Trăng sáng quá mà lòng tôi lạnh lẽo,
Lòng cô đơn hưu quạnh quá chừng.
Hỏi rằng người ở phương trời ấy,
Có buồn không và có nhớ ta không?
Trăng vàng thương nhớ nhìn về,
Một người thao thức nhớ thương một người...
Trăng sáng quá mà lòng tôi lạnh lẽo,
Lòng cô đơn hưu quạnh quá chừng.
Hỏi rằng người ở phương trời ấy,
Có buồn không và có nhớ ta không?
Trăng vàng thương nhớ nhìn về,
Một người thao thức nhớ thương một người...
Lần sửa cuối bởi ba0123t, ngày 18-08-2010 lúc 11:10 PM.
"Gieo hành vi gặt thói quen.
Gieo thói quen gặt tính cách.
Gieo tính cách gặt số phận..."
Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)
Đánh dấu