Em có biết chiều nay ngồi lặng lẽ

Xơ xác hàng cây cơn gió lại về

Ghế đá sân trường nao lòng nhớ Nhỏ

Làm anh âm thầm khi nghĩ vu vơ



Em có biết sau em là nỗi nhớ

Đã bao ngày xâm chiếm trái tim anh

Gió lại về xáo động khoảng trời riêng

Như em đến cho hồn anh tỉnh giấc



Như cơn gió đến không hề hẹn ước

Như em với anh chẳng biết trước điều gì

Anh sợ rằng em sẽ lại ra đi

Để lại anh âm thầm bên kỷ niệm.



sao thơ sến thế