xin chao cac ban yêu tho cuoc song:tay:
Printable View
xin chao cac ban yêu tho cuoc song:tay:
mày post bài thơ nào đê viết ra xong để đó à
thi dang tim tho
tho tau tu lam ca co dc ko
tâm sự
Chiều nay ta đứng trên bờ biển
Sóng vỗ ầm vang, nước xanh màu
Gió mặn rít người như lưu luyến
Mùi thịt da tự thuở biết nhau
Tất cả chỉ màu xanh tươi thắm
Tận vô cùng, xa tít, mù khơi
Ta thấy lạ nhưng mà quen lắm
Biển muôn nơi chung một bầu trời
Ta cũng sinh ra trên biển ấy
Giữa đêm hè theo sóng ầm vang
Giọng đứa bé oa oa đâu đấy
Gởi âm thanh về tận mây ngàn
Một đứa bé, muôn ngàn đứa bé
Một tiếng oa, vài tiếng đón mừng
Từ lập địa vô vàn thế hệ
Khóc chào nhau như sóng rì rầm
Ta ngẩng nhìn mặt trời đỏ hỏn
Nằm ngang ngang cũn cỡn, loã lồ
Ta nhắm mắt, muôn màu hỗn độn
Sau làn mi cuộc sống ảo mờ
Như con sóng đời ta trôi nổi
Nửa địa cầu bến cũ còn thương
Những nỗi nhớ đi, về rất vội
Như bọt kia tan hợp vô thường
Ta chợt khóc trong chiều gió lộng
Giọt lệ nồng chẳng biết vì ai
Ta mở cửa tâm hồn trống rỗng
Gió tràn vào xoa dịu, nguôi ngoai
Ta nhớ biển như sông nhớ suối
Nhớ bao nhiêu cũng vẫn xuôi dòng
Những bóng hình sớt chia trăm lối
Những ân tình trôi dạt cánh rong
Ta yêu biển như cành yêu lá
Yêu rất nhiều, chỉ thế, rồi xa
Ta, lá thu bay về đất lạ
Ngủ bên đường tiếc thuở từng qua
Ta tiếc cả những điều chưa biết
Tiếc vàng son chưa đến một thời
Lịch sử ngược dòng đi mãi miết
Một mình ta ở lại chơi vơi
Ta nhớ đến những người chưa gặp
Trai quê mùa cỡi ngựa bỏ trâu
Chiều dõi mắt làng xưa ôm ấp
Mối tình đầu giờ đã mất nhau
Ta nhớ những bóng hồng chưa thấy
Áo ba thân trẩy hội đình làng
Tối hội tan nàng cười ai đấy
Chàng trai nào đưa mắt liếc ngang
Ta nhớ đến những người chinh phụ
Mơ chồng về một sớm ái ân
Mơ ái ân đêm nồng kết nụ
Hoa mỉm cười, môi đỏ, cong chân
Ta nhớ đến những ngày tháng cũ
Những ngôi đình ta chửa lần qua
Mái ngói đỏ, hàng tre xanh rủ
Trong thâm tâm ta tưởng đã là
Những tâm sự bao la như biển
Ðại dương ơi thương lắm bao ngày
Ta ngẫm lại một đời thiên biến
Thương mộng nào xa quá tầm tay
Và như thế, đời không đầu mối
Những ưu tư hỗn độn đi, về
Từng lớp sắp lên, từng lớp xuống
Theo nhạc chiều cất giọng tỉ tê
Chiều thấm nhức đường gân, thớ thịt
Những khớp xương rời rã cuối ngày
Những ký ức như mưa mờ mịt
Cơn đau đầu trĩu nặng xoay xoay
Nửa tỉnh, mê thương về biển cả
Bãi cát vàng thơ ấu hiện nguyên
Con cá nào chết trôi xác rã
Tiếng ai than u uất, ưu phiền
Chiều ai hát nghe như gió thổi
Hàng thùy dương đầu hạ vi vu
Trong tiếng hát ta đi ngàn chốn
Xuôi thời gian vào tận thiên thu
Vào tận những tâm hồn tắt lối
Tìm yêu đương giữa trái tim cằn
Mưa tình thương xin còn cứu rỗi
Hạt-nhiệm-mầu sống lại tình thân
được viết bởi :Tran Thai Van
bài thơ tên gì vậy mày nhưng mày post bài dễ hiểu tí đê như thầy cô với tình yêu ấy bài này vừa dài vừa khó hiểu
người bạn
Bạn nhập trường vào học lớp chín
Với tôi thuở ấy kết tình thân
Mình cùng một đám trốn học mấy lần
Nghêu ngao đờn ca, hát nhạc
Rồi vào những quán cafe nghèo nàn, dột nát
Tập theo đời tách cạn, tách vơi
Cuộc sống thả dài, ngày tháng buông trôi\...
Gần cuối năm đó bạn bỏ học
Gia đình nghèo phải làm lụng nuôi em
Bán bánh mì ban đêm
Bán cà rem buổi sáng
Mùa thu khi trẻ con khai giảng
Bạn đổi nghề đi đốn củi trên rừng
Nắng nhiệt đới nóng rực hừng hừng
Bạn đen thui
Như con hủi
Già nhiều, rất nhiều, trước tuổi
Vẻ mặt sần sùi hết nét ngây thơ
(Sự thật nếu bạn còn ở tuổi mộng mơ
Cũng chỉ mơ cơm ngày ba bốn chén!)
Chúng mình cũng chẳng còn lai vãng
Ðến những quán cafe
Nhưng gặp nhau mình nói chuyện mải mê
Bạn nhớ trường xưa, thầy cũ lắm
Một ngày xuân nắng ấm
Bạn đến thăm tôi
Bạn tâm sự, "Nơi này cực quá tao phải
đi thôi\..."
Tôi ngồi im không biết gì để nói
Rồi cuối cùng tôi hỏi,
"Nhà mày nghèo vàng đâu có mà đi\? "
Bạn chỉ đôi chân, "Tiền bạc chẳng hề chi
Tao sẽ băng rừng đi bộ"
Tôi nhìn ngang một cành mai nở rộ
Tưởng tượng về những triền núi âm u
Tưởng tượng về một cõi thiên thu
Gần một năm sau ngày từ giã
Tôi xuống thăm bác gái với gia đình
Bạn ra đi vẫn biệt tín, vô tin
Mẹ của bạn mắt buồn thiu ngấn lệ
Thấy tôi, gượng cười nhỏ nhẹ,
"Con ở lại với bác ăn trưa,"
Chiếc bàn trơ trọi, nắng rọi song thưa
Gọi một bữa nhưng toàn khoai với sắn
Nhà bạn trống vắng
Ðồ đạc bán dần, thiếu hụt lần theo
Ðàn em nhỏ nhắt nheo
Có đứa ốm teo teo
Có đứa vàng như nghệ
Có đứa ỏng bụng như ông Phật bụng phệ
Tình cảnh thảm thê
Gió lùa vách rách...
Lên gác tôi thấy một bàn thờ hương khói lạnh
Ngạc nhiên thay có ảnh bạn phía trên
Và điếu thuốc không châm để ở một bên
Bác gái nhìn vẻ mặt tôi ngớ ngẩn
Khẽ bảo rằng bà mấy lần nằm mộng
Thấy bạn chết trên rừng núi lạnh trơ thây
Gió thổi triền miên, sương đá bay bay
Hồn phách lạc tìm về chốn cũ
Ðiếu thuốc không châm cho bạn tập thử
Ðể làm người lớn ở dưới cõi âm
Tôi nghe xong những giọt lệ trầm
Chảy âm thầm từ trong khoé mắt
Tôi từ biệt bác
Bà linh cảm là tôi sắp đi xa
(Ðúng lắm, nhưng tôi chẳng nói ra)
Và có dặn, "Khi sang bên Mỹ
Con nhớ tìm giùm hắn hỉ
Nói lại là mạ hắn nhớ không nguôi
Biểu hắn đừng có đua đòi
Rứa là đủ, mạ không cần chi cả"
Ôi! lòng mẹ thật là cao cả
Dầu tang thương vẫn hy vọng về con
Trong thâm tâm vẫn tin vào sự sống còn...
Qua Mỹ có người xác thực bạn đã chết
Nhưng dối với bà tôi chẳng nhận được tin
bài thơ thật cảm động về tình bạn và cuộc sống
tho hay the ma bao khó hieu
thơ này đọc trước khi đi ngủ thì tuyệt
nghe não nùng quá . Mày post thơ về Thầy cô hay người yêu đê
Vào năm học mới
Nhỏ chuyển trường về
Muốn làm quen quá
Mà sao ngại ghê .
Tóc dài kết bím
Nhỏ ngồi bên ta
Mắt tròn xinh lạ
Buổi học chóng qua
Tan trường một lối
Nhỏ bước tung tăng
Mùa thu lá rụng
Cuốn tròn gót chân
Ô mai một gói
Thư ngỏ một tờ
Hộc bàn của nhỏ
Ta lén gởi vô
Môi hồng cười rói
Nhỏ cười nhìn ta
Bạn thân từ đấy
Chẳng bao giờ xa .
bai nay dc chua ha
tau phai tim mai moi thay day
Tích Xưa
Sao Mai
Rời trang cổ tích bước ra
Nàng tiên nhỏ với hai tà áo thơ
Trần gian cậu bé ngủ mơ
Thấy là hoàng tử ngẩn ngơ giữa vườn
Ngàn hoa cỏ một làn hương
Dịu dàng thoang thoảng lối đường tiên qua ...
sặc thơ lớp 5 à mày thơ về phổ thông đê thơ gì toàn ô mai với cọp thôi. với lại giộng thơ còn trẻ con quá
Tuổi Học Trò Ta Đâu ?
Trương Nam Hương
Qua sông ngoảnh lại thương trò
Anh qua cái tuổi học trò ... thương nhau !
Bạn bè tất tểu về đâu
Ghế anh ngày trước, người sau đến ngồi .
Không tin ? Cứ hỏi hình người
Rồi nghe nét vẽ trả lời tháng năm
Còn đây dấu mực lặng thầm
Thơ anh đem tuổi lỡ lầm lăn qua .
Người đừng xóa nhé, đau ta
Chẳng sao hoài niệm thịt da giống mình
Em rồi có lúc như anh
Về sao lục thuở tóc xanh, muộn màng...
Về thương cho ghế cho bàn
Về đau cùng với cung đàn tuổi thơ
Chỗ giờ rộng lắm đừng lo
Thay anh, nỗi nhớ học nhờ lớp em !
thơ học trò chính hiệu con nai vàng
chuyện tình đi học trọ
Anh ở thành đô đi học trọ
Xóm lạ, hàng cây cũng lạ là
Qua ngõ đường cong hoa tý ngọ
Nở tím như cười đón khách xa
Em là cô gái nhà bên đó
Mỗi chiều mơ mộng hát vu vơ
Tiếng đàn thô thiển mà yêu quá
Da diết gợi lên nỗi đợi chờ
Giọng hiền thanh lắm như tiếng suối
Nhẹ nhàng thoang thoảng ngọt sầu riêng
Làng xưa anh mơ về một buổi
Quê cũ chiều sương tim tím hiền
Một bữa anh sang nhà thăm bác
Mẹ em đi chợ sáng đường xa
Ðối diện lần đầu, em gương mặt
Anh nhìn, cứ ngỡ đã gặp qua
Lúc đó hình như anh bối rối
Và em e thẹn đến cuống cuồng
Bốn mắt long lanh, mình quên nói
Nhịp tim thình thịch tựa hồi chuông
Anh tưởng tượng em Hoàng Thị Ngọ
Còn anh thi sĩ Phạm Thiên Thư
Em tan trường về đường mưa nhỏ
Theo em anh chẳng thấy mây mù
Anh thấy tóc ai đen nhánh quá
Vai gầy cánh hạc nửa mùa bay
Anh ước được làm viên sỏi đá
Cho em chân khỏi trượt cuối ngày
Và thật, anh theo em đến lớp
Cùng chim anh huýt gió nhịp nhàng
Em giữ chân nhanh chừng mấy bước
E thẹn nếu mình sánh vai ngang
Lời nói bâng quơ, câu chẳng nhập
Mà sao thương quá, tiếng lòng ơi
Em cười, cứ thế, đừng nín gấp
Ðể hồn anh lạc tận ngàn khơi
Một hôm anh mời em vào quán
Hoa lá xạc xào trong gió vui
Câu chuyện lần đầu không ngắt quãng
Trái ngọt tình yêu sắp chín mùi
Em cười như đoá tường vi nở
Anh mơ làm sương sớm êm đềm
Em nói nhẹ nhàng như hơi thở
Anh mơ làm suối chảy thâu đêm
Em thẹn, đỏ hồng hai gò má
Anh tiếc rằng anh hoạ thiếu tài
Em nhìn, đôi mắt hiền, đen quá
Anh sợ người ta lắm kẻ hoài\...
Trái mộng tình yêu không kết nụ
Mẹ rầy em ngại, chẳng tìm anh
Xa nhau kỷ niệm đầu còn giữ
Chiều nay anh nhớ bến xuân xanh
Tuổi Mười Tám
Khuê Việt Trường
Em hãy đoán bông cúc nào sẽ nở
Khi em tròn sinh nhật tuổi mười lăm
Vầng trăng kia mang nỗi nhớ rất rằm
Đã ở lại trên đôi tay mềm mại
Em hãy đoán vạt cỏ nào sẽ ngại
Đón chân em khi mười sáu tuổi kề
Quán nhỏ kia ai ngồi đợi ai về
Để giấc ngủ mang mộng đầy trước ngõ
Em hãy đoán bông hồng nào sẽ nở
Một sớm mai em mười bảy diệu kỳ
Chiếc lá nào rơi rụng giữa đông vui
Ai thắp nến để hồng đôi má ửng
Em hãy đoán trước cổng trường ai đứng
Giọt sương nào sẽ rụng giữa đêm khuya
Mưa chiều nay chẳng giống những chiều xưa
Em hãy đoán khi vừa mười tám tuổi
thế mi đòi thơ gì nua
tho cua mi nghe vẻ sv gớm
chăc mi chi thich loai:
"xa que huong nho me hien
khi ve ko biet tui tien me de dau"
haha tất nhiên rồi phải thực tế chứ
gì thế tẩm quất thằng nho nha toàn
tẩm quất gì hả cua
chu ko thich tho sao cu vao phá rối thế
Gió ơi
Hãy thay ta đến hôn dùm suối tóc
Bởi giận hờn nên chẳng thiết lược gương
Chải dùm ta sợi ngoan hiền giáng ngọc
Dỗ vầng mây rũ bóng những con đường
Hoa ơi
Đừng nghe nhé những lời em phụng phịu
Hoa héo rồi má phấn sẽ nhạt hương
Nở đi hoa, có gì ta gánh chịu
Bởi em nói hờn, nói giận tức thương
Nắng ơi
Em chán chút thôi, đừng lưu tâm nhé
Tánh con gái mà, chẳng có gì đâu
Xoa đôi vai em ân cần nhè nhẹ
Nắng sẽ thấy em e thẹn cúi đầu
Và sông nhé thả dùm ta con nước
Đong thật đầy, thật ấm chuỗi tình thương
Để đưa em qua bến bờ mộng ước
Lãng quên đời sao lắm nỗi chán chường
bài này dc cung tạm dc
Người hàng xóm
--------------------------------------------------------------------------------
Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
Cách nhau cái giậu mùng tơi xanh rờn
Hai người sống giữa cô đơn
Nàng như cũng có nỗi buồn giống tôi.
Giá đừng có giậu mùng tơi
Thế nào tôi cũng sang chơi thăm nàng
Tôi chiêm bao rất nhẹ nhàng
Có con bướm trắng thường sang bên này...
Bướm ơi, bướm hãy vào đây
Cho tôi hỏi nhỏ câu này chút thôi
Chả bao giờ thấy nàng cười
Nàng hong tơ ướt ra ngoài mái hiên
Mắt nàng đăm đắm trông lên
Con bươm bướm trắng về bên ấy rồi
Bỗng dưng tôi thấy bồi hồi
Tôi buồn tự hỏi: hay tôi yêu nàng?
Không, từ ân ái nhỡ nhàng
Tình tôi than lạnh tro tàn làm sao!
Tơ hong nàng chả cất vào
Con bươm bướm trắng hôm nào cũng sang.
Mấy hôm nay chẳng thấy nàng
Giá tôi cũng có tơ vàng mà hong
Cái gì như thể nhớ mong?
Nhớ nàng, không, quyết là không nhớ nàng
Vâng, từ ân ái nhỡ nhàng
Lòng tôi riêng nhớ bạn vàng ngày xưa.
Tầm tầm giời cứ đổ mưa
Hết hôm nay nữa là vừa bốn hôm!
Cô đơn buồn lại thêm buồn
Tạnh mưa bươm bướm biết còn sang chơi?
Hôm nay mưa đã tạnh rồi
Tơ không hong nữa, bướm lười không sang
Bên hiên vẫn vắng bóng nàng
Rưng rưng tôi gục xuống bàn... rưng rưng...
Nhớ con bướm trắng lạ lùng
Nhớ tơ vàng nữa, nhưng không nhớ nàng
Hỡi ơi bướm trắng tơ vàng
Mau về mà chịu tang nàng đi thôi
Ðêm qua nàng đã chết rồi
Nghẹn ngào tôi khóc, quả tôi yêu nàng.
Hồn trinh còn ở trần gian
Nhập về bướm trắng mà sang bên này.
tho Hàn Mặc Tử
Chân quê
--------------------------------------------------------------------------------
Hôm qua em đi tỉnh về
Ðợi em ở mãi con đê đầu làng
Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng
áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi!
Nào đâu cái yếm lụa sồi?
Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân?
Nào đâu cái áo tứ thân?
Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen?
Nói ra sợ mất lòng em
Van em em hãy giữ nguyên quê mùa
Như hôm em đi lễ chùa
Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh.
Hoa chanh nở giữa vườn chanh
Thầy u mình với chúng mình chân quê
Hôm qua em đi tỉnh về
Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều
Nguyễn Bính
1936
Cô Hái Mơ
--------------------------------------------------------------------------------
Thơ thẩn đường chiều một khách thơ
Say nhìn xa rặng núi xanh lơ
Khí trời lặng lẽ và trong trẻo
Thấp thoáng rừng mơ cô hái mơ.
Hỡi cô con gái hái mơ già!
Cô chửa về ư? Ðường thì xa,
Mà ánh trời hôm dần một tắt
Hay cô ở lại về cùng ta?
Nhà ta ở dưới gốc cây dương
Cách động Hương Sơn nửa dặm đường
Có suối nước trong tuôn róc rách.
Có hoa bên suối ngát đưa hương.
Cô hái mơ ơi! cô gái ơi
Chả trả lời nhau lấy một lời
Cứ lặng rồi đi, rồi khuất bóng.
Rừng mơ hiu hắt lá mơ rơi.
Gái Quê
--------------------------------------------------------------------------------
Xuân trẻ, xuân non, xuân lịch sự
Tôi đều nhận thấy trên môi em
Làn môi moh mỏng tươi như máu
Ðã khiến môi tôi mấp máy thèm.
Từ lúc tóc em bỏ trái đào
Tới chừng cặp má đỏ au au
Tôi đều nhận thấy trong con mắt
Một vẻ thơ ngây và ước ao.
Lớn lên, em đã biết làm duyên
Mỗi lúc gặp tôi che nón ngiêng
Nghe nói ba em chưa chịu nhận
Cau trần của khách làng giềng bên.
Hàn Mặc Tử
Em lấy chồng
--------------------------------------------------------------------------------
Ngày mai tôi bỏ làm thi sĩ
Em lấy chồng rồi hết ước mơ
Tôi sẽ đi tìm mỏm đá trắng
Ngồi lên để thả cái hồn thơ
Hàn Mặc Tử
Chờ nhau
--------------------------------------------------------------------------------
Láng giềng đã đỏ đèn đâu?
Chờ em chừng giập miếng giầu em sang
Ðôi ta cùng ở một làng
Cùng đi một ngõ vội vàng chi anh?
Em nghe họ nói mong manh
Hình như họ biết... chúng mình với nhau
Ai làm cả gió đắt cau
Mấy hôm sương muối cho giầu đổ non?
Nguyễn Bính
Qua nhà
--------------------------------------------------------------------------------
Cái ngày cô chưa có chồng
Ðường gần tôi cứ đi vòng cho xa
Lối này lắm bưởi nhiều hoa...
(Ði vòng để được qua nhà đấy thôi)
Một hôm thấy cô cười cười
tôi yêu yêu quá nhưng hơi mất lòng
Biết đâu rồi chả nói chòng:
" Làng mình khối đứa phải lòng mình đây!"
Một năm đến lắm là ngày
Mùa thu mùa cốm vào ngay mùa hồng.
từ ngày cô đi lấy chồng
Gớm sao có một quãng đồng mà xa
Bờ rào cây bưởi không hoa
Qua bên nhà thấy bên nhà vắng teo.
Lợn không nuôi, đặc ao bèo
Giầu không dây, chẳng buồn leo vào giàn
Giếng thơi mưa ngập nước tràn
Ba gian đầy cả ba gian nắng chiều.
1936.
Nguyễn Bính
Vì sao-xuân diệu
--------------------------------------------------------------------------------
Bữa trước, riêng hai dưới nắng đào,
Nhìn tôi cô muốn hỏi "vì sao?"
Khi tôi đến kiếm trên môi đẹp
Một thoáng cười yêu thoả khát khao
- Vì sao giáp mặt buổi đầu tiên
Tôi đã đày thân giữa xứ phiền
Không thể vô tình qua trước cửa
Biết rằng gặp gỡ đã vô duyên?
Ai đem phân chất một mùi hương
Hay bản cầm ca! tôi chỉ thương
Chỉ lặng chuồi theo dòng xảm xúc,
Như thuyền ngư phủ lạc trong sương.
Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!
Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,
Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu...
Cô hãy là nơi mấy khóm dừa
Dầm chân trong nước, đứng say sưa;
Ðể tôi là kẻ qua sa mạc
Tạm lánh hè gay; - thế cũng vừa
Rồi một ngày mai tôi sẽ đi.
Vì sao, ai nỡ bỏ làm chi!
Tôi khờ khạo lắm ngu ngơ quá,
Chỉ biết yêu thôi chẳng hiểu gì.
bài viết để tặng Ðoàn Phú Tứ
Phải nói
--------------------------------------------------------------------------------
Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ?
"Anh tham lam, anh đòi hỏi quá nhiều.
Anh biết rồi, em đã nói em yêu ;
Sao vẫn nhắc một lời đã cũ?"
- Yêu tha thiết thế vẫn còn chưa đủ,
Nếu em yêu mà chỉ để trong lòng
Không tỏ hay, yêu mến cũng là không,
Và sắc đẹp chỉ làm bằng cẩm thạch.
Anh thèm muốn vô biên và tuyệt đích
Em biết không? Anh tìm kiếm em hoài.
Sự thật ngày nay không thật đến ngày mai...
Thì ân ái có bao giờ lại cũ?
Yêu tha thiết thế vẫn còn chưa đủ,
Phải nói yêu trăm bận đến nghìn lần;
Phải mặn nồng cho mãi mãi đem xuân,
Ðem chim bướm thả trong vườn tình ái.
Em phải nói, phải nói, và phải nói:
Bằng lời riêng nơi cuối mắt đầu mày,
Bằng nét vui, bằng vẻ thẹn, chiều say,
Bằng đầu ngả, bằng miệng cười, tay riết,
Bằng im lặng, bằng chi anh có biết!
Cốt nhất là em chớ lạnh như đông
Chớ thản nhiên bên một kẻ cháy lòng
Chớ yên ổn như mặt hồ nước ngủ,
Yêu tha thiết, thế vẫn còn chưa đủ.
tho Xuân Diệu quả là rất hay
nhưng thấm trong đó là nổi buồn xa thẳn của biêbr xanh vô tận noi nhưỡng cánh buồm thơ của ông dc căng lên cùng nắng và gió
Tình anh như nước dâng cao
Tình em như dải lụa đào tẩm hương
***
Lênh đênh một chiếc thuyền tình
Mười hai bến nước biết gửi mình vào đâu ?
***
ước gì sông rộng một gang
Bắc cầu dải yếm để chàng sang chơi !
***
Cô kia đứng ở bên sông
Muốn sang, anh ngả cành hồng cho sang
***
Nghe lời bạn nói đậm đà
Chồng con chẳng phải, rứa mà em thương.
Cô kia áo trắng lòa lòa
lại đây đập đất trồng cà với anh !
Bao giờ cà chín cà xanh
Anh cho một quả để dành mớm con !
***
Hỡi anh mà đi ô thâm !
Ô nhiễu, ô vóc hay lầm ô em ?
Ô em, em để trong nhà
Khen ai mở khóa đưa ra cho chàng
***
Khăn đào vắt ngọn cành mơ,
Mình xuôi đằng ấy, bao giờ mình lên ?
- Em xuôi, em lại ngược ngay,
Sầu riêng em để trên này cho anh.
***
Vì sông nên phải lụy đò
Vì chiều tối, phải luỵ cô bán hàng.
vì tình nên phải đa mang
Vì duyên thiếp biết quê chàng ở đây.
***
Xa xôi dịch lại cho gần
Làm thân con nhện mấy lần vương tơ.
Chuồn chuồn mắc phải tơ vương
Nào ai quấn quít thì thương nhau cùng.
***
ước gì anh hóa ra hoa
Ðể em nâng lấy rồi mà cài khăn.
ước gì anh hóa ra chăn
Ðể cho em đắp, em lăn, em nằm !
ước gì anh hóa ra gương
Ðể cho em cứ ngày thường em soi.
ước gì anh hóa ra cơi
Ðể cho em đựng cau tươi, trầu vàng.
***
Nước sông Tô vừa trong vừa mát
em ghé thuyền vào đỗ sát thuyền anh.
Dừng chèo muốn ngỏ tâm tình
Sông bao nhiêu nước, thương mình bấy nhiêu
***
Ðôi ta như tượng mới tô
Như chuông mới đúc, như chùa mới xây.
***
Ðô ta như thể con bài
Ðã đánh thì quyết, đừng nài thấp cao.
Ðôi ta như đá với dao
Năng liếc năng sắc, năng chào năng quen.
***
Ðôi ta như lúa đòng đòng
Ðẹp duyên nhưng chẳng đẹp lòng mẹ cha.
Ðôi ta như chỉ xe ba
thầy mẹ xe ít, đôi ta xe nhiều.
***
Thương em, anh cũng muốn thương
Nước thì muốn chảy nhưng mương chẳng đào.
Em về lo liệu thế nào
Ðể cho nước chảy lại vào trong mương.
***
Ðêm trăng thanh anh mới hỏi nàng:
Tre non đủ lá, đan sàng nên chăng ?
- Ðan sàng thiếp cũng xin vâng,
Tre vừa đủ lá, non chăng hỡi chàng ?
***
Hỡi cô thắt dải lưng xanh
Ngày ngày thấp thoáng bên mành đợi ai ?
Trước đường xe ngựa bời bời
Bụi hồng mờ mịt, ai người mắt xanh ?
Em là con gái Kẻ Mơ
Em đi bán rượu, tình cờ gặp anh.
Rượu ngon chẳng quản be sành,
áo rách khéo vá hơn lành vụng may.
Rượu lạt uống lắm cũng say,
áo rách có mụn vá ngay lại lành
***
Thiên duyên kỳ ngộ gặp chàng
Khác nào như thể phượng hoàng gặp nhau.
Tiện đây ăn một miếng trầu
Hỏi thăm quê quán ở đâu chăng là ?
Xin chàng quá bước lại nhà
Trước là trò chuyện, sau là nghỉ chân
***
Nàng về giã gạo ba trăng
Ðể anh gánh nước Cao Bằng về ngâm.
Nước Cao Bằng ngâm thì trắng gạo,
Anh biết em có liệu được chăng?
Trần trần như cuội cung trăng
Biết rằng cha mẹ có bằng lòng không ?
Ðể anh chờ đợi luống công !
***
Trên trời có đám mây xanh
ở giữa mây trắng xung quanh mây vàng
Ước gì anh cưới được nàng
Ðể anh mua gạch Bát Tràng về xây
Xây dọc, anh lại xây ngang
Xây hồ bán nguyệt cho nàng rửa chân
Hỡi cô gánh nước quang mây
Cho anh một gáo tưới cây ngô đồng
Cây ngô đồng cành cao cành thấp
Ngọn ngô đồng lá dọc lá ngang
Quả dưa gang ngoài xanh trong trắng
Quả mướp đắng ngoài trắng trong vàng
Từ ngày anh gặp mặt nàng
Lòng càng ngao ngán dạ càng ngẩn ngơ
Cái quạt mười tám cái nan
ở giữa phết giấy hai nan hai đầu
Quạt này anh để che đầu
Ðêm đêm đi ngủ chung nhau quạt này
Ước gì chung mẹ chung thầy
Ðể em giữ cái quạt này làm thân
Rồi ra chung gối chung chăn
Chung quần chung áo, chung khăn đội đầu
Nằm thì chung cái giường tầu
Dậy thì chung cả hộp trầu ống vôi
Ăn cơm chung cả một nồi
Gội đầu chung cả dầu hồi nước hoa
Chải đầu chung cái lược ngà
Soi giương chung cả nhành hoa giắt đầu...
***
" - Thuyền ngược hay là thuyền xuôi ?
Thuyền về Nam Ðịnh cho tôi ghé nhờ ?"
"Con gái chỉ nói ưỡm ờ !
Thuyền anh chật chội còn nhờ làm sao ?
Miệng anh nói tay anh bẻ lái vào
" Rửa chân cho sạch bước vào trong khoang"
Thuyền dọc anh trải chiếu ngang
Anh thì nằm giữa hai nàng hai bên...
***
Thuyền anh đà đến bến anh ơi !
Sao anh chẳng bắt cầu noi lên bờ ?
Ðặng cơn nước đục lờ đờ,
Cắm sào đợi nước bao giờ cho trong?
Con sông kia nước chảy đôi dòng
Ðèn khêu đôi ngọn em trông ngọn nào ?
Trông thấp em lại trông cao
Ngọn đèn sáng tỏ như sao trên trời
Em ơi gần bến xa vời !
***
Ði qua nghiêng nón cúi lưng
Anh không chào, em không hỏi vì chưng đông người...
***
Ði ngang thấy ngọn đèn chong
Thấy em nho nhỏ muốn bồng mà ru
***
Anh về hỏi mẹ cùng thầy
Có cho làm rể bên này hay không ?
Cho anh một miếng trầu vàng
Mai sau anh trả lại nàng đôi mâm
***
Yêu nhau con mắt liếc qua
Kẻo chúng bạn biết, kẻo cha mẹ ngờ.
***
Chửa quen đi lại cho quen
Tuy rằng đóng cửa nhưng then không cài
***
Cô kia cắt cỏ một mình
Cho anh cắt với chung tình làm đôi.
Cô còn cắt nữa hay thôi
Cho anh cắt với làm đôi vợ chồng?
***
Hôm qua tát nước đầu đình
Bỏ quên cái áo trên cành hoa sen
Em được thì cho anh xin
Hay là em để làm tin trong nhà ?
áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh chưa có, mẹ già chưa khâu
áo anh sứt chỉ đã lâu
Mai mượn cô ấy về khâu cho cùng
Khâu rồi anh sẽ trả công
ít nữa lấy chồng anh sẽ giúp cho
Giúp em một thúng xôi vò
Một con lợn béo, một vò rượu tăm
Giúp em đôi chiếu em nằm
Ðôi chăn em đắp, đôi trằm em đeo
Giúp em quan tám tiền treo
Quan năm tiền cưới lại đèo buồng cau
***
Ðêm qua em nằm nhà ngoài
Em têm mười một mười hai miếng trầu
Chờ chàng chẳng thấy chàng đâu
Ðể cau long hạt, để trầu long vôi
Trầu long vôi ắt đà trầu nhạt
Cau long hạt ắt đã cau già
Mình không lấy ta ắt đà mình thiệt
Ta không lấy mình, ta biết lấy ai ?
Răng đen cũng có khi phai
Má hồng khi nhạt, tóc dài khi thưa ,
Tình đây tính đấy cũng vừa
Chàng còn kén chọn lọc lừa ai hơn?
***
Vào vườn hái quả cau xanh
Bổ ra làm tám mời anh xơi trầu.
Trầu này têm những vôi tầu
Giữa thêm cát cánh hai đầu quế cay
Trầu này ăn thật là say
Dù mặn dù nhạt dù cay dù nồng
Dù chẳng nên vợ nên chồng
Xơi dăm ba miếng kẻo lòng nhớ thương !
***
Người về em vẫn khóc thầm
Ðôi bên vạt áo ướt dầm như mưa
Người về em vẫn trông theo
Trông nước nước chảy, trông bèo bèo trôi.
Người về em dạn tái hồi:
Yêu em xin chớ đứng ngồi với ai !
***
Bây giờ mận mới hỏi đào:
Vườn hồng đã có ai vào hay chưa ?
Mận hỏi thì đào xin thưa:
Vườn hồng có lối nhưng chưa ai vào.
***
Con chim phượng hoàng bay ngang biển Bắc
Con cá ngư ông mong nước ngoài khơi.
Gặp nhau đây xin phân tỏ đôi lời
Kẻo mai kia con cá về sông vịnh
Con chim nọ đổi dời non Nam
***
Ðó nghèo đây cũng phận nghèo
Ðôi ta như bọt với bèo thương nhau.
***
Nhìn em chẳng dám nhìn lâu
Ngó qua một chút đỡ sầu mà thôi.
***
Cây trên rừng hóa kiểng, cá ngoài biển hóa rồng
Cá lòng tong giữa bóng ăn rong
Anh đi lục tỉnh giáp vòng
Tới đây ông trời khiến đem lòng yêu em.
***
Gặp anh trước hỏi sau chào
Năm nay anh có nơi nào hay chưa ?
Có rồi năm ngoái năm xưa
Năm nay bỏ vợ như chưa có gì !
***
Ngọc rơi xuống giếng ngọc trầm
Thò tay vớt ngọc vớt nhầm . . .duyên em
* **
Quan cưới em bằng kiệu em cũng không thèm,
Anh cưới em bằng xuồng ba lá em cũng nguyền theo không.
***
Ðèo treo ngọn ái
Nước xoáy gò ân
Em thương anh thì xích lại cho gần
Kẻo mai xa vắng, hai đứa thầm nhớ thương.
***
Cá lí ngư sầu tư biếng lội
Chim trên cành sầu cội biếng bay,
Anh thấy em nhiều nỗi đắng cay
Con thơ tay ẵm, Gánh nợ oằn vai
Anh muốn vô chắp nối dở hay với mình
đã nói buồn ngủ rồi sao còn đăng lắm thế
thằng này hôm nay có triệu trứng gì hay sao ấy
haha bác đọc cả tập thơ của nó chưa nhiều bài chuối không chịu được nó đang học Thủy Lợi đó lúc nào cần xin chữ kí cứ đến đó
những ngày tháng không quên
Ðêm nay gió trở mùa đông lại
Hoa tuyết rơi đầy trên áo ai
Vũ trụ vần quay, thời gian dại
Nỗi nhớ nào ghi đủ hình hài\?
Bóng lẻ trên đường xa thao thức
Dáng gầy chân bước nhẹ trong đêm
Dõi mắt ngẩng trông vùng ký ức
Tìm đoá hoa xuân rụng bên thềm
Văng vẳng tiếng giày xa vọng lại
Cuối nẻo đường đi ngược hướng về
Như luyến tiếc ngày xưa chân vại
Còn cố tìm một dấu sơn khê
Hay có thể trong vùng vô thức
Ðã thấm đau thức giấc một ngày
Chim qua trễ trong lòng ray rứt
Kêu một lần vỡ giọng rồi bay
oOo
Xa lắm, ngày đầu tiên đến Mỹ
Mảnh đời xơ xác, tuyết thâu đêm
Bạn bè, người thân đường thiên lý
Nỗi nhớ hao gầy, nhung nhớ thêm
Cút kít vang ồn ta cúi đẩy
Chiếc xe thực phẩm nặng đầu tay
Ngẩng đầu ta chẳng hề trông thấy
Nhà ai rộn rịp, thấy mây bay
Ðường về gác trọ sao xa quá
Té, ngã bên lề tuyết trắng tươi
Ta cúi đầu thương mình xứ lạ
Như thương cá biển lạc sông trời
Ta nhớ làm sao một mái ấm
Bếp lửa quây quần tiếng mẹ, cha
Ta ngỡ thời gian đi rất chậm
Chiều buông mơ tiếng tụng di đà
Băng nhạc cũ mèm quay qua, lại
Nửa hồn về gọi nửa hồn đau
Ta sợ một lần không trở lại
Rồi quên tình cũ, mộng ban đầu
Hình như có lần đi xem lễ
Hương ai thơm quá tưởng hương xưa
Tự trách rằng mình không thực tế
Nghèo rớt mồng tơi vẫn chưa chừa
Nhìn dáng đài trang lòng xao xuyến
Ngẫm lại cuộc đời tựa áng mây
Một đêm ta mất toàn gia quyến
Ngàn năm hoài nhớ nỗi đau này
Nửa tách cà phê ta thấy đắng
Màu đen trên tuổi nhỏ tàn phai
Nghĩ đến tương lai vùng hoang trắng
Chạnh lòng ta hiểu chữ trần ai
Quán vắng ngồi đây nhìn thiên hạ
Nhộn nhịp trên đường vui rất vui
Ta nhớ cảnh chợ Cồn chi lạ
Tiếng ai rao đậu hũ ngọt bùi
Ta nhớ đến rừng xanh, biển thẳm
Những bãi, cồn, dốc đá cheo leo
Ta nhớ những hoàng hôn tím thẳm
Mây trắng giăng ngang trắng chân đèo
Căn gác nhỏ nhoi mười đứa ở
Dăm đứa thất tình, dăm đứa điên
Ðêm nằm nghe gió tương tư trở
Nghe tiếng mưa rơi nhỏ giọt phiền
Nói chuyện đời xưa, ngày tháng cũ
Mơ hồ tựa những khúc đồng dao
Tiếc những chuyện đời chưa được thử
Ðộng tình sỏi đá cũng nôn nao
Tưởng tượng một lần về nơi ấy
Trùng dương sóng vỗ, nhạn xa khơi
Có mẹ tiễn đưa bàn tay vẫy
Tóc bạc, chân run, khóc nghẹn lời
Một bóng cha già gầy guộc quá
Quê người lưu lạc vẫn quê hương
Dẫu thế cha đau niềm xứ lạ
Miền bắc cha mơ mấy con đường
Những ngày đông lạnh cha nhung nhớ
Cố quận mưa phùn, rét cắt da
Cha nhớ ngày hè hoa gạo nở
Nỗi nhớ bây giờ đã chuyển qua
Ta khóc vì thương hai thế hệ
Triệu người chỉ một mệnh cung thôi
Cha phải xa con, chồng xa vợ
Ðịa cầu chia cắt, nước ngăn đôi
Thùng quà nhỏ quá cho không đủ
Áo quần, thuốc thiếc chẳng là bao
Vỏn vẹn mấy đồng tay đếm thử
Xem còn có thể mua thứ nào
Viết về cho chị bài thơ ngắn
Ngựa hồng đã lạc dấu chân son
Thơ chảy giữa dòng ra nước mắt
Vội vã lau khô sợ chị buồn
Chị vẫn thầm mơ xuân sang bến
Hồng đào tương ánh sánh hồng nhan
Liễu yếu xuôi tay dòng sông mệnh
Chị bỏ cuộc vui đứt cung đàn
Em ở nơi nào ta chẳng biết
Ngàn trùng xa cách hát một đêm
Hai chuyến phi cơ đời ly biệt
Chiếc gối bông nằm tưởng là em
Ta nhớ tay em, bàn tay nhỏ
Thương bàn tay mẹ thuở còn xuân
Mơ bàn tay con hồng thật nhỏ
(Thuyết tái sinh ta đã tin rằng)
Còn bạn xuôi nam miền sương trắng
Thỉnh thoảng thư từ đến hỏi thăm
Hai đứa thở than ngày xuân thắm
Ra đi không hứa hẹn, âm thầm
oOo
Có thể ngày sau ta chẳng nhớ
Một thời cầm tấm check welfare
Có thể vì rằng ta mắc cỡ
Mấy kẻ trong đời xấu đem khoe\?
Vì ta hóa kiếp nên lưu lạc
Như loài chim biển kẹt phương trời
Mơ ước một ngày tung cánh bạc
Mùa xuân nào đó sẽ lên ngôi
Ðêm nay nhớ mười lăm năm trước
Ðọc truyện Kiều chợt thấy bâng khuâng
Một đời người có bao mộng ước?
Có mấy ai được sống hai lần?
BUỒN
Có những nỗi buồn vô hình, vô cớ
Không ai mời mà vẫn cứ tự về
Như cơn mưa đã chín mùi đâu đó
Chờ mùa sang nhỏ những giọt tỉ tê
Ta tìm lại trong tâm linh nhỏ bé
Những con đường mờ mịt dấu chân chim
Phủ rêu rong rì rầm đôi tiếng dế
Khản giọng rồi ngã chết giữa im lìm
Ta gõ cửa trên đường sâu, ngõ hẻm
Ký ức dài ta cúi xuống tìm xem
Dĩ vãng mang ra cân, đo, đong, đếm
Và nguyên do\? Ta vẫn mờ mịt thêm!
Ta nhắm mắt nghe phúc âm rao giảng
Tưởng suối hiền chảy mát cõi trinh nguyên
Ta mở mắt nhìn cuộc đời tứ tán
Vẫn thấy buồn, không hẹn, rộng vô biên
Ta thay đổi, tham thiền đêm thức trắng
Tưởng xuất hồn nhìn đêm trắng đi qua
Ta giật mình cổ khô chừng như đắng
Có một người áo trắng bước ngang qua
Ta cúi xuống bóng mình nghiêng trong nắng
Ðứng rất gần mà xa chẳng thể ôm
Chiếc bóng ấy là nỗi buồn trong trắng
Như nỗi buồn Ðỗ Phủ nhớ về cơm
đây là bài thơ của Tran Thai Van mà người đọc có thể cảm nhận dc cái buồn thấm đâm qua từng ngỏ hẻm............trong trăng.
nó dc ví như nỏi buồng của 'Ðỗ Phủ nhớ về cơm'.
check welfare mà ko biết là gì a
về tra lại từ điển anh-việt đi
tự điển
Ðọc trang sách nhỏ trên bàn
Bốn ngàn năm đọng lại hàng chữ con
Không hùng vĩ cũng nước non
Hình như tiếng mẹ vẫn còn bên tai
cảm ơn mẹ và em
Tiếng chén dĩa chạm vào nhau lẻng kẻng
Dấu hiệu từ giã ngày
Mùi mở hành nồng bay
Sưởi ấm ngôi nhà nho nhỏ
Ôi, những âm thanh quen thuộc đó
Anh đã nghe từ lúc lọt lòng
Bàn tay mẹ một đời long đong
Vỗ về anh đêm dài mắt ngóng
Những ngày anh sốt nóng
Mẹ nấu chén cháo hành ăn tháo mồ hôi
Bàn tay mẹ không lời
Nhưng đã dạy cho anh biết thế nào là êm ái
Trong đời nào có chuyện gì vĩ đại
Bằng chuyện tần tảo nuôi con?
Bàn tay em thon thon
Cũng hiền như bàn tay của mẹ
Những cái vuốt ve nhè nhẹ
Ðưa anh về lại cuộc trần gian
Em cực khổ không màng
Mỗi ngày vẫn cho anh nghe tiếng
chén dĩa chạm
Sự chan hoà tình cảm
Em đong bằng bát canh ngọt, cơm ngon
Hạnh phúc là tiếng cười dòn
Và có khi là tiếng trẻ khóc
Anh dầu thiếu lời ngà ngọc
Ðêm nay, lại một đêm
Xin được cảm ơn mẹ và cảm ơn em
Cảm ơn luôn những tình nhân khi anh còn bé
Mỗi người một vẻ
Nhưng tất cả đều hiền như nhau
Không có mẹ và em anh nào biết học
thương đau
Học hạnh phúc, học làm người tử tế
Bởi vì con người là tương-lai-có-thể
Là hạt đậu nẩy mầm tùy thuộc đất khai sinh
Ðời anh tuy không qua những cuộc
trường chinh
Nhưng cũng đôi lần lạc lên gai góc
Tiếng mẹ khóc
Tiếng em cười
Là ngọn đèn hướng thiện muôn nơi
Xin cảm ơn những người đi trong đời tôi
Bằng nhiệt tình đáng mến
Bằng chân thành đáng kính
Thưa mẹ (và cũng thưa em):
Nếu được con sẽ làm con tem
Ðể chuyên chở, loan truyền những thiêng
liêng đơn giản nhất
mưa chiều
Tại sao tôi lại nhớ người
Tại sao tôi lại bồi hồi nhìn mưa
Người về có nắng đón đưa
Người về có kỷ niệm xưa che đầu
Cỏ xanh mùa đổi hoen màu
Vàng hoài nỗi nhớ một màu không phai
Từ tim vẽ những thiên tai
Từ nhung nhớ vẽ trần ai qua lời
Mưa rơi nước nhỏ giọt rời
Giọt tương tư nhỏ lòng tôi thành dòng
Nhớ ôi ánh mắt đượm nồng
Nhớ ôi mái tóc bềnh bồng sông mê
Người giờ cỏ nội hương quê
Còn tôi ở lại thương về hư không...
Sóng
Dữ dội và dịu êm
A`o ào và lặng lẽ
Sóng không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể
Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ
Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên?
Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau
Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức
Dẫu xuôi về phương Bắc
Dẫu ngược về phương Nam
Nơi nào em cũng nghĩ
Hướng về anh - một phương
ở ngoài kia đại dương
Trăm nghìn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dù muôn vời các trở
Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa.
Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ.
29-19-1967.
Xuân Quỳnh