-
Re: văn thơ cuộc sống
Tình Mơ
Anh yêu em,anh chỉ nói thế thôi
Nói thế thôi cũng đã thừa rồi
Vì tình ái đâu cần ngôn ngữ
Tình từ tim, mà ngôn ngữ từ môi
Anh yêu em, em đã hiểu lâu rồi
Em đã hiểu từ ban đầu gặp gỡ
Em hiểu anh trong dáng dấp bồi hồi
Trong ánh mắt ngập ngừng xao xuyến
Em hiểu anh trong nắng chiều lưu luyến
Em hiểu anh từ tình mới đâm chồi
Từ hạnh phúc còn như bỡ ngỡ
Trong hồn anh quen nếp đau thương...
Có những đêm trăng óng ánh trên đồng
Trăng tắm sáng lên đầu em tóc rối
Trăng lấp ló qua hàng cây gió thổi...
Em là vầng trăng ngọc của đời anh
Anh không em, anh sẽ sống âm thầm
Như những tối trăng vàng lặn bóng
Đi bên em nghe ái tình đập sóng
Trong lòng anh hạnh phúc chan hòa
Ôi phút giây không thể xóa nhòa
Giây phút ấy, tình em chói tỏa
Ở trong anh, và tất cả xung quanh!
Anh ôm em, em ngạt thở vì anh
Nhưng em biết lòng anh say đắm quá
Gì ngây ngất bằng hôn lên đôi má
Mịn như hoa và đượm hương da!
Nắm tay em bao đau khổ phai nhòa
Khắp vũ trụ chỉ còn thương mến
Tình của em nhiệm mầu vô bờ bến
Hồn anh hầu tàn úa lại rờn xanh
Đời anh như chim hót trên cành
Tươi mát tựa màu xuân thơm ngát
Giọng ai buồn ngân nga câu hát
Bừng cơn mơ, trăng lạnh đã lên cao...
Gió ngoài song hiu hắt thổi vào
Rơi mấy cánh hoa đào trên chậu sứ...
-
Re: văn thơ cuộc sống
Quê Hương
Tuesday, 7. November 2006, 10:00:00
Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ:
"Ai bảo chăn trâu là khổ ?"
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao
Nhớ những ngày trốn học
Đuổi bướm cạnh cầu ao
Mẹ bắt được...
Chưa đánh roi nào đã khóc
Có cô bé nhà bên
Nhìn tôi cười khúc khích...
Cách mạng bùng lên
Rồi kháng chiến trường kỳ
Quê tôi đầy bóng giặc
Từ biệt mẹ tôi đi
Cô bé nhà bên (có ai ngờ)!
Cũng vào du kích
Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích
Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi)
Giữa cuộc hành quân không nói được
một lời...
Đơn vị đi qua tôi ngoái đầu nhìn lại
Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi
Hòa bình tôi trở về đây
Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày
Lại gặp em
Thẹn thùng nép sau cánh cửa
Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ
- Chuyện chồng con... (khó nói lắm anh ơi)!
Tôi nắm bàn tay, ngậm ngùi, nhỏ nhắn
Em để yên trong tay tôi nóng bỏng
Hôm nay nhận được tin em
Không tin được dù đó là sự thật
Giặc bắn em rồi quăng mất xác
Chỉ vì em là du kích em ơi!
Đau xé lòng anh chết nửa con người!
Xưa yêu quê hương vì có chim, có bướm
Có những ngày trốn học bị đòn roi
Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất
Có một phần xương thịt của em tôi.
-
Re: văn thơ cuộc sống
Tình Buồn
Tuesday, 7. November 2006, 09:50:18
Chẳng thể nào bay đến được với nhau
Cho dù mình yêu nhau đến mấy
Ở xa anh lúc nào em cũng thấy
Trong lòng mình một khoảng trống mênh mang
Hà Nội mùa này đông cũng sắp sang
Một mình em bơ vơ nơi phố vắng
Một mình em với nỗi buồn thầm lặng
Gió thổi rất nhiều làm sống mũi cay cay
Đừng đến đông ơi, mình sẽ lạnh lắm thay
Sẽ lạnh lắm vì anh không bên cạnh
Em thèm một vòng tay xiết mạnh
Một nụ hôn dài bất tận đến hôm sau
Chẳng bao giờ anh về với em đâu
Không phải bởi ngăn sông cách núi
Không phải bởi tình yêu em tàn lụi
Mà bởi vì em nhỏ bé mong manh
Mà bởi vì bầu trời rất xanh
Bởi những điều em làm sao hiểu nổi
Dù tim em có thiết tha thầm gọi
Thì bóng hình anh vẫn mãi ở nơi xa
Trái tim em vẫn chẳng được vỡ òa
Vẫn chẳng được mềm đi trong vòng tay xiết chặt
Vẫn chẳng được dập dồn hôn lên môi, lên mắt
Vẫn chẳng bao giờ được sưởi ấm bởi anh
Bởi vì bầu trời xanh đến là xanh
Bởi những điều em làm sao hiểu nổi
Làn môi em vẫn cháy hồng thầm gọi.
..môi anh...
-
Re: văn thơ cuộc sống
Tình đầu
Tuesday, 7. November 2006, 09:29:57
Sao anh hỏi vì sao ta mến nhau
Vì sao ta phải tựa hai mái đầu
Sao tim mình muốn hoà nhau nhịp đập
Và đôi lòng mãi ước mộng dài lâu
Trăng về đâu rạng ngời muôn ánh sao
Thơ mang hoa thơm ngát tận phương nào
Lòng nao nao ngắm sóng trào bờ cát
Tình chúng mình đâu phải giấc chiêm bao
Sao vẫn mộng nghìn đời thương nhớ nhau
Sao hồn ta sẽ vĩnh viễn ưu sầu
Lòng quặn đau khi đường đời hai lối
Mất nhau rồi chỉ còn nỗi thương đau
Ôi tình đầu những niềm đau ngọt lịm
Một thiên đường nước mắt chảy từ tim
Hồn trái cấm trong ánh hoàng hôn tím
Cuộc trốn tìm xao xuyến tuổi trinh nguyên
7/11/2006
-
Re: văn thơ cuộc sống
Hương tình thơ
Gió cứ thổi nghìn năm không mệt mỏi
Mây vẫn theo gió cuốn bốn phương trời
Trăng cứ soi nghìn đời không héo úa
Giọt trăng vàng tắm mát vạn đời hoa
Cánh hoa rụng làm trăng tàn ngơ ngẩn
Một đời trăng phải khóc mấy đời hoa?
Hoa tàn khuất cho dư hương còn đọng
Ướp đời trăng thơm ngát bóng hồn hoa.
Một cuộc thế nhân sinh bao nhiêu tuổi?
Một đời người có mấy buổi mộng mơ?
Cây mộng mơ đã bao giờ kết trái?
Trái yêu đương ngọt lịm cả linh hồn
Nụ hôn đầu thoảng nhẹ bay làn gió
Dậy men lòng dư âm mãi không phai
Để một mai khi trở về cát bụi
Nguyện xin làm đá cuội mãi bên nhau.
7/11/2006
-
Re: văn thơ cuộc sống
Một lần được yêu
Tuesday, 7. November 2006, 09:10:48
Đêm trăn trở ngủ nghiêng trên vòm lá
Mái hiên nhà vẽ trọn một vòng tay
Môi run rẩy tìm anh trong nồng ấm
Mắt nhớ nhung em khóc lúc giao mùa.
Có thể một ngày anh sẽ biết quên
Sẽ không nhớ những điều em vẫn nhớ
Sẽ quên cả bản tình ca dang dở
"Em xa rồi" anh hát tặng riêng ai?
Có thể một ngày anh không biết hờn ghen
Không nói lời yêu như anh thường hay nói
Không còn nữa nụ hôn nào vẫn nhớ
Giữa cô đơn em quạnh vắng quay về.
Chỉ một điều em biết sẽ chẳng quên
Câu thơ viết tặng anh ngày yêu ấy
Nếu quá khứ trộn hòa tương lai và hiện tại
Sẽ chẳng khi nào em lẩn trốn tình anh...
-
Re: văn thơ cuộc sống
Trở lại
Tuesday, 7. November 2006, 09:07:06
Trả lại anh một thời em bé dại
Môi mỉn cười hai má lúm xinh xinh
Trả lại anh mùa thu đầy gió lạnh
Nhặt lá vàng ép nỗi nhớ tên anh.
Trả lại anh áng mây chiều hờ hững
Mùa thu về theo gió mãi bay xa
Trả lại anh ôi trả lại những gì?
Mà tim buồn gọi mãi biển chiều nay.
-
Re: văn thơ cuộc sống
cảm xúc
Làm thi sĩ nghĩa là ru với gió
Mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây
Để linh hồn ràng buộc bởi muôn dây
Hay chia sẻ bởi trăm tình yêu mến
Đây là quán tha hồ muôn khách đến
Đây là bình thu hợp trí muôn hương
Đây là vườn chim nhả hạt mười phương
Hoa mật ngọt chen giao cùng trái độc
Đôi giếng mắt đã chứa trời vạn hộc
Đôi bờ tai nào ngăn cản thanh âm
Của vu vơ nghe mãi tiếng kêu thầm
Của xanh thắm thấy luôn màu nói sẽ
Tay ấp ngực dò xem triều máu lệ
Nghìn trái tim mang trong một trái tim
Để hiểu vào giọng suối với lời chim
Tiếng mưa khóc lời reo tia nắng động
Không có cánh nhưng vẫn thèm bay bổng
Đi trong sân mà nhớ chuyện trên trời
Trút ngàn năm trong một phút chơi vơi
Ngắm phong cảnh giữa hai bề lá cỏ
Tôi chỉ là một cây kim bé nhỏ
Mà vạn vật là muôn đá nam châm
Nếu hương đêm say dậy với trăng rằm
Sao lại trách người thơ tình lơi lả
-
Re: văn thơ cuộc sống
Ta Về
Tô Thùy Yên
. Tiếng biển lời rừng nao nức giục
ta về cho kịp độ xuân sang
ta về - một bóng trên đường lớn
thơ chẳng ai đề vạt áo phai
sao vẫn nghe đau mềm phế phủ ?
mười năm, đá cũng ngậm ngùi thay
vĩnh biệt ta-mười-năm chết dấp
chốn rừng thiêng ỉm tiếng nghìn thu
mười năm, mặt xạm soi khe nước
ta hóa thân thành vượn cổ sơ
ta về qua những truông cùng phá
nếp trán nhăn đùa ngọn gío may
ta ngẩn ngơ trông trời đất cũ
nghe tàn cát bụi tháng năm bay
chỉ có thế. Trời câm đất nín
đời im lìm đóng váng xanh xao
mười năm, thế giới gìa trông thấy
đất bạc màu đi, đất bạc màu...
ta về như bóng chim qua trễ
cho vội vàng thêm gió cuối mùa
ai đứng trông vời mây nước đó
ngàn năm râu tóc bạc phơ phơ
một đời được mấy điều mong ước?
núi lỡ sông bồi đã lắm khi
lịch sử ngơi đi nhiều tiếng động
mười năm, cổ lục đã ai ghi ?
ta về cúi mái đầu sương điểm
nghe nặng từ tâm lượng đất trời
cảm ơn hoa đã vì ta nở
thế giới vui từ mỗi lẻ loi
tưởng tượng nhà nhà đang mở cửa
làng ta, ngựa đá đã qua sông
người đi như cá theo con nước
trống ngũ liên nôn nả gióng mừng
ta về như lá rơi về cội
bếp lửa nhân quần ấm tối nay
chút rượu hồng đây, xin rưới xuống
giải oan cho cuộc biển dâu này
ta khóc tạ ơn đời máu chảy
ruột mềm như đá dưới chân ta
mười năm chớp bể mưa nguồn đó
người thức nghe buồn tận cõi xa
ta về như hạt sương trên cỏ
kết tụ sầu nhân thế chuyển dời
bé bỏng cũng thì sinh, dị, diệt
tội tình chi lắm nữa, người ơi !
quán dốc hơi thu lùa nỗi nhớ
mười năm, người tỏ mặt nhau đây
nước non ngàn dặm, bèo mây hỡi
đành uống lưng thôi bát nước mời
ta về như sợi tơ trời trắng
chấp chới trôi buồn với nắng hanh
ai gọi ai đi ngoài quãng vắng ?
phải, ôi vàng đá nhắn quan san ?
lời thề truyền kiếp còn mang nặng
nên mắc tình đời cởi chẳng ra
ta nhớ người xa ngoài nỗi nhớ
mười năm, ta vẫn cứ là ta
ta về như tứ thơ xiêu tán
trong cõi hoang đường trắng lãng quên
nhà cũ, mừng còn nguyên mái ,vách,
nhện giăng, khói ám, mối xông nền
mọi thứ không còn ngăn nắp cũ
nhà thương khó quá, sống thờ ơ
giậu nghiêng, cổng đổ, thềm um cỏ
khách cũ không còn, khách mới thưa...
ta về khai giải bùa thiêng yểm
thức dậy đi nào gỗ đá ơi
hãy kể lại mười năm mộng dữ
một lần kể lại để rồi thôi
chiều nay ta sẽ đi thơ thẩn
thăm hỏi từng cây những nỗi nhà
hoa bưởi, hoa tầm xuân có nở ?
mười năm, cây có nhớ người xa ?
ta về như đứa con phung phá
khánh kiệt đời trong cuộc biển dâu
mười năm, con đã gìa như vậy
huống mẹ cha, đèn sắp cạn dầu...
con gẫm lại đời con thất bát,
hứa trăm điều, một chẳng làm nên
đời qua, lớp lớp tàn hư huyễn
hạt lệ sương thầm khóc biến thiên
ta về như tiếng kêu đồng vọng
rau mác lên bờ đã trổ bông
cho dẫu ngàn năm, em vẫn đứng
chờ anh như biển vẫn chờ sông
ta gọi thời gian sau cánh cửa
nỗi mừng ràn rụa mắt ai sâu
ta nghe như máu ân tình chảy
từ kiếp xưa nào tưởnglạc nhau
ta về dẫu phải đi chân đất
khắp thế gian này để gặp em
đau khổ riêng gì nơi gió cát...
hè nhà, bụi chuối thức thâu đêm
cây bưởi xưa còn nhớ trắng hoa
đêm chưa khuya lắm, hỡi trăng tà
tình xưa như tuổi gìà không ngủ
bước chạm khua từng nỗi xót xa
ta về như giấc mơ thần bí
tuổi nhỏ đi tìm những tối vui
trăng sáng lưu hồn ta vết phỏng
trọn đời, nỗi nhớ sáng không nguôi
bé ơi,này những vui buồn cũ
hãy sống, đương đầu với lãng quên
con dế vẫn là con dế ấy
hát rong bờ cỏ, giọng thân quen
ta về như nước tào khê chảy
tinh đẩu mười năm luống nhạt mờ
thân thích những ai giờ đã khuất?
cõi đời nghe trống trải hơn xưa
người chết đưa ta cùng xuống mộ
đêm buồn, ai nữa đứng bờ ao ?
khóc người, ta khóc ta rơi rụng
tuổi hạc, ôi ngày một một hao
ta về như bóng ma hờn tủi
lục lại thời gian , kiếm chính mình
ta nhặt mà thương từng phế liệu
như từng hài cốt sắp vô danh
ngồi đây, nền cũ nhà hương hỏa,
đọc lại bài thơ buổi thiếu thời
ai đó trong hồn ta thổn thức ?
vầng trăng còn tiếc cuộc rong chơi
ta về như hạc vàng thương nhớ
một thuở trần gian bay lướt qua
ta tiếc đời ta sao hữu hạn
đành không trải hết được lòng ta
7.1985
Tô Thùy Yên
(Thơ Tuyển TTY)
-
Re: văn thơ cuộc sống
Như em, như ta
Một thuở hoàng hoa
Từ em xa lạ
Hóa thành tình nhân.
Như chiếu như chăn
Còn nghe hơi ấm
Từ chỗ em nằm
Vương những băn khoăn ......
Hờ hững ngày xanh
Nhạt phai trong tóc
Chút tình mật ngọt
Thuở nào xa xôi.
Ta khóc ta cười
Làm sao em biết
Nợ nần số kiếp
Em nào có hay?
Như sáng, như chiều
Chợt mưa, chợt nắng
Tình qua rất ngắn
Đời về rất nhanh.
Sáng mai thức dậy
Xoè đôi tay gầy
Đếm đong tháng ngày
Như có như không
Góc lòng ta đó
Bao lần đợi mong.
Góc đời ta sống
Những ngày ngóng trông
Gia tài ta đó
Những ngày vắng không.
Đắc Tài
VÔ THƯỜNG