Tự dưng có thói quen đeo khẩu trang đi ra đường...để không muốn ai nhận ra mình...không muốn phải chào ai...cũng như phải mỉm cười vs ai...cứ thích đi một mình...không muốn ai đi cùng...tự nhiên tự kỷ thế đấy...mình không phải là người dễ từ bỏ đúng không....và mình cũng là người biết dừng lại đúng lúc nữa chứ...Bao nhiêu cách đánh giá của anh ấy,mình còn nhớ hết...cái con người hơn mình 2 tuổi nhưng là sư phụ của mình về năng lực sống...chẳng biết sao nữa anh ạ...tự nhiên cần một lời khuyên của anh quá...nhưng cầm cái diện thoại lên rồi thì lại bỏ xuống...dù sao...em vẫn đúng nhất vs một câu nói...và dù sao...sức chịu đựng vẫn còn khá tốt...vì dù sao thì em cần phải chứng minh lời nói của em...nhưng sao em thấy 2 người giống nhau quá...giống đến mức em có cảm giác sợ...anh đã bước khỏi cuộc đời em như thế...rất nhẹ nhàng...đến mức em không thế xác định được anh đã không còn đứng bên cạnh em từ lúc nào...có lẽ vì thế...em hiểu mình phải sống sao cho thật vui...để gặp lại anh...em vẫn mỉm cười thật tươi...
Tìm một cơn gió chiều...cuốn em đi xa thật xa...để có thể dần xoá đi...tình yêu hạnh phúc chúng ta...
Này...người em yêu....!



Trả lời kèm Trích dẫn
Đánh dấu