Soft Rock
Đúng với cái tên gọi của nó,nhạc soft rock không cần phải vội vã hay ồn ào.Các nhóm và các nghệ sĩ soft rock cứ thủng thẳng mà thu đĩa,lưu diễn và thu tiền mà không sợ bị các bác văn hoá sờ gáy.Sở dĩ họ có thể tự tin được như vậy vì nhạc soft rock luôn an toàn hơn trong mắt của các bậc phụ huynh và các nhà phê bình.Các nghệ sĩ soft rock khôn khéo trong việc chú trọng về mặt thương mại mà né tránh những chủ đề quá nhạy cảm như xã hội,chiến tranh VN,hay ma tuý.Vì thế các cô cậu thanh niên thời đó có thể dễ dàng xin tiền bố mẹ mua đĩa của nhóm Eagles hay đi xem Neil Diamond biểu diễn hơn là việc đi xem Black Sabbath hay Judas Priest.
Ban nhạc "Eagles"
Mặc dù quan điểm thương mại vẫn là mục tiêu hàng đầu của các nhóm soft rock,họ vẫn không đến nổi bán rẻ mình như những nhóm nhạc pop bây giờ.Thực tế thì những "Honky Chateâu"(1972), "Goodbye Yellow Brick Road" (1973) của Elton John, "Hotel California" (1974) của Eagles hay "Hot August Night" (1972) của Neil Diamond đều là những đĩa có giá trị ở giai đoạn này.




Trả lời kèm Trích dẫn
Đánh dấu