Ngày mai... mình sẽ đi chơi. Ừ, sẽ đi chơi, ngày kia cũng thế... Sẽ không chết dần chết mòn ở cái góc phòng bé xíu mà lạnh cóng này để đợi Tết qua nữa.
Ngày mai, đi về, mình mong có một cơn mưa to, thật to. Mình muốn đi bộ - một mình. Ơ, nhưng mà chắc chẳng mưa to được đâu, mà nếu có mưa to thì có lẽ mình sẽ chạy ù vào nhà thôi, chứ đang yếu thế này, mình chẳng dám đâu...
Lâu lắm rồi chẳng có một cơn mưa nào cho mình cả.
Ờ nhỉ, mình muốn mưa để xua đi cái cảm giác bây giờ - một cảm xúc không gọi tên được đang bóp nghẹt trái tim mình. Hình như là...
Ngày hôm qua, ngày hôm kia, mình đã không thể bình tĩnh được. Mình đã định làm cái chuyện dại dột ấy cơ đấy! Mình đâu có định làm như thế, nhưng mọi thứ cứ vỡ òa ra, cứ như muốn nổ tung trong một tâm hồn quá chật hẹp.
Có lẽ chỉ khi mất đi một thứ gì rồi ta mới thấy nó quý giá chăng? Có lẽ là vậy!
Cố ngồi viết một cái gì đó cho nên hồn mà không được. Chỉ mong một tiếng chuông reo điện thoại... nhưng chắc sẽ chẳng có đâu. Nửa đêm rồi... gần chục cái nửa đêm thế này rồi!
Có lẽ mình đã vô tâm...
Cần một cơn mưa và một tiếng chuông reo...
Giá như mà ... !






Trả lời kèm Trích dẫn
Đánh dấu