sao buốt giá .
Tình yêu đó sẽ mãi mãi không quay trở lại
Và em như cánh chim vút bay mãi nơi phương nào
chỉ còn mùa đông vây quanh ta hát với ta rằng bài tình ca nghe ôi sao xót xa.
Nói đi em người ơi dù đã xa nhau thật rồi
Dù cho em không yêu tôi, cho con tim tôi nát tan......
Tình yêu đó sẽ mãi mãi không quay trở lại
Và em như cánh chim vút bay mãi nơi phương nào
Chỉ còn mình ta ôm cô đơn nhớ nhung kỉ niệm
Bỗng nghe ôi sao lòng này buốt giá...
Người có nhớ chăng tình ta với bao tháng ngày
Hỡi em cho ta đớn đau xót xa trong cuộc đời này
Chỉ còn mùa đông vây quanh ta hát với ta rằng bài tình ca nghe ôi sao xót xa ... Khi tàn thuốc cuối cùng rơi xuống là lúc bài hát tới cao trào. Này là cảnh Kang Joon-sang & Yoo-Jin đùa vui nơi tuyết phủ trắng xóa. Thiết nghĩ, tình yêu chỉ cần khoảnh khắc đơn giản như vậy là đủ...nhưng cuộc sống là một kẻ chơi khăm, hắn ta đâu để thứ hạnh phúc mong manh ấy được bền vững.
Một cơn gió nhẹ lướt qua, tâm trí về với thực tại. -->
-->
-->
-->
-
Re: Nhật ký online
Thỉnh thoảng người ta hay đi tìm cho mình sự bình yên: bình yên trong tâm hồn, bình yên nơi cảnh vật… bởi sự bình yên lúc nào cũng làm con người dễ chịu. Có thật đơn giản không khi muốn đi tìm sự bình yên như trong câu “ngõ vàng hoa bình yên phố bâng khuâng”? Có những con phố, những khu vườn, những cánh cổng rào, những lối đi làm ta thât sự bình yên.
Dưới lối đi toàn sỏi đá, bên trên đầu xanh những tán cây hay giàn dây leo xanh mướt, con đường như bẽn lẽn, rụt rè trước ngõ hoa đậm đà. Giàn dây leo xanh không kiêu hãnh, lối nhỏ lặng như tờ để cùng ta đón chút bình yên.
Bình yên cả cảnh vật và con người. Bình yên hay lặng yên để lắng nghe âm vọng của thiên nhiên, cây cỏ. Một mái ấm như đang ẩn mình bên trong chốn “bình yên” đó, như để chờ đợi, như bến đậu của con người. Một chiếc bàn nhỏ đủ để tụ họp, quay quần, một lối nhỏ với những ô gạch vuông mạnh mẽ…, cũng chỉ là sự bình yên.
Những con đường mòn, nhỏ thường dễ dẫn người ta vào quá khứ với những hồi ức đẹp. Mỗi bước đi tới cũng là một bước quay về. Hoang sơ đó, lặng lẽ đó nhưng chẳng thấy trơ trọi, chông chênh, bởi nó thuộc về quá khứ, nó là một phần của bình yên.
Có bao giờ bạn thử đi tìm sự bình yên từ âm thanh của những viên sỏi? Tiếng “trệu trạo” từ đá phát ra từ dưới chân đem lại cảm giác thật mơ hồ, sẽ nhớ về hồi bé chân trần tung tăng khắp nẻo đường làng, trưa hè cùng những người bạn rong ruổi trên những cánh đồng chang chang nắng, rồi đến nỗi “tôi mê trời mây tía, không nghe mẹ gọi về”…
Cảnh vật như tạo một dấu lặng cho riêng mình. Chìm trong nhiều chộn rộn xô bồ của thành phố, những khu vườn, những “ngôi nhà bình yên” đón nhận những tâm tình, những suy tư không thành tiếng. Ừ, thì dù đi muôn phương vẫn tìm về.
Một khu vườn nhỏ với đá, xum xuê những tàng cây, quấn chân vài bụi cỏ thơm, thi thoảng vài cánh chim, một bức tường gạch xỉn màu, một con người và một chút tình… thế là đủ cho một sự bình yên, bình yên tìm chút “hương đồng vọng”.
Hôm nay , ta đã tìm được một cõi yên bình nơi cái thành phố nhộn nhịp này........ta ngồi lặng yên ngước nhìn dòng người tấp nập ..mà lòng nhớ a đến lạ...ngày ấy quen a, cả ta và anh đều thích hòa vào dòng người tấp nập và để những hạt mưa quất vào mặt...rát buốt..
Lặng yên nghe tiếng mưa rơi Lặng yên để thấy đêm trơi Lặng yên nghe tiếng ai thở dài Lặng yên những xót xa trong tôi .
Tháng 10 lại về ....Đếm đi đếm lại..cũng 8 tháng rồi nhỉ,sắp đc 1 năm quen biết rồi
Lặng yên nghe tim ta khóc
Lặng yên giữa những hạt mưa rơi .... tìm ra những tiếng lòng của nước mắt ...Hít thật sâu......... và bắt đầu nhắm mắt
cảm nhận
kỉ niệm hóa thành kí ức
tình yêu hóa thành nỗi đau .... .... nước mắt hóa thành mây mưa
ngày anh ra đi ......ta lặng yên..ngày anh ra đi với lời hứa sẽ quay về...ngày anh ra đi ta ôm lấy lời hứa ấy làm nghị lực sống...
lặng yên nghe tiếng thở dài của chính mình
Chuyện tình yêu chúng ta như 1 câu truyện cổ Có bắt đầu và có kết thúc........Xa nhau
Anh buông tay ........ hay em buông tay????
lặng yên nghe tiếng thở dài của chính mình ...
Tự mỉm cười vì đã có hồi hết cho 1 cuộc tình dở dang...và
Một tình yêu mới đang hòa vang...nhưng 2 năm nữa :)
Thôi thì cười mà...
và lặng yên nghe thùy chi hát ....
-
Re: Nhật ký online
Sắp đặt lại mọi thứ.đóng gói cảm xúc và cho hết vào cũng 1 gói,sợ lắm rồi,chẳng dám đụng vào con người ấy nữa:-<bâng khuâng,vu vơ:-<cứ muốn tách khỏi bọn nó để giữu lại cảm xúc cho 1 mình thôi:-<thích cái cảm giác được 1 mình:-<lặng thầm:-<mơmmang:-<mất fương hướng:-<rồi sẽ thế nò nhỉ?ngồi gần sát đây nào:-<rồi vẫn thấy cô độc và bị tụt lại đằng sau:-<đy chơi nhé,và tớ thích đy bộ,dưới mưa:-<thôi quên đy:)
-
Re: Nhật ký online
Ko cái message nào :)
Cười nào :D
-
Re: Nhật ký online
Hà Nội buồn ko phải Hà Nội buồn , vì người đang buồn !