Ha ha cuối cùng thì cũng ló mặt ra!!!!! Để xem sẽ nói gì với mình đây!!!!
Đáng ghét!!!
Printable View
Ha ha cuối cùng thì cũng ló mặt ra!!!!! Để xem sẽ nói gì với mình đây!!!!
Đáng ghét!!!
Vừ đi đo Nguyễn Xuân Nguyên, răng mà mệt rứa ko biết ? bọn dưới này nó lao nha lao nhao - đúng là trường bán công có khác, học sinh nghịch như giặc.May được cái các cô cũng nhiệt tình =) ko thì chắc ko đo xong =).
Xem xong cái clip mà chẳng muốn ăn cơm =) sợ thật.
![]()
mấy ngày đâu tiên của năm mới diễn ra suôn sẻ mỗi việc bị ông Huấn bắt mình đứng trước lớp, ngại ko chịu được, ức chế quá đi mất. Hôm nay Tùng lên bảng bị thầy Văn nói, thấy nó buồn lắm. Khổ thân thằng bé quá, cố gắng học mà jờ bị thầy nói thế thì nản thật. Mình nc mà ko nói lại, mặt có vẻ tức. Cũng đúng thôi, lòng tự trọng của nó cao thế cơ mà. Dù sao cũng muốn nói với nó: Tùng ơi cố lên, tau tin mi sẽ làm được mà. Cố Lên !!!!!!!!!!!!!!
Ôi Listening đáng ghét!!!!:refused::refused::refused:
Sắp thành SV đến nơi rồi mà vẫn "gà" cái kĩ năng này quá!!! Có ai biết học thế nào cho hiệu quả chỉ tớ với nào!!!!:sigh::sigh:
Là lá la, tai đã đỡ đau \:D/. Không còn bị hành hạ bởi những thuốc và men, những vật nhọn nhìn thấy đã rợn người chứ chẳng nói là cho nó vào tai nữa
Yêu đời quá >:D<
Cơ mà tương lai thì vẫn mịt mù lắm :yawn:
Mai cả ngày lên trường học chính trị, thế là vỡ hết kế hoạch chiều ở nhà làm bài tập nhóm, chán rứa, sáng chủ nhật phải ở nhà làm vậy, để chiều review nữa :sigh:
Sinh viên 1 năm như chị mà vẫn milu này. Em hỏi thằng ku Jimmy Page í :D
Hic hic phải mua lại mấy cái quyển TA lớp 10 thạt à!!!!:kotowa::kotowa::kotowa:
Hix. Forum của Đào duy từ ở Hà Nội lỗi rồi. :(( Chán quá mọi người ơi.
Hôm nay cuối tuần thật là mát mẻ, hợp lý cho ăn uống và tụ tập bạn bè, chúc cả nhà 4rum cuối tuần vui vẻ nha. :whistle:
Đổi sdt, đổi nick xem ra là phương án hay. Ko bao giờ vào nick đó và ko bao giờ lắp sim ấy nữa. Trời, thật là tuyệt. Cuộc sống sáng sủa hơn nhiều khi ko gặp phải những kẻ đáng khinh ấy:)). Mồm thì cứ xoen xoét xoen xoét là ko làm j, vậy mà....:)). Chết cười mất:))
Trường mình mùng 9 mới nhập học. wo, tuyệt vời:).bắt đầu thấy tiếng Trung cũng thú vị phết:).
Htrc đi đến trường đo đường xem xa ko, thấy cái trường hanu này cũng đẹp phết đấy chứ nhờ:).
Mệt mõi,ốm mất rồi,hình như m` bị h1n1 :falldown:
Hj, đọc nkol lại thấy những dòng chữ quen thuộc từng 1 thời được 1 mình gõ vào đây suốt:D. Cố lên các e:)
Củ chuối cái NKOL này.
Chuẩn bị lên đường ... hôm nay mình phải ra đi ... bắt đầu cuộc sống mới, xin được việc làm rồi ? chắc lại phải làm việc hùng hục như trâu suốt cả ngày thôi :( ko biết lương tháng thì thế nào ?
![]()
..Khi đang sống, đừng tìm người để yêu..
..Cũng đừng tìm người để ghét..
..Bạn phải chịu đựng vì không thể thấy được người mình yêu..
..Khi ấy bạn sẽ phải chịu đựng vì chỉ thấy được người mình ghét..
..Ý nghĩa của việc "đừng trở nên quá gắn bó"..
..Nhưng tôi muốn được trải nghiệm một tình yêu làm trái tim mình đau đớn như thế..
~nhưng anh à
ng` ta vẫn luôn cố tìm ng` để yêu.
Có lẽ cái gì tự nhiên thì cũng sẽ tốt hơn
Đúg là không nên quá gắn bó
Để rốt cuộc không tìm đc lối thoát
Anh cứ làm như nhữg gì anh muốn
Tốt nhất là nên làm lại tất cả từ đầu
Hãy làm như thế nếu anh cảm thấy tốt hơn.Anh nhé
hjxx.đói wa................:aah::aah::aah::aah::aah::aah:
lâu lém mới mò vào 4rum......................
ts cái tr` Báo chí.........làm cái quái j cũng chậm.............đúng là đồ giết ng` ko gươm ko dao....:swing::swing::swing::swing:............... .. có mỗi cái giấy báo mà cũng chưa thèm gửi về cho ng` ta.......................uất kinh...............:stress::stress::stress::stress ::stress:.
Đã chuẩn bị về tinh thần roài................sẵn sàng.............thoải mái...............tự tin...........chỉ chờ giấy báo vá papa chi xiền nữa thui............:heheh::heheh::heheh::heheh:..
buồn...buồn...buồn quá đi mất... dẹp hết mọi chuyện cho nhẹ ng... chán lắm rồi:falldown::falldown::falldown:
Chính xác đến thời điểm này mình chưa phải là sinh viên, nhưng hôm nay được ăn một bữa cơm sinh viên đúng là : như đấm vào họng. Làm sinh viên phải chịu khổ thế sao ? thế mà ... bao nhiêu người mơ ước ... mơ ước được làm sinh viên, trong đó có cả mình. Nhưng mà ... mình vẫn đang còn bôn ba rất nhiều để có được 2 chữ đó !
Đến nhà bác, bác bảo thôi lo vào thăng long đi, buồn hẳn ? sáng mai đi với bác xem sao ? có lẽ mình phải học thăng long thật ? thôi thì thăng long cũng được ... dù sao năm nay quyết tâm phải đi, chứ ko thể ở nhà được :((
![]()
Dậy từ 7h, nhưng đầu óc vẫn còn lơ tơ mơ vì mãi 2h sáng mới ngủ. Người ta thức vì mải lo học hành, còn mình thì ngủ từ đầu tối nên đêm ko ngủ đc. Chẹp, học hành thì cũng có nhưng mà hoàn tất từ lúc 12h kém rầu. Nằm mãi, đọc xong quyển truyện hôm trc chồng mua cho. Hài hước, sâu sắc thật. Cái chính là nhân vật chính cũng thích biển mùa đông như mềnh, kaka.
Lại chuẩn bị một ngày buồn ngủ. Đêm qua mình chén hết những thứ còn trong tủ lạnh rồi :fallout:. Tí nữa đi học sớm rồi ghé vào căng tin ăn gì đó. Định bụng sáng dậy viết mấy trang tiếng Trung bài hôm trc, nhưng giở ra nhìn mớ chữ tượng hình đó lại ngán ngẩm, bụng dạ nào mà nhớ đc nét mác với chả cấu trúc trên với chả dưới, nhọc người. Haizzz. Lại còn định làm nốt bài listening nhưng còn bụng dạ nào mà nghe cái mớ ngôn ngữ đó nữa cơ chứ, đau hết cả tai :fallout:
Mình thật là lười nhác, bê bối.
Thứ 7 tuần này mất toi 1 ngày cuối tuần, vì ta phải lên tr học lại chính trị, mất thời gian và mất cả tiền bạc chị vì một phút nông nổi của tuổi trẻ=)). Thôi cũng đành :)). Dù sao thì cả lớp cũng học lại mà =))
Ớ chà, còn định viết gì nữa nhỉ :-?
Oái, 8h35 rồi, sửa soạn đi học thôi, còn phải đình chiến với cái dạ dày đang biểu tình trong bụng và sắp có nguy cơ chiến tranh giữa anh em ruột nữa.
:runaway:
Buồn nôn quá. Muốn nhổ toẹt vào nó.
4 ngày trước:
![]()
3 ngày trước:
![]()
bây giờ:
![]()
một entry trong blog của t:
![]()
hum nay K51 bắt đầu nhập trường. cảm nhận chung là con gái nhiều hơn K50, cũng đã thấy lác đác 1 vài bé kut3 :)). nhìn lại thấy nhớ đến mình năm ngoái, cũng ngơ ngơ ngác ngác khi nhập trường =)).
Ngày quỷ quái!
Sáng vừa viết xong nhật kí online trong pic này, loăng quăng thay đồ, dắt xe đi học. Lúi húi thế nào, kéo đc cái xe máy to oành ra khỏi cái cổng bé tẹo, khóa hết cửa mới thấy thiêu thiếu một thứ: đó chính là cái cặp :falldown:. Mà trong cái cặp đó thì cơ man những thứ quan trọng, sách vở (of course), tiền nong (very important), điện thoại (very very important) và chìa khóa xe. Ối mẹ, lại mở từng cái chìa một để chạy vào lấy. Nhưng cái khóa cửa chính mất dạy, bao nhiêu lần nó làm khổ mình. Thế mà vẫn ko thay, bỏ thì thương, vương thì tội. Nhưng nay mày đã làm cho bà lên đến đỉnh điểm của sự căm thù rồi nhá. Khi mày lấy mất 30 phút của bà, không thương không tiếc để cố gắng mở mày ra. Mày trả ơn tao thế hả cái chìa khóa khốn kiếp kia :dummy:. Mày thấy ông hiền rồi mày lấn lướt hả :shoot:. Sức chịu đựng của tao có giới hạn nhá :attack: Tao đứng vã mồ hôi để cố gắng mở mày ra, tao chỉ xin mày một lần mà mày vẫn cứ vênh lên, cứng đầu cứng cổ không chịu ra. ĐỒ KHỐN nhà mày. Ông điên hết cả máu. Làm tất ta tất tưởi, lấy đc cái cặp lại quên cái kính. Bố khỉ. Chưa gì đã thấy hnay là một ngày cực đáng chán rồi. Muộn mất tiết đầu ở lớp Trung. May mà vừa đến thì thầy điểm danh, hú vía. Ngồi học thì vật và vật vờ. Mệt mỏi kinh khủng. Tự nhiên nghĩ cái thể loại ngôn ngữ này không dành cho mình. Nhưng thôi, phải cố, mà mình cũng mới học, từ từ rồi sẽ tìm đc sự đam mê. Con bạn bảo lớp Ý có thầy đẹp zai lắm, tiếc của, chậc.
Nắng vỡ mặt, ngồi trong lớp triết, quạt quay ù ù nhưng động cơ phản lực. Choáng cả váng. Nhìn đứa nào đứa nấy như sắp xỉu đến nơi. Mà lạ, sao cô hôm nào cũng nói hăng hái thế nhỉ :-? Bụng mang dạ chửa, cô khỏe thật
Thôi, về nhà rồi. Uống cốc nước cầm hơi đã
cái môn MLN chết dẫm nhá. đang 9.0 làm tao xuống có 8.7 nhá :angry::angry:. căm thù :angry:. hix, mà MLN 2 những 5 TC nữa chứ , trời ạ :angry::angry:
Tự nhiên cảm giác sợ cái chữ ấy quá. Nó làm cho quá nhiều người phải khổ, phải mệt mỏi. Nhưng nó cũng làm cho con người ta tha hóa, biến thành những kẻ hành động ko kiểm soát nổi. Cũng chẳng hiểu nổi nó hình thành thế nào nữa. Ban đầu thì hơi hơi, nhưng 1 thời gian lại bình thường--->dẫn đến chữ lừa ...Khó hiểu thật.
E cám ơn a, cám ơn a đã giúp e hiểu những giá trị của nó, thời gian qua nếu a ko giúp đỡ e vượt qua thì e cũng ko biết sẽ như thế nào nữa. Cám ơn a đã giúp e hiểu được nhiều hơn về con người, đặc biệt là về con người ấy, để e hiểu rằng e đã đúng, e ko sai, và e sẽ ko bao giờ phải hối hận về điều mình đã làm....
Đọc được những dòng chữ ấy, cay nghiệt quá, nhưng rồi lại thấy...nhẹ nhõm...Được giải thoát thật rồi ư? Hy vọng là vậy.
Can someone help me to stand up.
Can someone help me get a better life now.
he\she is who?
-----------------------------------------
Can someone help me to stand up.
Can someone help me get a better life now.
he\she is who?
"Con trai và con gái bây giờ cũng giống như hai đường thẳng cắt nhau vậy, cắt chỉ một lần rồi rời xa mãi mãi" đâu có thay đổi được gì, phải không? Tự nhiên lại thấy thật là lo sợ... Yêu mà cũng phải thế à?....
Cách đây đúng một ngày, mình đang còn nói chuyện vui vẻ vs nhau, còn nói rằng sau này nó phải chăm cho mình nhiều vì mình hay ốm. thế mà bây giờ... sao lại thế này cơ chứ. sock nặng. lần 2 rồi. giá mà lần 1 nó dứt khoát hơn, giá mà lần 1 mình tỉnh táo hơn 1 chút. Lại giá mà ...
Tối nay ta tự cho phép mình rảnh rỗi tẹo. Mấy nay trừ tối thứ 7 ra thì hôm nào cũng học, học và học. Năm thứ 2 học nặng, bài vở lu bu. Sáng ở nhà học, trưa cũng tranh thủ vừa ăn vừa học cho kịp bài, chẹp. Cứ tưởng mình lười nhác, nhưng hóa ra so với những đứa khác, mình cũng chăm phết. Cần cù bù thông minh, hờ hờ. Tuần này bài tập cũng nặng, mai lại có Listening nhưng kệ. Tối nay rủ bà chị lượn lên Láng đi xem có quyển sách cần mua không. Rồi lượn đi uống nước mía. Hôm nay mát trời mà. Sáng mai lại dậy sớm học bài. Sang tuần đc nghỉ 2/9 bốn ngày, nhưng quyết định ở lại, làm cho xong bài tập nhóm của cả học kì cho nó thảnh thơi. Thể nào 1,2 tháng nữa chả bận. Học càng ngày càng khó mà.
Tối nay đi đường, qua Trường Chinh thì thấy 1 xe toàn các anh bộ đội đệp zai, ngồi trên xe vừa hát bài gì trong chương trình "Chúng tôi là chiến sĩ" í. Các anh í vỗ tay sôi nổi quá, cái thể loại xí xớn thích vỗ tay như mình theo 1 phản xạ rất tự nhiên, thấy người ta vỗ tay cũng vỗ theo. Thế là các anh ở trên xe nhìn mình cười, không biết họ có nghĩ "con điên này thấy người ta vỗ tay cũng đua đòi" không :">. Càng ngày càng thấy mình hâm :">
Hôm nay mình có 1 hành động, vừa ngu ngốc, vừa dũng cảm (tạm coi là dũng cảm). Cũng may mà còn sống =)). Sợ hết hồn mà vẫn sống =))
Đọc truyện thôi. Tối nay là tối của phim, truyện và ăn :))
Tự nhiên thèm bim bim quá =P~
Ối giời ơi, cái gì thế này :aah:. Đập vào mắt mình là file Home listening trống trơn :aah:. Tại sao lại thế nhờ, mình có làm gì nó đâu. Mấy hôm vẫn nghe tốt và đủ cả list mà :shock:. Mèn ơi, ngồi ngẩn ngơ mất một lúc. Cái thể loại mù tin học như mình chắc chả giải thích đc cái vấn đề mang tính hàn lâm như này đâu :fallout:. Chán quá! Vậy là chẳng làm ăn đc gì :fallout:
Và cái tai đã đau trở lại (nhại theo câu "và con tim đã vui trở lại" =))) sau 4 ngày liên tù tì nhét tai nghe vào và bật volume max để nộp cho cô bài transcrip. 4 bài lận :-ss. Mệt hết cả óc :fallout:
Chán nhể, chiều nay lại ngại tới lớp...
ngày thứ 3 liên tiếp gặp chuyện chẳng đâu vs đâu. lấy giấy báo điểm mà giấy ko có dấu đỏ của trường =)). thế này thì đúng là hại mình rồi =))
Mấy ngày hnay toàn ch bùn...................
Anh Sáng mất đột ngột wwa.................E cũng chưa kịp chào anh để đi học.............
Nhìn Quang và Nga vật vã bên quan tài bố...........ko ai cầm nổi nc mắt..........
''Đậu dh mà t bị chửi như chó m ak.........''........tn của Tr.............mình cũng ko hơn j nó..........
Thật ko thể hiểu nổi...........đậu đấy.............mà.............bị
rủa đủ thứ trên đời...........dù đã nhìu lần như thế.nhưng hnay mình đã bật lại.....trong nc mắt.............Bố thì chả nói j...........chỉ gọi vào ăn cơm...........đúng là cơm chan nc mắt.......ko nuốt nổi......
Chìu đi làm giấy tờ..............lóc cóc đạp xe lên hiệu sách.............rùi lại đạp xuống BV tỉnh.......đi như ng` mất hồn.........nc mắt giàn giụa............mà cái tr` mình cũng dở hơi bắt nộp giấy chứng nhận sk..........may mà nhờ dc mẹ Huyền.............
Đi chụp ảnh mà mắt thâm quầng như panda........
Mún ra kia ngay lập tức............nhưng chưa chuyển dc nhà...hjx.....
Bùn dã man ý.............khóc mãi mà chưa hết nc mắt...............
Có lẽ chủ nhật mình phải ra hà nội rồi ? ko vội vàng thế chứ ? Tự nhiên mình thấy thời gian như chống lại mình ấy ? còn bao nhiêu việc chưa làm ? tất cả đều phải chờ đợi ... lúc làm thì lại phải làm gấp rút luôn ! trời ơi ... đau khổ thế ko biết ? vẫn là vấn đề về thời gian !
Mong rằng trời thương cho mình 2-3 ngày để chuẩn bị ... con xin người đấy !
![]()
Ngày gì mà máu mình nóng thế nhờ. Chắc tậi trời nóng quá :hot:
Chiều nay suýt nữa thượng cẳng chân hạ cẳng tay với con bạn. Sr m, tính tao nóng thế :|
Càng ngày cáng chán mình, chán chết đi đc. Cái thể loại vô tích sự, chỉ có biết ăn mà chả làm đc gì. Người thì yếu ớt, nay ốm mai đau. Không bệnh chỗ này thì cũng chỗ khác. Chỉ có làm khổ ng khác.
Thôi nhá, dừng bài ca cẩm lại đê. Nay chán, học xong rồi đi ngủ sớm. Mai dậy sẽ tốt hơn
Nhưng mấy anh người Ý đẹp zai thật
Nhớ nhà...Sắp ko chịu nổi nữa... Huhu...
Mấy ngày nay yêu đời thấy lạ :D Ko còn quá lo lắng chuyện học hành nữa :D Nhưng có vẻ đi học tập trung hơn nhiều, tinh thần học tập cũng cao hơn :D Đúng là thừa adrenaline có khác :) Cảm ơn em, princess, vì đã làm cho anh trở nên có trách nhiệm hơn về chính mình :D
Hôm nay xem lại Solaris của Tarkovsky. Cô đơn lạc lõng đến vô cùng tận.
Cảm giác cô đơn đáng sợ thật.
"You talkin' to me? You talkin' to me? You talkin' to me? Then who the hell else are you talkin' to? You talkin' to me? Well I'm the only one here."
Nhớ nhà ghê gớm...
Ở ngoài này cuộc sống ồn ào quá...
Mình muốn tìm 1 nơi yên tĩnh, chỉ cần 1 giây phút yên tĩnh cũng ko dc...
Sắp dc về nhà rồi...
Với mình gia đình là quan trọng nhất, mình sẽ ko bao giờ đánh đổi gia đình lấy bất cứ cái gì hết.
Ở nhà mình quen dc chiều rồi nên bây giờ sẽ phải học cách sống tự lập để bà và mẹ yên tâm...
Hôm vừa rồi bà gọi điện ra mà...mình chỉ muốn khóc òa lên... Bà ko gọi điện cho mình suốt 1 tuần vì sợ gọi rồi mình lại nhớ nhà. Vừa alo bà đã làm mình rơi nước mắt: "Cháu gái của bà à, cháu có nhớ ông bà ko?"... Nước mắt rơi mà phải cố kìm lại...
Thật sự là đã ao ước 1 cuộc sống sinh viên...nhưng giờ mình lại thấy giá mà vẫn ở nhà mãi như thế... Nhưng ko, phải cố lên. Yếu đuối mãi sẽ giết chết mình thôi. Phải cố gắng!
Bác dọa học tiếng trung phải cày ghê gớm lắm...hjx...Hãi hùng...
Đi học thêm 10km liền, ôi, đi về là mệt, nhưng từ hôm ra ngoài này mình có ngủ dc nhiều đâu, toàn ngủ dc 3,4 tiếng thôi:(.
Hqua Thầy nhắn tin hỏi thăm, hôm nay cả Cô cũng nhắn tin hỏi thăm. Em cám ơn các Thầy Cô. Dù em ko còn học với Thầy cô nữa, nhưng các Thầy cô vẫn luôn dành cho em sự quan tâm đặc biệt. E cảm thấy rất sung sướng và tự hào. Những tin nhắn của Thầy cô như tiếp thêm cho e sức mạnh. E sẽ cố gắng!
May mà nhà mình gần nhà P béo, thế là có bạn có bè. T sẽ qua rủ c đi học, vì trường t đi qua trường c mà:). hj. Nhanh ra đây nhá.
Chủ nhật hà lắc ra đây, nó dặn mình ra ga đón. hjhj. Mình ra trc có vài tuần mà như chủ nhà rồi í:D:D
Mình với c lại đag tiếp tục chiến dịch tìm nhà. Hjx. Ở đây dc cái mát mẻ, giá cũng phải chăng, phòng rộng mà có 2tr, lại câu dc wifi miễn phí:D. Hôm trước mất điện, vác laptop vào quán cafe wifi mà...mất 30k 1 cốc nước chanh:((. Ở nhà vừa mát vừa dc dùng miễn phí. hehe. Nhưng bất tiện là xe của mình cứ phải để ra ngoài đường, xót lắm:(. Với lại toàn mất nước, điên người! Hjx, ai biết chỗ thuê nhà chỉ em với!
Hà Nội nắng nóng, khó chịu quá! Nay đc nghỉ 3 tiết reading, mai học bù cả ngày. Nghĩ đến thấy oải. Chiều đi học về, cái Thúy nó đùa, bọn mình càng ngày càng học nhiều, có khi mất ng yêu lúc nào cũng chả biết. Nghe vừa buồn cười, vừa có chút gì mệt mỏi. Ừ, dạo này đúng là học nhiều thật. Lúc nào cũng chỉ nghĩ đến bài vở. Trăm thứ học. Cả ngày online tìm tài liệu, hết thuyết trình này đến thuyết trình kia.
Sáng nay mẹ gọi điện, nghe giọng mẹ khang khác. Hóa ra mẹ ốm mấy ngày nay mà không dám gọi cho mình biết. Nghe điện thoại xong rồi cứ thế mà khóc, khóc nấc lên như một đứa trẻ bị tước mất cái gì quý giá lắm. Khóc vì thương mẹ, khóc vì nghĩ đến mình. Mẹ ơi, con vô tâm quá. Con vẫn vậy, chỉ là một đứa trẻ chưa biết lớn. Trong khi mẹ ốm đau như thế, vẫn cố gắng gượng dậy để lo cho bố, chăm cháu cho anh chị. Còn con, chỉ biết ăn biết học, chỉ biết hưởng sung sướng bố mẹ đem lại mà còn suốt ngày than vãn, kêu mình thế này mình thế kia. Con làm gì có tư cách.
Con chỉ muốn về ngay với mẹ. Về trông cháu đỡ cho mẹ, hay đi mua cho mẹ bát phở. Nhưng chẳng làm đc gì, chỉ biết giá như. Mẹ ốm, chẳng ai nói với con. Mà con cũng vô tâm không gọi điện cho mẹ. Cả ngày con chỉ quẩn quanh mớ bài tập và đống suy nghĩ vớ vẩn, ngu ngốc.
Mẹ ơi, cuối tuần con về, mẹ nhé!