Có một mùa hạ nồng nàn trên cánh bằng lăng
Cô bé ơi sao em vờ không thấy
Khi phượng vĩ bùng lên rực cháy
Hoa bằng lăng lặng lẽ tím trong chiều
Có kẻ giật mình như thể bắt đầu yêu
Sợ tuổi thơ vì sao xanh bay đi mất
Cái màu tím dâng lên từ lòng đất
Sao em cứ vô tình không biết đến chia tay
Chỉ tại bông hoa đầu tiên ấy tím say
Mà nỗi nhớ đầu tiên cứ tìm về cô bé
Mây hạ lang thang như bâng khuâng rất nhẹ
Muốn nói cùng em - đã tím - mắt chiều.
:cuoideu:
Mình cũng đang định post bài này lên thế mà lại có người post rồi ... Công nhận bài này hay thật ..
Có một người cứ lặng lẽ ghép những vần thơ
Mà quên mất tên mình những buồn vui năm tháng
Có bông hoa nở trong chiều nắng rạng ...
Rồi âm thầm ... Lặng lẽ ... Đợi ban mai ...!!!
Đánh dấu