tôi làm sao thế này.tôi cũng không bít mình sao nữa
Bây giờ tôi chỉ muốn khóc thật to để không lo nghĩ gì nữa
hôm nay sao lại tồi tệ thế này
Printable View
tôi làm sao thế này.tôi cũng không bít mình sao nữa
Bây giờ tôi chỉ muốn khóc thật to để không lo nghĩ gì nữa
hôm nay sao lại tồi tệ thế này
Có nhất thiết trong vòng 1 tháng mà đen đủ đường thế này ko? Hai lần bị bắt xe, cũng may xin đc. 2 lần tai nạn xe máy. Lần đầu chả sao, lần này thì bị nặng, tốn đống máu và nước mắt, lăn 2 vòng và đập mặt xuống đường, chân suýt gãy (nhưng vẫn kịp nhìn cái anh đỡ mình dậy rõ đẹp trai) đau quá :(. Nguyền rủa hai thằng đi xe máy đâm vào mình rồi bỏ chạy. Đồ khốn.
Trời lạnh, đau ơi là đau :((
Mất 1 bữa tất niên lẩu với 5.9
Mất 1 bữa thịt chó với cả nhà :((
Nhìn mặt anh lo lắng, đau lắm nhưng mà vẫn nhe răng ra cười :(.
Không dám gọi cho mẹ, không mẹ lại ầm lên.
Cơ mà trên tất cả, dù đổ máu và nước mắt, ta vẫn online :))
Đau đầu quá, đi ngủ thôi >"<
Cũng khá là đen đấy :-"
Nếu... Và Thỳ....
Dạo này đag rất khác! Con gái hơn nhiều,vui vẻ trở lại và....khôg còn nhữg ý nghĩ quái gở về ai-đó nữa! ^.^.Fải chăng tớ đã quên,quên một người,một thứ hay một cái j đó có tên gọi tương tự như thế thuộc về Quá Khứ? Tớ lang thang….tớ vô định:(
Sự thay đổi của 1 người nào đấy làm chính họ hay nhữg người xung quanh họ thay đổi suy nghĩ ghê gớm lắm nhé. Hồi trước,tớ đã từg nói vs ai-đó rằg sự thay đổi của ai-đó làm tớ buồn. Ừ vì lúc ấy,tớ đang coi ai-đó là cả thế giới của tớ,người có quyền năng ghê gớm trog cuộc sốg thườg ngày của tớ. Dườg như tớ sốg thụ độg kinh khủg :mọi suy nghĩ này,hành độg này,quyết định này....đều do ai-đó,vì ai-đó,theo ai-đó. Trong khi tớ chẳg đóg tí vai trò gì trog 1 phần cuộc sốg của ai-đó cả :)) Người ta cứ vô tư,cứ vô tâm để tớ fải suy nghĩ và dành hàng giờ thậm chí hàng ngày để tự hiểu ra vị trí của mình trong lòng người ấy. Trog thời gian ấy tớ nghĩ nếu ko là ai-đó thì là ai? Và rồi.... Àh ừh,tớ thích ai-đó :-j
Tớ tự cười vào sự ngốc nghếch,ngu muội của mình rồi đưa ra cái quyết định làm đời tớ rẽ sang 1 hướg khác,tìm cách biến màu xám u ám thành màu hồg,hồg nhạt: rời xa ai-đó và ép mình trog khuôn khổ của 1 đứa tự kỉ,1 kẻ chết trôi :))
Dườg như tớ cũg dần thàh côg trog qđịnh hệ trọg ấy. Bạn chẳg biết tớ đã tự biến mình thàh người thế nào đâu:lặg lẽ yêu thươg,và tự mình gặm nhấm nỗi buồn. Nhiều người nói tớ ngốc quá đi,cứ mãi nhìn theo cái bóng chẳng bao giờ là của mình.Uh thì tớ cũng biết thế mà,tớ biết tớ ngốc mà,nhưng tớ thích tớ như thế-an toàn vs cảm giác của mình:)
Thời gian là liều thuốc chữa trị mọi căn bệnh tâm trạg đã bị ăn sâu vào máu. Tớ thề đấy. Nhưg vì tớ là con gái,nên dù thế nào đi nữa thì tớ cũg rất xem trọg tình cảm của mình. Tớ tự buồn nhiều và bắt mình tự quên. Nhưg hình như càg cố thì tớ càg bị ám ảnh.Tớ càng quên thì tớ lại càng nhớ.Tớ cố gắg bình thườg hóa mối quan hệ vs nta. Tớ ko chờ nhữg tn nữa,tớ ko thèm quan tâm chuyện j của nta nữa,tớ fớt lờ mọi chuyện liên quan đến ai-đó,tớ coi như ai-đó chẳng tồn tại trước mặt mình.....
Và chỉ cho phép mình Nhớ,trog suy nghĩ thôi.
Tớ nhớ ai-đó lắm lắm lắm ấy. Tớ nhớ cái dág cao cao,gầy gầy của nta,nhớ cách nta cười,đág yêu kinh khủg :"> Tớ nhớ...nhớ hết nhữg j thuộc về nta.Và rồi là một loạt những suy nghỹ bà già khủng khiếp :-j
Nếu ai-đó đừng xuất hiện trong cuộc sống bình yên của tớ.......thỳ.........
Nếu tớ đừng trong cái hoàn cảnh này(Buông thì tự kỉ mà giữ thì còn khổ hơn)....thỳ.......
Nếu tớ chẳng bị ai-đó đưa vào 1 xó tối tăm rồi ném cho mấy thứ quan tâm dư thừa mà trong lúc bấn loạn người ta không biết vứt ở đâu.....thỳ........
Nếu tớ là một tớ khác,và ai-đó là một ai-đó khác......
Và nếu tớ đừng đưa ra những quyết định thế này,những quyết định rất rất Thế Này:-<
Một tớ của ngày hôm nay so với một tớ của vài tháng trước,thực sự rất rất khác
Tớ bị ám ảnh, ám ảnh nặng nề bởi ai-đó ý:( Chỉ cần nghe tên người đó được nhắc đến thôi,tớ cũng giật mình,tớ cũng nôn nóng hỏi rõ mọi chuyện về ai-đó rồi thể hiện ra rằng: I don’t care nhé:)) con nít kinh khủng.Cái cách che giấu cảm xúc ngốc nghếch mà một đứa ngốc nghếch hơn cả tớ cũng nhận ra được:-j
Tớ hay bị lung lay chỉ là khi tớ nhìn thấy bóng ai-đó.Thật ếL tớ có thể buồn cả ngày vì nhìn thấy ai-đó.Tớ không tin tưởng và quyết định của tớ nữa khi ai-đó xuất hiện…..Và tớ không còn là tớ nữa-một tớ rất quyết đoán:-<
Tớ hứa tớ sẽ quên nta,cho nta ra khỏi đầu tớ nhưg thực sự.... Tớ lại khôg muốn nta quên tớ chút nào.Cái j mình mong muốn thì chẳng mấy khi đạt được:-j.Ai-đó quên tớ nhanh hơn là tớ tưởng tượng.Tớ chẳng mong chờ j ở con người ấy nữa,nhưng ít nhất,ai-đó nên cho tớ còn lại một chút cái cảm giác tớ Đã Từng là người quan trọng chứ.... Sao ai-đó khôg như tớ,tiếc nuối cho một thứ j qtrọg đã mất và luôn phải nhớ rằg: tớ đã từg thích ai-đó nhiều đến mức nào....??!
Tớ chán tớ kinh ấy,tớ muốn chết chết đi được! Tớ sẽ vẫn nhớ ai-đó nhiều như tớ đã thích ai-đó….Nhưng mà…… Đừg quên tớ,plz....
Nhiều lúc như kẻ điên cuồg,cứ tự giam hãm mình vào nhữg hy vọg và sự chờ đợi,miệt mài chạy theo ai-đó để rồi nhận ra rằg,tớ cần tìm lối ra hơn là đi tiếp.
Một ngày đầy Gió!
[Lặng yên to ai-đó: ta thực sự nhớ mình rất nhiều :x]
p/s:Tớ nội tâm quá chăng?:))
Kể từ nay, tránh xa chợ đêm .
Nhớ nhà quá, không học được, nhưng giờ phải học thôi, mai thi rồi. Cố lên sún, sắp được về rồi mà.huhu
What am I doing, tomorrow ??? I'm sad, I want to come back home, now ...
23 tháng chạp buồn tẻ nhất trong 18 năm >"< cơm SV thì toàn sạn , khó nuốt quá. Thôi đành cắn răng chịu thêm 2 hôm nữa vậy ;(