Đài truyền hình Thanh Hóa cũng bắt đầu thực hiện truyền hình trực tiếp trận đấu.Khán giả đến sân xem đã đông nhưng khán giả xem qua tivi càng đông hơn nữa.Kiểu này Thanh Hóa lên hạng thì cả tỉnh mừng to.Zui ghê:pleasantry:
Printable View
Đài truyền hình Thanh Hóa cũng bắt đầu thực hiện truyền hình trực tiếp trận đấu.Khán giả đến sân xem đã đông nhưng khán giả xem qua tivi càng đông hơn nữa.Kiểu này Thanh Hóa lên hạng thì cả tỉnh mừng to.Zui ghê:pleasantry:
WWW.DAODUYTU.NET Music Online
Link Download bài hát
Cơ hội hiếm có
theo các bạn thì sẽ là đội nào ??
Vì sao Alfredo Di Stefano được mệnh danh là “mũi tên bạc”?
http://www.vnexpress.net/Vietnam/The.../d.stefano.jpg
Mặc dù không đoạt danh hiệu “Cầu thủ xuất sắc nhất thế kỷ 20”, nhưng Alfredo Di Stefano lại giành được số phiếu bầu của Ban giám khảo FIFA nhiều hơn Maradona.
Alfredo Di Stefano là cầu thủ người Achentina nhưng sự nghiệp thi đấu của ông lại gắn liền với những thành công trên đấu trường Châu Âu. Ông đã 2 lần giành danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất Châu Âu và cùng với Real Madrid 5 lần liên tiếp đoạt cúp C1.
Di Stefano là cầu thủ toàn diện và được các chuyên gia bóng đá đánh giá là cầu thủ xuất sắc nhất của mọi thời đại. Ông chơi bóng nhanh và có phẩm chất kỹ thuật của một cầu thủ La-tinh. Ông là nỗi kinh hoàng đối với các hậu vệ và thủ môn đối phương khi còn chơi bóng cho Real Madrid.
Chính vì có tốc độ, lại là người Achentina (từ argetine trong tiếng La-tinh có nghĩa là bạc) nên các cầu thủ cùng thời mệnh danh ông là “mũi tên bạc”.
Với những thành tích không thể phủ nhận, ông đã chiếm 9,75% số phiếu bầu của các nhà báo và các huấn luyện viên trong khi Maradona chỉ nhận được 6%.
http://www.vnexpress.net/Vietnam/The...95/Zoff01A.jpg
Sinh ngày 28/2/1942 ở Mariano del Friuli, Zoff khởi đầu sự nghiệp cầu thủ tại Udinese, khi mới 19 tuổi. Năm 1972, ông chuyển sang Juventus và gắn bó với sân Delle Alpi cho đến ngày giã từ sân cỏ. Trong màu áo Juve, Zoff giành được 6 scudetto, 2 Cup quốc gia Italy và 1 Cup UEFA. Ông từng tham gia 570 trận đấu tại Serie A. Trên sân cỏ thế giới, đôi găng siêu phàm này đã cùng đội tuyển Italy hưởng vinh quang tại Euro 1968 và World Cup 1982.
Zoff đảm nhận việc dẫn dắt đội tuyển Olympic từ 1986 đến 1988. Sau đó là một thời gian dài ông làm việc tại Lazio. Năm 2000, Dino Zoff đưa đội quân áo thiên thanh tới ngôi á quân Euro tại Bỉ - Hà Lan.
Mặc dù là một cầu thủ, đội trưởng, huấn luyện viên thiên tài, niềm mong ước duy nhất của người đàn ông 60 tuổi này trong dịp sinh nhật vẫn là được quây quần, sum họp cùng gia đình.
http://www.vnexpress.net/Vietnam/Eur...udrup_M_1A.jpg
Những đội được đánh giá là ngựa ô tại giải có Romania và Đan Mạch. Romania là đội đã vượt qua Italy để có mặt tại Pháp. Đương kim vô địch thế giới Italy là một thất vọng lớn lao vì chỉ thắng được một trận đấu cuối cùng trước đảo Síp trong 8 lượt đấu ở vòng loại. Đan Mạch, thường bị đánh giá là đội bóng hạng hai ở châu Âu, bỗng nhiên có được thế hệ tài năng nhất trong lịch sử, tính cả đến ngày nay. Nổi nhất trong số đó là Allan Simonsen, Quả bóng vàng châu Âu 1977, cùng các đồng đội Preben Elkjaer, Frank Arnesen, Soren Lerby, Morten và Jesper Olsen, đặc biệt là thần đồng 19 tuổi Michael Laudrup. Hai năm sau EURO 1984, Laudrup, huyền thoại lớn nhất lịch sử quốc gia vùng Bắc Âu, sẽ cùng Đan Mạch bùng nổ khi tham dự World Cup 1986 tại Mexico
http://www.vnexpress.net/Vietnam/Eur...Platini_2A.jpg
Phong cách của huyền thoại bóng đá thế giới, cả trên sân cỏ lẫn ngoài đời, đều không cho thấy điều đó. Nhưng những kỳ công mà Platini đã thực hiện thì quả thật đã gây ra nỗi kinh hoàng cho mọi đối thủ. Tại trận khai mạc, Platini ghi bàn duy nhất giúp Pháp vượt qua Đan Mạch. Như thường lệ, sự phối hợp giữa Giresse và Tigana cho phép Platini tung hoành bất chấp sự đeo bám của hậu vệ đối phương. Trận đấu thứ hai thực sự là của riêng Platini với một cú hat-trick vào lưới Bỉ. Cuộc đối đầu giữa Platini và Enzo Scifo đã không hấp dẫn như mong đợi vì cầu thủ gốc Italy chơi mờ nhạt và bị thay ra giữa chừng. Hai pha lập công khác của Giresse và Fernandez giúp Pháp hoàn tất chiến thắng 5-0. Một lần nữa, Giresse toả sáng với những pha phối hợp lắt léo và những đường chuyền thông minh.
Trận đấu giữa Nam Tư, đội đã bị loại, và Pháp, đội đã giành vé lại diễn ra hấp dẫn. Nam Tư đã mở tỷ số trước và chỉ chịu thua Pháp bởi phong độ xuất sắc của Platini. Trận thứ hai liên tiếp Platini lập hat-trick, nâng số bàn thắng ghi được lên con số 7 sau 3 trận vòng bảng. Thua 2-3, Nam Tư bị loại mà không kiếm nổi 1 điểm, dù chơi hay trong cả 3 lần xuất quân.
Cùng với Pháp, Đan Mạch là đội còn lại của bảng 1 lọt vào bán kết. Trong khi Pháp đè bẹp Bỉ 5-0 thì những chú lính chì cũng hạ nhục Nam Tư với kết quả tương tự. Đội bóng Đông Âu chơi cũng hay và kỹ thuật như đối thủ nhưng để thua do khả năng kết thúc quá kém và sự đen đủi một cách khó hiểu. Trận này, Michael Laudrup không ghi bàn nhưng tỏ ra xuất sắc và tạo nhiều cơ hội cho đồng đội. Ở trận đấu quyết định với Bỉ, Đan Mạch đã có cuộc lội ngược dòng ngoạn mục, thắng 3-2 dù bị dẫn trước hai bàn ngay trong 45 phút đầu tiên.
Trong 4 đội Đức, Romania, Bồ Đào Nha và Tây Ban Nha ở bảng 2, không có cái tên nào nổi trội hẳn lên. Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha đều đã hoà trong hai trận đầu tiên và cần phải thắng ở lượt trận cuối mới có cơ hội đi tiếp. Và cả hai đội cùng giành chiến thắng sít sao 1-0. Trong hai trận đấu này, thắng lợi 1-0 mà Tây Ban Nha có được khi đối đầu với Đức thực sự là một thử thách khó khăn mà các cầu thủ xứ sở đấu bò đã vượt qua được. Trong khoảng thời gian đầu tiên, thủ thành Luis Arconada đã phải hai lần vất vả cản phá những pha kết thúc của Klaus Allof. Trong vòng 30 phút cuối, Tây Ban Nha buộc phải tăng tốc vì đối thủ của họ chỉ cần hoà là đủ để có mặt ở vòng sau. Nhưng cũng phải đến khi trận đấu bước sang những phút đá bù giờ, một sự không hiểu ý giữa thủ môn Harald Schumacher và các trung vệ tạo điều kiện cho Antonio Maceda đánh đầu tung lưới Đức.
Trận bán kết đầu tiên giữa Pháp và Bồ Đào Nha là một trong những trận đấu hay nhất tại các vòng chung kết. Một trận đấu mà tính hấp dẫn, sự căng thẳng tương tự như cuộc đối đầu Italy thắng Đức 4-3 tại bán kết World Cup 1970. Platini chuyền bóng cho Domergue ghi bàn phút 24. Trong những phút tiếp theo, dưới sự dẫn dắt của Platini, thế trận diễn ra một chiều và Manuel Bento đã phải vất vả ngăn chặn các cơ hội của đối phương. Thủ môn chỉ cách ngày sinh nhất lần thứ 36 đúng hai ngày đã có một buổi chiều xuất sắc. Đến phút 74, Chalana bên cánh trái chuyền cho Rui Jordao bất ngờ đánh đầu, ghi bàn đầu tiên tại giải, gỡ hoà 1-1. Hiệp phụ thứ nhất diễn ra được 8 phút, lại là Jordao, vẫn đón bóng của Chalana, vôlê chính xác vào góc cao. Dồn tất cả lên tấn công, đội chủ nhà cân bằng 2-2 nhờ công Domergue, sau khi bóng đi ra từ chân Platini.
Platinin cũng chính là sự khác biệt giữa hai đội. Trong khi Bồ Đào Nha đã sẵn sàng bước vào loạt đá luân lưu thì tỷ số 3-2 được ấn định. Phút cuối cùng hiệp phụ thứ hai, Tigana chuyền ngang khung thành. Platini bình tĩnh khống chế trước khi sút tung lưới Bento, làm cả nước Pháp bùng nổ. Platini chạy dọc đường biên, phía sau anh là đám động với hàng trăm lá quốc kỳ là hình ảnh đẹp nhất của vòng chung kết. 16 năm sau, trận đấu trên lặp lại. Cũng tại bán kết EURO, năm 2000, Pháp một lần nữa vượt qua Bồ Đào Nha trong hiệp phụ thứ hai bằng bàn thắng của một huyền thoại khác - Zinedine Zidane.
Ở trận bán kết còn lại, Tây Ban Nha vượt qua Đan Mạch sau cuộc đấu cân não trên chấm 11 m. Hai đội hoà nhau 1-1 trong 120 phút thi đấu. Đội bóng đến từ phía bên kia dãy Pyrenees có tham vọng lặp lại chiến tích của 20 năm trước nhưng đội chủ nhà lại quyết không bỏ qua cơ hội lần đầu tiên giành ngôi quán quân. Một trận đấu hứa hẹn đầy hấp dẫn và quyết liệt
Sai lầm của thủ thành Arconada
Jean Tigana là một trong số cầu thủ chơi hay nhất EURO 1984.
Tây Ban Nha khởi đầu tốt hơn nhưng nhanh chóng sau đó, Pháp đã xác lập vị thế của một nhà vô địch tương lai với lối chơi áp đặt. Tuy vậy, hầu như không có cơ hội thực sự nguy hiểm nào được tạo ra trong hiệp một. Thời điểm bước ngoặt xảy ra ở phút 57. Thật nực cười khi trong một giải đấu hấp dẫn, một cầu thủ chơi rất tốt từ đầu lại mắc phải một sai lầm làm hoen ố cả sự nghiệp. Cú đá trực tiếp từ ngoài vòng 16m50 mà Platini thực hiện không có chút nào đặc trưng cho những pha đá phạt nổi tiếng của anh. Nó đi thấp, vòng qua bên ngoài hàng rào, đi vào vị trí thủ môn Arconada đã đón sẵn. Arconada đổ người đón bóng, nhưng lại để trôi qua người và lăn vào phía bên kia vạch cầu môn. Bàn thua làm tan biến sự hưng phấn mà Tây Ban Nha mang theo từ đầu giải.
Thời gian còn lại, các cầu thủ Pháp mặc sức tung hoành và tạo ra rất nhiều pha hãm thành. Bàn thắng phút 90 của Bruno Bellone ấn định kết quả 2-0. Trong số 14 lần tuyển Pháp làm tung lưới đối phương, đây là bàn duy nhất được ghi do công một tiền đạo. Trong khi đó, Platini ghi tới 9 bàn thắng sau 5 trận đấu. Tương tự như 13 bàn thắng của Just Fontaine năm 1958, một người Pháp nữa lại lập nên một kỷ lục ghi bàn khó có thể bị bắt kịp. Đáng chú ý hơn, Platini đã ghi bàn bằng cả chân trái, chân phải, bằng đầu và đá phạt, đồng thời còn tạo nhiều cơ hội cho đồng đội. Một mình Platini còn ghi được nhiều bàn thắng hơn so với cả hai đội Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha. Một cầu thủ toàn năng.
Nhiều ý kiến cho rằng Pháp đã may mắn với lợi thế sân nhà. Nhưng không ai có thể phủ nhận Pháp là nhà vô địch tuyệt đối khi đó. Trong suốt cả năm, họ thi đấu 12 trận và giành chiến thắng cả 12.
Kết quả các trận đấu tại EURO 1984:
Chung kết
Pháp 2 - 0 Tây Ban Nha
Bán kết
Pháp 3 - 2 Bồ Đào Nha
Đan Mạch 1 - 1 Tây Ban Nha
Vòng đấu bảng
Bảng 1
Pháp 1 - 0 Đan Mạch
Bỉ 2 - 0 Nam Tư
Pháp 5 - 0 Bỉ
Đan Mạch 5 - 0 Nam Tư
Pháp 3 - 2 Nam Tư
Đan Mạch 3 - 2 Bỉ
Bảng 2
Đức 0 - 0 Bồ Đào Nha
Romania 1 - 1 Tây Ban Nha
Đức 2 - 1 Romania
Bồ Đào Nha 1 - 1 Tây Ban Nha
Đức 0 - 1 Tây Ban Nha
Bồ Đào Nha 1 - 0 Romania
Platini trở thành “Vua bóng đá Pháp”
http://www.vnexpress.net/Vietnam/The...mg_platini.jpg
Michel Platini đã được Tạp chí “France Football” bầu là cầu thủ xuất sắc nhất nước Pháp thế kỷ 20. Anh được các chuyên gia bóng đá xếp trên Zinedine Zidane, cầu thủ xuất sắc nhất thế giới năm 2000 và Raymond Kopa.
“France Football” đã quy tụ các chuyên gia bóng đá nổi tiếng cho cuộc bầu chọn này. Tiền vệ Platini, cựu đội trưởng đội tuyển Pháp, đã ghi được 41 bàn thắng trong 72 trận thi đấu quốc tế cho đội tuyển quốc gia. Đây là kỷ lục mà cho đến nay chưa cầu thủ Pháp nào đạt được. Anh là đội trưởng đội tuyển Pháp 50 lần và cùng với đội tuyển vô địch châu Âu năm 1984. Ngoài ra Michel Platini đã ba lần được bầu là cầu thủ xuất sắc nhất châu Âu khi khoác áo CLB Junentus (1983, 1984, 1985), ba lần là vua phá lưới tại giải bóng đá của Italia (mặc dù anh là một tiền vệ), cùng đội tuyển Pháp hai lần vào tới bán kết vòng chung kết bóng đá thế giới.
Aime Jacquet, cựu huấn luyện viên đội tuyển Pháp giành chức vô địch thế giới 1998, được bầu là “Huấn luyện viên xuất sắc nhất thế kỷ”. Reims, cựu huấn luyện viên CLB St. Etienne, xếp thứ hai. Cựu huấn luyện viên đội tuyển Pháp từ năm 1955-1962, Albert Batteux đứng thứ ba. Người thày của Platini, cựu huấn luyện viên đội tuyển Pháp năm 1984 Michel Hidalgo, về thứ tư trong cuộc bình chọn này.
Câu lạc bộ St. Etienne được bình chọn là “Câu lạc bộ xuất sắc nhất thế kỷ”. St. Etienne là đội bóng ba lần liên tiếp giành chức vô địch quốc gia Pháp (1974-1977), và lọt tới trận chung kết Cúp C1 năm 1976 (St. Etienne thua Bayern Munich ở trận chung kết này).
(sinh 25/5/1953, tại Buenos Aires)::Được đánh giá là một trong các trung vệ hay nhất mọi thời đại của bóng đá thế giới.
http://www.vnexpress.net/Vietnam/The..._pasarella.jpg
Cầu thủ:
1966: Bắt đầu sự nghiệp tại câu lạc bộ địa phương, Argentino de Chacabuco.
1974: Gia nhập River Plate.
1975: Cùng River Plate vô địch Argentina, danh hiệu đầu tiên của CLB này sau 18 năm chờ đợi.
1976: Lần đầu tiên khoác áo đội tuyển Argentina (vào thay người trong trận giao hữu thắng Liên Xô cũ 1-0, ngay ở Kiev). Trong 70 trận làm nhiệm vụ quốc gia, ông đeo băng thủ quân ở 46 trận đấu quốc tế.
1978: Với tư cách thủ quân, ông cùng với Argentina đoạt Cup vàng thế giới ngay tại quê nhà.
1982: Chuyển tới thi đấu cho Fiorentina (Serie A, Italy).
1982-86: Thi đấu 109 trận cho Fiorentina.
1986: Trở thành cầu thủ Argentina duy nhất hai lần có mặt trong đội hình đoạt Cup vàng thế giới. Tuy nhiên, tại vòng chung kết World Cup 1986, ông không thi đấu một trận nào vì bị ốm.
1986-88: Thi đấu 43 trận cho Inter Milan.
1988: Trở lại River Plate.
1989: Giải nghệ và được chỉ định làm HLV River Plate.
HLV:
1990: Giúp River vô địch quốc gia.
1991: Cùng River chiến thắng tại Apertura (nửa đầu mùa giải Vô địch quốc gia Argentina, theo thể thức mới).
1993: Cùng River đăng quang tại Clausura (nửa cuối giải Vô địch quốc gia).
1994: Trở thành HLV trưởng đội tuyển Argentina. Ra mắt với chiến thắng 3-0, vào 16/11, trước Chile.
1995: Cùng Argentina vào tứ kết Copa America, được tổ chức tại Uruguay (bị Brazil loại ở loạt đá 11m).
1996: Đoạt huy chương bạc Olympic với Argentina (thua Nigeria 2-3 trong trận chung kết).
1997: Tháng 7, Argentina lại thất bại tại tứ kết Copa America, tại Bolivia. Đây là giải đấu mà Passarella thử nghiệm nhiều cầu thủ trẻ.
Tháng 9, Argentina vượt qua vòng loại World Cup 1998.
1998: Ngày 29/4, giúp Argentina lần đầu tiên đánh bại Brazil trong vòng 20 năm (giao hữu trước khi World Cup khởi tranh).
Tháng 6, cùng Argentina vượt qua tứ kết World Cup, sau khi loại Anh ở loạt đá luân lưu.
Tháng 7, Argentina thua Hà Lan 1-2 tại bán kết. Ở trận đó, tiền vệ Ariel Ortega bị truất quyền thi đấu ở phút cuối do xô xát với thủ thành Edwin van der Sar. Ngay sau khi Argentina bị loại, Pasarella từ chức HLV trưởng.
1999: Trở thành HLV trưởng đội tuyển Uruguay.
2001: Từ chức HLV trưởng Uruguay
http://www.vnexpress.net/Vietnam/The...tistuta15B.jpg
Batistuta khởi đầu sự nghiệp năm 1988 tại đội bóng hạng Nhất Argentina, Newell's Old Boys. Một năm sau, anh gia nhập River Plate trước khi sát cánh cùng Boca Juniors năm 1990. Tại đây, bằng khả năng ghi bàn tuyệt vời của mình, anh đã chinh phục được các CLB bóng đá châu Âu.
Năm 1991, anh ký hợp đồng thi đấu cho CLB Fiorentina của Italy, rồi đưa CLB tới danh hiệu Cup quốc gia và Siêu Cup Italy năm 1995 và 1996. Năm 2000, anh chuyển tới AS Roma và cũng nhanh chóng đạt được thành công. Ngay trong mùa giải đầu tiên, Batigol đã góp công không nhỏ cùng đội giành chức vô địch Serie A. Năm 2003, anh chơi một thời gian ngắn cho Inter Milan trước khi quyết định chuyển tới Qatar. Tại đây, mùa giải năm ngoái, anh ghi được 25 bàn thắng. Thế nhưng vì chấn thương, mùa bóng này anh mới chỉ chơi 3 trận và chưa ghi được bàn thắng nào.
Batigol (biệt danh của Batistuta)thi đấu quốc tế 78 trận đấu và 56 bàn thắng cho đội tuyển Argentina. Anh từng tham dự World Cup với Argentina các năm 1994, 1998 và 2002. Trận đấu cuối cùng của anh trong màu áo sọc xanh trắng là chiến thắng trước Nigeria với tỷ số 1-0, ở World Cup 2002. Batigol cũng là thủ lĩnh của đội Argentina giành danh hiệu Copa America năm 1991 và 1993.
Cho đến nay, Batistuta vẫn là cầu thủ Argentina ghi được nhiều bàn thắng nhất cho đội tuyển quốc gia.
http://www.vnexpress.net/Vietnam/The...09/romario.jpg
Đôi nét về Romario
Tên đầy đủ: Romario da Souza Faria
Biệt danh: Baixinho Romario (Thằng lùn)
Ngày sinh: 29/1/1966, tại Jacarezinho, Rio de Janeiro, Brazil
Chiều cao: 169cm
Cân nặng: 72Kg
Những CLB danh tiếng đã qua: Vasco de Gama, Flamengo, Valencia, Barcelona, PSV Eindhoven và Fluminese.
Danh hiệu quan trọng nhất: vô địch World Cup 1994.
Được khoác lên mình chiếc áo vàng xanh từ năm 1985, nhưng Romario chỉ thực sự nổi tiếng khi anh giúp tuyển Brazil giành chức vô địch World Cup 1994 ở Mỹ. Cũng trong năm đó, anh giành danh hiệu Cầu thủ hay nhất thế giới. Romario cũng rất nổi tiếng ở châu Âu khi thi đấu cho PSV (Hà Lan), Barcelona (Tây Ban Nha). Năm 1998, tiền đạo cao 1m69 này không được tham dự World Cup bởi một chấn thương nặng ở chân.
Ở Brazil, Romario sau đó vẫn toả sáng, và các CĐV nước này từng biểu tình đòi HLV Luiz Felipe Scolari đưa anh vào đội tuyển tham dự World Cup 2002. Tuy nhiên, Romario cuối cùng vẫn phải làm khán giả ở giải đấu đó, đành nhìn tuyển Brazil đăng quang chức vô địch thế giới lần thứ 5 ở Nhật Bản qua truyền hình. Sự nghiệp cầu thủ chuyên nghiệp của Romario kết thúc ở đội bóng thuộc bang Rio de Janeiro - Fluminese.
Một trong những CĐV trung thành nhất của Romario là huyền thoại Tostao - người cùng tuyển Brazil giành Cup thế giới năm 1970. Ông cho rằng Romario là trung phong hay nhất mọi thời đại mà nền bóng đá Brazil từng sản sinh ra. Trong màu áo tuyển Brazil, Romario đóng góp 70 bàn thắng sau 87 lần ra sân, và chỉ xếp sau Vua bóng đá Pele ( 95 bàn sau 114 trận).
Trong hơn 20 năm gắn bó với trái bóng tròn, Romario đã nếm đủ vị ngọt bùi cay đắng của một cầu thủ chuyên nghiệp. Anh nổi tiếng với những pha đi bóng xuất thần và những bàn thắng đẹp, nhưng cũng nổi đình đám bởi những scandal ngoài sân cỏ. Romario hiện là cha của 5 đứa trẻ, và có tới 4 cô vợ. Hiện tại, anh chỉ muốn được ở nhà chăm sóc cô vợ Isabela đang mang bầu đứa trẻ thứ hai.