Kết quả 1 đến 1 của 1
  1. #1
    News Managaer News Manager Candy's Avatar
    Ngày tham gia
    05 Aug 2007
    Đang ở
    C:\WINDOWS
    Tuổi
    34
    Bài viết
    1,860
    Thanks
    0
    Thanked 8 Times in 5 Posts
    Rep Power
    30

    Mặc định Chàng - Một ai đó ...

    Chàng đi lang thang một mình trên những ngóc ngách dài hun hút trong đêm. Cợt nhả, chòng ghẹo những cô nàng lượn phố đêm, nói những lời đong đưa dối trá đắng nghẹt nơi cuống họng. Chàng chẳng từ gì hết.

    Kể từ ngày đó, chàng đã không còn là chính mình - sống vô thức, hoang dại như một con sói không bầy đàn, đồng loại... Kể từ đó, chàng tạo cho chính mình cái vỏ bọc, ngăn cách với thế giới bên ngoài - cô độc và buồn tủi đủ để khi có ai đó đến bắt chuyện với chàng, chàng vẫn có thể đứng đó - lầm lì nhìn hắn... Kể từ đó, chàng ngồi ở những góc khuất của một quán cafe - một mình - cafe đen - thứ mà trước kia chàng cho là chẳng béo bở gì...
    Chàng giờ đây - dè chừng và ích kỉ, cô độc và mang trong lòng nỗi buồn thăm thẳm hơn cả cái vực không đáy...


    Không ai bên chàng nữa, người ta cứ dần dần rời bỏ chàng, từng người, từng người một. Mà cũng có khi là do chàng xua đuổi, rời bỏ họ không biết chừng. Thỉnh thoảng, chàng có nghĩ đến một cơ số người - trước kia đã từng là bạn thân - chàng mở danh bạ điện thoại ra rà một lượt qua tất cả những cái tên đó... rồi lại thoát ra ngoài màn hình menu. Chàng sợ sẽ không tìm nổi ai có thể đến, trò chuyện một cách tự nhiên như trước, thế nào rồi họ cũng sẽ lại hỏi chàng những câu về người đó - những câu hỏi nàng căm thù đến tận gan tuỷ... Rồi chàng, cả họ nữa lại im lặng, cái im lặng đến lạnh cả sống lưng, và dù có hai người hay nhiều hơn thế đi chăng nữa thì cuối cùng chàng vẫn phải dìm mình vào không gian đặc quánh của sự cô đơn, tủi hận...
    Thà rằng không có tất cả, còn hơn không có một.
    Và như thế, chàng chấp nhận đứng ở một nơi khác, một góc khuất của cuộc đời, đi ngược lại những gì mà người ta hằng tìm kiếm. chàng chấp nhận một mình...

    Cho đến khi...
    Tôi gặp chàng cái ngày chàng chia tay với hắn - một buổi tối ảm đạm - chàng đi giữa trời đêm, gào lên, đá văng, đập vỡ tất cả những gì xung quanh,... rồi gục ngã... Đó cũng là lần đầu tiên và cuối cùng cho đến tận bây giờ, tôi được thấy chàng gào khóc. Không hiểu vì lí do gì ngay từ lần đầu tiên đó tôi đã yêu chàng, yêu điên cuồng như thể chàng là một phần thể xác, linh hồn của tôi vậy. Ánh mắt, nụ cuười lạnh lẽo, vô thần của chàng có thể khiến người ta ghê sợ, nhưng tôi yêu tất cả. Chỉ cần nó là của chàng, tôi sẽ yêu...

    Đã có đôi ba lần, tôi cố gắng kéo chàng khỏi cái bờ vực ấy, nhưng không thể. Tôi càng cố gắng, chàng càng cố dứt khỏi tay tôi, như thể nghi ngờ rằng, nếu vô tình không để ý, tôi sẽ cầm búa táng cho chàng một nhát chết giấc vậy. Chàng co rúm lại, sợ hãi, rời khỏi tôi, bỏ đi lang thang một mình.Tôi càng cố đuổi theo, chàng càng rảo bước thật nhanh, cuối cùng, chàng chạy, xô ngã dúi dụi vào tất cả những gì vướng chân trên đường. Đến tận khi nào tôi không còn chút sức lực nào đuổi theo nữa, đến lúc tôi tuyệt vọng vì tưởng đã mất chàng thì... chàng lại quay trở về bên tôi - lặng lẽ, âm thầm, ngoan ngoãn. Chàng là con sói độc ác, nanh vuốt nhất nhưng cũng là con mèo ngoan ngoãn thuần khiết nhất tôi từng gặp. Đôi lúc tôi cảm giác trong chàng hiện hữu cả sự hoang dại lẫn thuần khiết, tinh khôi, linh hồn chàng tạo nên từ hai mảnh thiên thần và ác quỷ...

    Tôi cố gắng nói với chàng, trên đời này không có ai dramatic như chàng nghĩ đâu, mà nếu không cẩn thận thì chính chàng mới là người dangerous nhất đấy. Chàng nói, chàng biết điều đó, nhưng chàng không dừng lại được. Bất kì ai đến gần hay đi cạnh chàng - con sói hoang bị thương - chàng cũng muốn cắn xé, cào cấu, đơn giản chỉ vì chàng muốn xem mình có sức tàn phá, giày vò người khác ra sao.Càng thân, càng yêu, chàng càng muốn người ta đau khổ, tổn thương vì mình, để cho họ thấy cảm giác mà chàng đã phải trải qua... Chàng muốn mình thật đặc biệt, hơn tất cả những người khác. chàng muốn có ai thật sự nhìn thấu con người bên trong ấy và chàng cũng soi rõ đuợc tâm can kẻ đó - để không bao giờ hắn có thể lừa dối chàng và để chàng không phải làm hắn tổn thương, đau đớn. Tôi nói - có lẽ phải tìm một con sói như chàng thì may ra... Chàng cười, cái cuời nanh vuốt và có máu ở kẽ răng.

    Chàng nhấp một ngụ cafe, nói vẻ cợt nhả (nhưng tôi biết chàng đang nói thật) - nếu có một ngày tôi rời bỏ hay lừa dối chàng, chàng cũng sẽ cắn, sẽ làm tôi đau đớn đến chết. Bởi cái chàng cần, không phải tình bạn, không phải tình yêu. Nàng cần có ai đó để dốc cạn, làm lí do cho cái sự tồn tại của mình. Chàng sống cho đến bây giờ, không phải vì có một cuộc đời mà bởi chàng có lí do để tồn tại cho cuộc đời ấy. Chàng có tôi - một người để chàng có thể đối diện, nói thật lòng mình. Chàng có tôi - tất cả tôi - trọn vẹn tình cảm, trái tim, khối óc tôi.Tôi - kẻ mà chàng không bao giờ rời xa và cũng không thể rời xa chàng đuợc. Chàng bảo có lẽ chàng không thể sống thiếu tôi còn tôi sẽ chết khi thiếu chàng mất.
    Chắc chắn và dứt khoát là như thế...
    Đôi lúc tôi tự hỏi có khi nào tôi xa đuợc chàng không? Tình yêu của tôi? Có khi nào tôi dám hỏi chàng câu "Mình rời xa nhau đuợc không?" Nếu tôi quay lưng, liệu chàng có ngã gục không? Và nếu chàng lìa khỏi tôi, liệu tôi có chết chìm giữa cuộc đời này không?

    Ai đó có thể trả lời cho tôi những câu hỏi này?
    Ai đó có thể xé chàng ra khỏi cuộc đời tôi?
    ...
    ...

    Không ai cả.
    Ngoài chính tôi.
    Bởi một lẽ đơn giản: Chàng chính là tôi...
    Lần sửa cuối bởi Candy, ngày 04-04-2011 lúc 12:41 AM.


Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •