<-- Không ai đụng đến làm j,hẳng ai nói năng j,thế mà ẫn hẳng tự kìm chế được cảm xúc:-< thế đấy,tối rồi kia kìa,sắp trở lại cái trạng thái không xác định.Cũng hơi lâu rồi,thế mà ẫn cứ mông lung thế này chứ:-<chẳng dám nói a ai ề tình trang này,cũng sợ chính mình nữa cơ:-< bệnh tâm lí hay cách khác là đang ượt qua cái khủng hoảng tinh thần do mình tự tạo:-<Toe toét cho lắm ào rồi tối ề lại "thổn thức":-jlâu thế rồi mà hôm nào cũng buồn,thôi đi mà,biết sự thật nó thế nào rồi còn j.Hãy cứ ui tươi à toe toét đi:-<Bận kinh khủng,không cho fép mọt tí thời gian rỗi nào để ngồi suy nghĩ:))
"Phải cười lên để anh thấy em đã quên anh rồi
Dù bao đêm mình em khóc, nước mắt rơi cũng vì anh" --><--
Trích dẫn:
Vui hay buồn - Minh Hằng
Tình cờ mình thấy nhau trên con đường
Người mà em nhớ thương từ lâu lắm
Giờ tim em chẳng biết phải nên vui hay nên buồn
Vì ngày xưa anh đã bỏ em mà đi
Ngồi bên anh chẳng biết phải nói gì
Dù lòng em có bao điều muốn nói
Từ ngày anh bỏ đi lòng em đau đến điên dại
Những lúc này em chẳng biết phải làm sao
Phải cười lên để anh thấy em đã quên anh rồi
Dù bao đêm mình em khóc, nước mắt rơi cũng vì anh
Phải cười lên để anh thấy em đang vui trong lòng
Làm sao biết em đau đến thế nào
Buồn hay vui dẫu sao cũng không thay đổi được gì
Vài giây nữa là anh sẽ đứng lên đi xa thật xa
Buồn hay vui dẫu sao cũng không thể giữ anh lại
Anh đi rồi em vẫn cứ ngồi chờ anh.
-->


