-
Re: Nhật ký online
<-- 6 tháng tròn...
Cái gì đã qua hãy để tang cho nó!!! -->
-
Re: Nhật ký online
Không gì có thể quay trở lại. Cũng chẳng có ai bị thay thế cả đâu.
Chỉ là họ vác ba-lô và tạm rời xa mà thôi.
Cơ mà, cái ngày mà 2 đứa m trở về, t thấy khó khăn quá T__T
cảm thấy ức chế vì không thể log in được Mặt Sách
nhìn cả thế gian như muốn trêu tức mình, chả có gì được như ý
F*ck off '__'
-
Re: Nhật ký online
Nhắc lại một lần nữa. Đề nghị các bạn hoãn cái sự sung sướng đó lại. Cưới ít thôi :((
-
Re: Nhật ký online
Đúng là con người sống không thể tách rời khỏi xã hội
Muốn sinh tồn phải thích nghi, muốn thích nghi thì phải biết cách chấp nhận và thay đổi :-<
Mình có phải quá cố chấp để nhận ra mình đã quá lỗi thời ko =))
Kiểu này có ngày bị cái kiểu CLTN của xã hội nó đào thải xuống ống cống mất thôi
-
Re: Nhật ký online
mình biết mà
biết là nó sẽ đến mà
k sớm thì muộn
nhưng k ngờ đc là nó lại vào ngay hnay =)))))))))))
đen thế k biết
mình ghét đi guốc kinh khủng
đau hết cả chân c:what:
...
hnay
đi xuống cầu thang
....
1 phát
khụy gối
may mà có Na giữ vs có cái ô
k thì k biết h này mình có phải đi bó bột k c:nosebleed:
khổ thế đấy
là con gái đấy
nhưng k biết đi guốc :nosebleed:
....
....
đau hết cả chân :-s
-
Re: Nhật ký online
Từ hnay bé chính thức là tân sinh viên của khoa Kinh tế quản trị kinh doanh :">
-
Re: Nhật ký online
Hôm nay tâm sự với Bean và Kua, cảm giác nhẹ nhõm nhưng vẫn có băn khoăn . Đã từng rất hi vọng kết quả sẽ làm cho mình thở phào rằng mọi thứ đã qua, k còn gì lưu luyến ,k còn gì lăn tăn . Bước chân đi lòng phơi phới, nhưng vẫn âm ỉ những hồi hộp . Và thật k ngờ mọi thứ đã đến hoàn toàn trái ngược vs những gì mình mong đợi :) Băn khoăn, trăn trở .....
-
Re: Nhật ký online
<--
<--
<--
<--
<--
<--
<--
<--
<--
<--
<--
Đôi khi thấy mình quá sức trong 1 mớ project, presentation, lại scientific research task nữa. Có phải mình đang tham lam và quá ảo tưởng về năng lực bản thân ko, khi ôm 1 lúc nhiều rơm thế? Mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, người lúc nào cũng lờ đờ, đến cái Ngân phòng bên hnay cũng kêu: " M làm gì mà như kiểu đụng nhẹ là ngã thế?" Ừ. có muốn dung nhan tàn tạ thế đâu chứ ( nhưng mà ai gặp cũng bảo gầy đi nhiều làm mình sướng te tởn), nhưng, lúc này, có lẽ học là cách tốt nhất để giải quyết những mớ bòng bong trong đầu mình. Chỉ có đâm đầu vào học mới ko có thời gian mà nghĩ linh tinh. Quên cả thói quen viết nhật kí mỗi tối, quên cả thói quen lục đt để nhắn 1 tin vẩn vơ cho lũ bạn ( bây giờ ngoan lắm ấy, 1 tháng hết 100k tiền đt thôi:)) ), quên cả cái sở thích nằm ườn xem phim bộ, thức xuyên đêm, để rã rời tận mấy ngày sau đó, quên cả việc lượn Đinh Lễ mua truyện về đọc, quên cả việc quan tâm đến những người lẽ ra phải được nhận nhiều hơn thế...Quên nhiều lắm rồi ấy. Nhưng, vẫn thấy ổn - thế là được mà, phải ko? Rất ổn, thật đấy, ko phải tự ru mình đâu.
Nghe Kết nối yêu thương, tự nhiên bị thích mấy câu thơ này:
Nhưng trái tim nào cũng phải vẽ đường cong
Rất nhiều bến bờ... là ở nơi xa thẳm
Rất nhiều yêu thương... đến sau nhiều chìm đắm
Và đó là lẽ đời anh phải dạy cho em
Không quả ngọt nào thần hạnh phúc tự đem
Có rất nhiều điều trong cuộc sống...
...chỉ là một tiếng thở dài
Rất nhiều điều trong tình yêu
...là lời nói dối mà không ai chối cãi
Chỉ có duy nhất niềm tin với chính mình sẽ là mãi mãi.
Cho dù chả có tí tẹo tèo teo nào liên quan đến mình. Dở hơi lạ! :)) Ừ, công nhận dạo này mình tưng tửng khác thường. :))
Cây hoa sữa đằng sau phòng thơm quá. Lúc nào ra phơi quần áo cũng muốn nán lại lâu hơn để hít hà cái mùi ấy. Trước nhà mình cũng có 1 cây, nhớ những buổi sáng hơi lành lạnh, mở cửa ra là thấy hoa sữa bay vào đầy ban công!
Hình như thu đã về. ^^ ( thu Hà Nội, đẹp lắm phải ko? Sao chỉ thấy nhớ những mùa thu của kí ức, với những sớm mai trong trẻo và những đợt gió se sẽ thổi? Sao đi giữa trời thu HN mà lòng ko 1 chút xúc cảm gì. Có phải là mình đấy ko? 20 - sao chỉ thấy những băn khoăn và hoài nghi về cuộc sống quá rộng. 20 - sao tự thấy mình già đi ngay từ trong suy nghĩ?)
-->
-->
-->
-->
-->
-->
-->
-->
-->
-->
-->
-
Re: Nhật ký online
Tròn nửa năm ~
nhanh thật đấy kể từ chúng ta gặp nhau
nhớ y nguyên cảm giác cả cảnh tượng lúc đó
dúng là, có chết em cũng chả bao giờ quên được ngày hôm đó
Con bé lon ton cắp balô lên thủ đô gặp người yêu
bon chen, lấn lướt, cuối cùng người trong mộng bây giờ cũng không còn là trong mộng nữa
nhưng, gặp rồi thì nhớ lắm anh à
gặp được anh một lần, em chỉ muốn gặp anh lần thứ 2 rồi lần thứ 3
Nỗi nhớ của đứa con gái khi người yêu nó đi xa ấy:-<
Mấy tháng hè, đi vài lần chỗ Cầu Giấy, và 1 lần lên Nội Bài, vẫn không thể tin rằng anh đã từng đi qua đó, đặt chân lên đó.
Anh và em cùng đứng một chỗ.
Giá như có thể gặp anh lần nữa:-< em sẽ cố gắng nhìn anh kĩ hơn:( rõ hơn.
Dẫu vậy, 1 lần cũng là mãn nguyện lắm rồi.
Nhớ quá ~
-
Re: Nhật ký online
<--
<--
<--
<--
<--
<--
<--
<--
<--
<--
<-- Thảo đen sang nhà chị nó rồi, mình lại một mình :-?? Kể cũng hơi buồn buồn. Nhưng thôi, cho nó sang đấy để hết đi chơi đêm đi. Chả hiểu nó có biết nghĩ cho tương lai ko nữa? 3 đêm vừa rồi cứ 9, 10h đêm mới ra khỏi nhà, rượu chè be bét, nhảy nhót điên cuồng hết ở F3 rồi New Square rồi lại Diamond. Bar bọt chán thì lại karaoke, gần sáng mới chịu tàn cuộc, ko về nhà mà vào khách sạn ngủ tạm. Tại sao nó cứ giao du với tòan những thể loại nhà giàu nhưng ít học, chỉ toàn chìm đắm trong những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng thế ko biết??? Mở mồm ra là lúc nào cũng muốn lấy đc chồng tử tế. Bản thân có biết sống một cách tử tế đêk đâu mà đòi gặp đc ng tử tế. Nói thì đếk nghe. Ăn mặc thì lúc nào cũng phơi hết cả ra, nói mãi ko chịu sửa. Mình hết lòng muốn tốt cho nó, nhưng mà xung quanh nó lại có quá nhiều lũ bạn hư hỏng, mình kéo nó lại kiểu gì đây????? Bức xúc ko chịu nổi, tại sao mình lại có một đứa bạn như thế???/ Thực sự nhiều lúc đi bên cạnh nó, mình thấy hơi...xấu hổ, tự dưng có cảm giác ng khác nhìn mình thiếu đi thiện cảm. Mình sợ khi hàng xóm thấy nó, sẽ đánh đồng mình cũng như nó...Con bạn thân chăm chỉ, hiền lành như cục đất 6 năm về trước của mình giờ biến mất hoàn toàn rồi...sao mà thấy thất vọng ghê gớm...
Thảo ơi là Thảo....Khi nào thì m mới thực sự suy nghĩ chín chắn đc đây??? Đừng bực bội khi t từ chối những lời rủ rê nhiệt tình của m tham gia những cuộc chơi bar bọt lúc nửa đêm, vì t biết t là ai và t cần phải làm những gì. Bar ko xấu, nhưng môi trường ở đó chưa hẳn là tốt đẹp, và t lại càng ko muốn giao du với đám bạn bè của m. T ko muốn nói nhiều nữa, đừng để đến lúc hối hận thì cũng đã muộn, đừng sống theo cái kiểu chẳng có chút định hướng và phấn đấu nào cho tương lai như vậy nữa...Xin m. -->
-->
-->
-->
-->
-->
-->
-->
-->
-->
-->