Tam Quốc Diễn Nghĩa (Phiên bản đào duy từ đê)
Hồi 1:
Buổi loạn lạc Yếm Đỏ hoành hành
Nơi Vườn Chuối anh hùng kết nghĩa.
Vào thời Hrockvn, năm Đào Duy Từ thứ nhất, triều đình nhiễu nhương. Hrockvn tin dùng bọn gian thần, dung túng bọn chúng làm thế nước ngày càng suy sụp. Bọn gian thần, hoạn quan ngày càng lộng quyền, liên kết với nhau tác yêu tác quái khắp trong ngoài triều.
Bấy giờ ở quận Giảo Lưu, có người họ Trương, tên Long Vong do trong lúc thi Tú Tài quay bài mà bị lộ đến nỗi bị cấm thi, phải bỏ dỡ dang đường học vấn mà lên núi hái thuốc. Một lần LV đi hái thuốc vô tình lụm được quyển Giảo lưu Yếu Lược đem về tập luyện chẳng bao lâu đã tinh thông yêu thuật, có tài hô mưa gọi gió, tự xưng là Giảo Lưu đạo nhân. LV từ đó bắt đầu thu nhận môn đệ, hư trương thanh thế, chuẩn bị vũ khí, lương thực chờ thời cơ nổi dzậy.
Tháng Giêng năm Đào Duy Từ thứ hai, Giảo Lưu Đạo Nhân Trương Long Vong ra lệnh cất quân, mưu đồ tạo phản. Thế là khắp bốn phương tám hướng có rất nhiều người đồng loạt theo LV.LV bản tính thích màu đỏ, ăn uống dơ bẩn thường làm đổ thức ăn nên bình thời thường quấn trước cổ một cái yếm màu đỏ. Quân của Lv thấy vậy cũng bắt chước làm theo, mỗi khi ra trận đều đeo yếm đỏ, khí thế hung tợn, tàn bạo đến hung ác, dân chúng và triều đình gọi đó là giặc Yếm Đỏ.
Trước khí thế tiến công như vũ bão và sự hung bạo của giặc Yếm Đỏ, triều đình lo lắm, Hrockvn đế theo lời của quan đại thần ban chiếu xuống các châu ra lệnh phòng ngự, ngăn địch lập công đồng thời chiêu mộ thêm quân sĩ.
Ngày kia, chiếu chỉ đến xuống Nam Tào châu, dân chúng ra xem đông nghịt. Trong số đó có người anh hùng tính tình khảng khái, thích kết giao hào kiệt trong giang hồ, nét mặt thâm hiểm, vẻ mừng giận giấu kín. Người này mình cao thước tám, vai rộng, tay dài, chân ngắn, hai tai dài xòe như tai voi, môi đỏ như thoa son, mặt trắng như dùng Mỹ phẩm de-bond, họ Lưu tên Nguyệt Anh, tự là Thất Đức, nguyên là cháu 8 đời của bà dì họ của ông cậu gọi người thím dâu của người anh của bạn của Trung Sơn Cây Cảnh Vương Lưu Ban, tức dòng dõi xa xưa của hrockvn Đế.
Nguyên trước kia, ông nội của Lưu Nguyệt Anh là Lưu Lạc chán cảnh quan trường ồn ào mới xin về Nam Tào Châu lập nghiệp. Lưu Nguyệt Anh mồ côi từ nhỏ, bản tính ham học, thích đọc sách cấm, nhưng hiềm nỗi nhà nghèo, Ngọc Anh phải theo người học cách ghi đề, dắt mối bài bạc mà kiếm sống, dần dần mà tinh thông cờ bạc, lại nhờ đám bạn trong giới mà biết thêm nhiều kiến thức giang hồ. Nay Nguyệt Anh đã hai mươi tám tuổi, đứng trước bảng chiêu quân mà cảm thán thở dài 1 tiếng.
Bỗng đằng sau có người nói lớn :
- Đại trượng phu phải vì quốc gia mà ra sức, có há đâu thở than như thói thường đàn bà như vậy.
Thất Đức giật mình quay đầu lại nhìn thì thấy người vừa nói là 1 đại hán thân hình khôi vĩ, tướng mạo hung dữ như cọp cái, mắt lồi như mắt ốc sên, râu rậm như đuôi ngựa, hàm cá trê, tiếng nói rổn rảng như dàn Loa Tiến Đạt. Biết đây là người bất thường, ko giống ai, Thất Đức mới hỏi thăm tên họ. Người ấy đáp:
- Tôi họ Trương tên Rỗ Méo (Romeo), tự là Dzựt Đứt, ông cha mấy đời ở Thao Quận làm nghề nấu rượu lậu, bán thịt chó vì vậy cũng có chút vườn tược, bản tính thích kết giao anh hùng hào kiệt trong thiên hạ, cùng nhau uống rượu nhắm thịt chó mà luận chuyện quốc gia, nay thấy ông xem bảng chiêu binh mà thở dài mới hỏi thử một lời.
Thất Đức nói :
- Tôi họ Lưu tên Nguyệt Anh, vốn dòng thân tộc, nay thấy cảnh nước non bị giặc Yếm Đỏ làm loạn, dân chúng lầm than, cũng muốn ra góp phần an dân cứu nước, hiềm vì sức yếu, tiền lương ko có nên đau lòng mà thở dài vậy.
Trương Rỗ Méo nghe thế mới nói rằng :
- Nhà tôi cũng có chút của cải mà bấy lâu buôn rượu lậu trốn thuế có được, nay xin bỏ ra để chiêu tập 1 đoàn hương dũng rồi cùng hông dấy binh, tiến hành đại sự, ông thấy nên chăng?
Thất Đức nghe nói mừng lắm, bụng lại đói mà ko còn tiền liền cầm tay Rỗ Méo mà kéo vào vào quán cháo lòng tiết canh gần đó đàm đạo. Trong lúc hai người đang... anh miếng dồi, tôi miếng tiết, bàn tình hình chiến sự Iraq thì có một đại hán cao lớn đá chống chiếc xe 67 trước cửa quán rồi bước vào thét lớn :
- Tiểu nhị, lấy ta 1 tô cháo ko hành, giá nhiều, lòng nhiều, bánh nhiều, tiền ít và 1 chai nếp mới để ta ăn có sức mai còn đi giết giặc.
Thất Đức nhìn ra thấy đó là một hảo hán mình cao 9 thước, mặt đỏ như cà chua, 2 mắt xếch như mắt lương, dáng điệu oai phong lẫm liệt vận chiếc áo màu lục, để hở ngực lộ bộ xương sườn ko xót cái nào.
Biết đó là 1 quái nhân, Thất Đức vội đứng dzậy mời vào chung bàn vì chầu này do Rỗ Méo trả, đồng thời hỏi thăm danh tánh.
Người ấy đáp:
- Tôi họ Quan tên Hủy Nộ (MrHuyNo1), tự Dzâng Tràn, người đất Gunbound. Nguyên vì ở quê tôi có bọn cường hào ác bá Power user hà hiếp dân lành, tôi nổi giận lụm đá chọi chúng bể đầu rồi bỏ trốn, lưu lạc khắp nơi, đến đất này cần cù làm thuê kiếm đủ tiền mua được chiếc 67 này ngày ngày chạy xe ôm kiếm sống. Nay nghe nói giặc Yếm Đỏ nổi dzậy khắp nơi hà hiếp dân lành, tôi muốn đầu quân trừ giặc, cứu an bá tánh.
Thất Đức nghe lời mừng lắm, cũng đem ý nguyện của mình và Dzựt Đứt ra mà giải bày. Cả ba người cùng chung 1 chí tay bắt mặt mừng, làm sạch sẽ 6 đĩa tiết canh, 3 chai nếp mới rồi cùng nhau kéo về nhà Trương Rỗ Méo làm tăng 2 và bàn tiếp.
Trương Rỗ Méo nói :
- Muốn làm việc lớn, trước hết phải đồng tâm hiệp lực, chung sức đồng lòng mới được. Sau nhà tôi có Vườn chuối đang mùa sai quả, ngày mai chúng ta vào đó mà kết nghĩa huynh đệ, 2 người nghĩ sao?
Thất Đức và Dzâng Tràn nghe nói đồng ý lắm.
Hôm sau, Trương Rỗ Méo sai gia đinh trâu đen, ngựa trắng bày lễ trong vườn chuối. Ba người đứng trước hương án, vái mỗi người hai cái rồi thề rằng:
- Ba chúng tôi là Lưu Nguyệt Anh , Quan Hủy Nộ, Trương Rỗ Méo, đứng trước bàn hương án trong quang cảnh chuối đầy rẫy khắp nơi này thề rằng: “Tuy chúng tôi ko được sinh cùng năm cùng tháng cùng ngày nhưng nguyện rằng ai chết trước sẽ được...cúng trước, ai chết sau cúng sau, quyết kết làm anh em, có phúc cùng hưởng, có hoạ cùng chia, cùng nhau dẹp loạn, cứu nguy cho bá tánh. Quyết ko sai lời.”
Thề xong, ba người so tên tuổi, Lưu Nguyệt Anh lớn nhất làm huynh trưởng, Quan Hủy Nộ thứ hai còn Trương Rỗ Méo làm Út.
Re: Tam Quốc Diễn Nghĩa (Phiên bản đào duy từ đê)
-Tào Nỏ Uống Rượu Luận Anh Hùng
Đến vụ NA dù rất căm tức với kiểu làm ăn giang hồ của Tào Nỏ, miệng câm như hến mà lòng rất căm. Tuy vậy bởi vây cánh của Nỏ rất lớn nên NA đành phải giả vờ ngu, ngày ngày thường chuổng cời mặc áo ba lỗ rả ngoài vường bốc đất ăn, giả ngây dại.
Rỗ méo, Hủy nộ thấy thế, hỏi rằng:
- Huynh trưởng sao không lưu tâm tới việc nhậu nhẹt, và đi chơi đó đây sao lại làm mấy việc ngu xuẩn thế này
NA chỉ trả lời vắn tắt:
- Có ăn đất mới thấy đất ngon.
RM, HN không dám hỏi nữa - trong lòng nhủ thầm - thằng này điên thật rồi.
Rồi một ngày kia, lựa lúc RM, HN đều đi vắng, chỉ còn một mình ở NA ở nhà, đang tè vào đám rau ngoài vườn, bỗng thấy Hun tê dẫn vài chục tên quân đi thẳng vào báo rằng:
- Thừa Tướng sai chúng tôi mời Sứ quân đến ngay!
NA trong lòng kinh hãi, vội hỏi:
- Có việc gì mà khẩn cấp thế - đang tè dở mà?
Hun tê nói:
- Đếch biết là việc gì. Chỉ thấy sai chúng tôi đến mời.
NA đành phải theo hai tướng vào Phủ ra mắt Nỏ kía.
Vừa thấy mặt NA, Nỏ đã cười, hỏi:
- Hừm! Ông ở nhà lo toan "việc lớn" ghê nhỉ?
NA nghe qua, mặt xanh như đít nhái! Nhưng Tào Nỏ đã nắm lấy tay dắt thẳng vào hậu viên, hỏi rằng:
- NA ăn đất có khó không?
Bấy giờ NA mới hiểu ra, bèn ung dung đáp:
- Vì mấy trò tiêu khiển tầm thường đã hết, nên tập ăn đất chơi ấy mà.
Tào Nỏ trỏ tay lên tivi nói:
- Vừa rồi, nhân thấy mấy đợt giá xăng tăng ta lại nhớ năm xưa đem quân đi Đồ Sơn, giữa đường hết xăng, mọi người đều lo, ta bỗng nghĩ ra một kế, lấy điện thoại ra nói lớn " Sao ? 6h chiều nay xăng lên 20 ngàn một lít à " Quân sĩ nghe nói tới quả đã tiếc tiền, cố gắng dắt xe cho nhanh tới trạm xăng đổ đầy bình cho đỡ tiếc.
Tâm thần NA đã yên định, bèn thong dong theo Tào Nỏ vào tiểu đình, thấy đã bày sẵn cóc, ổi, lẩu cá lóc, lạc rang, và vài xị rựu
Hai người ngồi xuống, cùng nhau chén chú chén anh thưởng thức.
Rượu được nửa chừng, bỗng trên không mây kéo đen kịt, sắp đổ cơn mưa.
Người đứng hầu dưới thềm trỏ tay lên không nói:
- Chết, Thanh Hoá ngập lụt mất thôi!
NA cùng Tào Nỏ ra vịn lan can nhìn xem.
Tào Nỏ hỏi hỏi:
- Sứ quân có rõ phép biến hóa Yahoo Messenger 7.0?
NA thưa:
- Bẩm, chưa hiểu thế nào cả!
Nỏ đang sẵn hứng rượu, thao thao nói:
- Ym xưa này tung hoành ngang dọc, có thể add nick, chat voice, gửi mail, đến nay đã ra đến bản 7.0 thật là tuyệt vời. Sứ quan từng duyệt web bấy lâu nay? Xin nói cho biết còn ai cũng tinh thông chát chít.
NA thong thả nói:
- Lưu này mắt thịt, làm sao nhận biết anh hùng?
Nỏ nói:
- Thôi! Một lần khiêm tốn bằng bốn lần kiêu, nói ra luôn đi!
Bấy giờ, NA mới làm bộ suy nghĩ, rồi kể ra:
- Kìa như Ngáy Xưa( ngày xưa) ở Ba Hoa, tiền nhìu, dẻo mỏ chát chít cưa cẩm có tài có thể coi là Sở Khanh?
Nỏ cười nói:
- Hắn chỉ là thằng đàn em thôi, để hôm nào ta trổ tài hớt tay trên mấy ẻm của hắn cho xem
NAlại nói:
- Thế thì Lê Tiến ở Bắc Kạn kia, nhà bốn đời có máu cưa gái, đi đến đâu cũng hỏi thăm chị em, YM nào cũng tinh thông, lại được tướng to cao, có thể gọi là thằng khốn nạn?
Tào Nỏ lại cười nữa:
- Lê Tiến - mắt to mặt nhọ, mũi tẹt, miệng vâu, xấu không văn nảo tả được - kém ta mấy chục bậc, khốn nạn kém ta vài bực!
NA lại suy nghĩ giây lát rồi nói:
- Có người kia nổi tiếng là một trong "Hai tay bốn em", uy trấn chín châu: đó là Bị Thủ ( bithu_a12) có thể gọi là thằng láo toét?
Tào Nỏ lắc đầu:
- Bị Thủ chỉ có hư danh, không có thực tài - ta đây 2 tay tám em còn chưa thèm nói. Ðâu phải là láo toét lắm đâu!
NA nói:
- Thế thì có người này đang độ huyết khí hăng hái, đạo thơ liên tục, hiện làm lãnh tụ toàn cõi Thơ ca: như alex đã đáng mặt tên khún khíp vậy.
Tào Nỏ vẫn chưa chịu:
- Oài cái thằng Aléc đây, chuyên đi đạo thơ của người khác, bủng ỏng đít eo mà cứ tự hào. Sao bằng ta!
Tào nỏ nói:
- Thế thì Toàn a4_ 03_06 ở Xây dựng có thể gọi là tên bỉ ổi chăng?
Nỏ nói:
- Toàn ở XD tuy cũng là một member nhưng cũng chỉ là tên xí trai! Chưa hẳn đã bỉ ổi lắm ?
NA nói:
- Vậy còn những người như Cuờng pro, classic_arc, doantuan, vuminhhai, .. thì thế nào?
Tào Nỏ vỗ đùi NA cái "tét" rùi cười ha hả:
- Chao ôi! Lốp căng phết nhỉ nhưng mà cái lũ lúc nhúc ấy, đếm xỉa đến làm gì - không bằng một phần mười của ta!
NA kết thúc:
- Lốp căng cũng vì chăm tập tạ. Ngoài những người vừa kể, NA chẳng biết có ai nữa.
Tào nỏ dõng dạc nói:
- Người anh bỉ ổi, vô liêm sỉ à? phải 2 tay 20 em, truyện tranh đầy một nhà, ngủ ngày cày đêm, nhậu không bít xỉn, xỉn không biết kiềm chế,xấu hơn chữ xấu ...., ấy mới đáng mặt bỉ ôi chứ?
NA hỏi:
- Ai là người được như thế?
tào nỏ chẳng úp mở gì nữa, trỏ tay sang NA, rồi lại trỏ về ngực mình mà nói thẳng ra rằng:
- Trong thiên hạ ngày nay, chỉ có Nỏ này và xí trai hơn một chút là NA đó thôi!
NA nghe qua, giật nẩy mình lên! Con mực cầm trên tay bất giác rơi xuống đất!
NA từ từ cúi xuống, vừa lượm Con mực vừa nói rằng:
- Oạch! con mực ngon thế này, bẩn rùi bỏ thì phí - nói rùi tiện tay bỏ luôn vô miệng
Tào Nỏ cười hỏi:
- Bỉ ổi mà cũng sợ ăn bẩn à?
NA nghiêm trang nói:
- Ðến Thánh nhân xưa kia, nghe tới ăn bẩn còn sợ nữa là tôi!
Thế là NA kịp thời thác ra chuyện "ăn bẩn" mà che đậy được cái nỗi a cay vì bị chê là kém đẹp trai hơn Tào nỏ
NỎ thì cho rằng NA đúng là tên khùng, từ đó không nghi ngờ nữa.
Người sau có thơ khen NA rằng:
Gượng vào hang cọp tạm nương thân,
Lộ mặt anh hùng, mực rớt lun!
Vội vã bầy trò sợ ăn bửn,
Tùy cơ ứng biến bỏ vô mồm.
Re: Tam Quốc Diễn Nghĩa (Phiên bản đào duy từ đê)
Cái đầu anh bạn quả thật phi thường. Tiếp tục phát huy nhé.
Re: Tam Quốc Diễn Nghĩa (Phiên bản đào duy từ đê)
:vn: Oái, các pác làm món này khủng quá. Để hôm nào em làm xong mấy cái cống em sẽ góp vài chương. hôm nay đọc của mấy pác đã mệt phừ râu roài. à, em chửa thấy có...nữ anh hùng đâu các pác ạ. em nhớ cô người iu Mạnh Hoạch cũng đáng bàn đấy. pác nào am thì post anh em xài nèo. em ngược:vn:
Re: Tam Quốc Diễn Nghĩa (Phiên bản đào duy từ đê)
Ớ kìa . Đang hay sao ko post nữa thế . Tiếp tục đi chứ bác . Mà sao tự nhiên hồi này cách xa hổi trước quá vậy .
Re: Tam Quốc Diễn Nghĩa (Phiên bản đào duy từ đê)
hớ hớ hay đấy post típ đi , văn chương kiếm hiệp thế này phải bảo bác quangthanh ra tiếp chiêu ::D
Re: Tam Quốc Diễn Nghĩa (Phiên bản đào duy từ đê)
Nhưng mà hình như bài này post từ năm 2006 hay sao ý .
Re: Tam Quốc Diễn Nghĩa (Phiên bản đào duy từ đê)
Đúng rồi, bài này có từ khi chú chưa biết Diễn đàn đào duy từ là cái gì. B-) Khi nào có hứng anh lại post tiếp ::D
Re: Tam Quốc Diễn Nghĩa (Phiên bản đào duy từ đê)
Không được . Anh post ngay đi . Em không đợi được đâu . Nhớ trong đóa phải cóa mặt em đóa nhá .
Re: Tam Quốc Diễn Nghĩa (Phiên bản đào duy từ đê)
Trích dẫn:
Gửi bởi
1stPrO
hớ hớ hay đấy post típ đi , văn chương kiếm hiệp thế này phải bảo bác quangthanh ra tiếp chiêu ::D
Nhân đơn đăt hàng của chú,cho a mấy dòng tiểu sử của chú alex cái viết cho nó sát
(Đợt này đang vẽ mấy cái bản vẽ,cho chậm hàng 1 tý nhéi)
Re: Tam Quốc Diễn Nghĩa (Phiên bản đào duy từ đê)
tiểu sử à pác -:?? , Alex là tên nào vậy cà :)) , em cũng chả bít gì ráo về tên này , sorry ko giúp dc gì cho bác roài
thôi cứ bịa đại đi bác , đúng thì tốt mà ko đúng... thì thôi =D>
Re: Tam Quốc Diễn Nghĩa (Phiên bản đào duy từ đê)
>:)E Đã trao hàng:-P
Bên box "Kiếm Hiệp & Tiểu Thuyêt" ấy.Tựa đề "ALex...."
Re: Tam Quốc Diễn Nghĩa (Phiên bản đào duy từ đê)
Pác post có 1 bài rồi để đó . Chán òm .
Re: Tam Quốc Diễn Nghĩa (Phiên bản đào duy từ đê)
ko hẳn vấn đề là nhân vật chính Alex phải vào mà phát biểu ý kiến thì mới viết tiếp dc chứ !
Re: Tam Quốc Diễn Nghĩa (Phiên bản đào duy từ đê)
Úi sao không post típ mí bác ơi , bác alex viết hay thấy mồ , bùn cười đau cả bụng , nhưng sao chẳng có nhân vật nữ mấy vậy , thế thì không công bằng mí cả. Đề nghị cho chị em vào truyện ví chứ , mà bác post liên tục đi , chứ đợi lâu quá thì chán lắm ! :compu:
Re: Tam Quốc Diễn Nghĩa (Phiên bản đào duy từ đê)
Chiện là ngày nảy ngày nay. Vào cái thời điểm này. Đại ka Alex đang mải mê rèn luyện văn võ nơi giảng đường hônmg có thời gian sì păm típ.
Chuyện là ngày xửa ngày xưa 4r nhà mềnh ít pé gái nên chả bít lấy ai mằn nhân vật cả. Cô cố gắng đầu độc nhiều pé gái vào nhá :-X
Re: Tam Quốc Diễn Nghĩa (Phiên bản đào duy từ đê)
kết nghĩa vườn chuối........................................... ......................... kinh................