Hà Nội mùa nào cũng đẹp , nhưng nếu hỏi tôi yêu Hà Nội mùa nào nhất , thì đó chắc chắn sẽ là mùa thu .Mùa thu thoảng hương cốm,nồng nàn hoa sữa và rực vàng sắc hoa cúc.Hà Nội vào mùa thu ngọt ngào và trầm lắng,ta có thể cảm nhận được bằng tất cả các giác quan .Đó là hương hoa sữa nồng nàn,là chiều Hồ Tây sương buông lãng đãng những con phố trải vàng lao xao lá rụng.Tất cả tạo nên 1 Hà nội vô cùng đặc biệt trong tôi
Thu Hà Nội đẹp đến mê hồn, làm nao lòng không chỉ người kẻ chợ. Cho em gái thẩn thơ đi dạo phố, líu ríu bước chân tự hỏi cốm đã về? Để anh trai gạt bỏ những bộn bề của lo toan thường ngày chật hẹp, mắt đắm say ngắm nắng rót mật vàng, lá thu vương mình trên cỏ biếc, thấy phố phường bỗng chốc đã lùi xa...
Ai rảo bước trên con đường thu Hà Nội, chẳng phải thi nhân cũng khẽ hát một mình, cũng sẽ vấn vương, sẽ nhớ thương một nỗi niềm mà lòng mình chẳng thể nào gọi tên được.
Bảng lảng... bồi hồi... Đường Tràng Thi đã ngập sắc lá bàng, những hoa sữa, hoa lan sức hương thơm ngát Nguyễn Du rồi đấy... cho em xao động trong hương thơm đưa đẩy của gió heo may se lạnh chẳng vô tình, mà dẫn gót hồng về góc cũ quán quen lúc nào đâu biết. Có nghe chăng cung đàn vọng lên từ góc phố, chiếc lá vàng cựa mình trong gió đung đưa, như bản du ca rạo rực những ân tình? Đủ cho những tâm hồn tưởng già nua theo năm tháng, những nếp nhăn trầy xước vệt thời gian, những trái tim tưởng đã phai tàn và đôi mắt không còn tia ấm áp... bỗng ngân lên chầm chậm nhịp mơ màng. Thu cho ta thêm yêu thương.
"Người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố", mặc trái tim đón gió mát trong lành. Để hồn thơ và tình ca thấm đẫm trong nốt nhạc dịu dàng, để ta thương thu trong miên man... Ai đã hát khúc thơ ru Hà Nội, phả hơi sương se lạnh đến tâm hồn, cho ta say, cho ta mơ, cho ta mãi ôm ấp một tình yêu từ thuở lên năm lên mười cho tới bây giờ vẫn còn say đắm quá...
Ôi, Hà Nội thu! Lặng nghe trong gió nhé, có thấy tiếng rao xao động cuối con đường? Có thấy tiếng cười trong sớm thu năm nao, thấy hình bóng ấy giờ ở chốn xa nào? Thu làm tim ai thêm mong manh?
Đêm nay, như bao đêm thu, Hà Nội se se lạnh. Những con phố nhỏ đã thưa thớt người lại qua,
Từng chùm đèn sáng lên rạng rỡ, lung linh hơn qua những vòm cây. Thu Hà Nội trong đêm sâu lắng, người ta trở nên hiểu nhau, dễ cảm thông hơn và bình lặng hơn. Đêm thu cho ta tạm quên đi những bộn bề toan tính, những ham muốn cứ mãi réo gào, để mặc hồn mình hòa vào trời đất thưởng thức một giấc mơ dài tựa vĩnh hằng.
Rồi... đêm sẽ sâu hơn, thu sẽ thu hơn, sương xuống và gió thêm chút giá. Thèm được xỏ tay vào túi ai để lang thang trong gió khuya, cho bờ vai nặng tựa những mái đầu mà chẳng ngọn heo may nào làm run được con tim hạnh phúc. Để cho em hát ca, cho em vô tư lục lọi sao trời trong đêm thu tinh khiết, cho gió vô tâm để hoa sữa nồng nàn, và thu mãi sâu lắng như tâm hồn Hà Nội...
Sống không giận không hờn không oán trách!
Sống mỉm cười với thử thách chông gai!
Sống vươn lên theo nhịp ánh ban mai!
Sống chan hòa với những người chung sống!
Sống là động nhưng lòng luôn bất động!
Sống là thương nhưng lòng chẳng vấn vương!
Sống yên vui danh lợi mãi coi thường!
Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến!
Tắc đường mà nghe bài nì cũng hay phải biết , ném dép vào loa , này thì nồng nàn hà nội![]()
...Manchester United...
...20 years 1 love...
We'll keep the Red flag flying high, cos Man Utd will never die ~!
Chú sắp đổi qua Airblade đi à
![]()
Chú mà ngửi được cái gọi là "thoảng hương cốm" với cả thấy cái "chiều Hồ Tây sương buông lãng đãng" là moi bao chú đi ăn cơm tấm nữa cho coi
Nói thực là anh chưa bao giờ cảm thấy ghét Hn, kể cả khi tắc đườngNhớ có ai đó từng ví những người lái xe trên đường Hn giống ... người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân
![]()
Em mới ra Hn ít lâu, đừng chỉ nghe mọi người kêu ca mà đặt suy nghĩ của mình theo hướng không tích cực đóMở lòng ra và khám phá thử xem
Không phải ai cũng có cơ hội sống ở Hn đâu
![]()
E thích ngồi uống trà đá ngắm đường phố , nhìn nhịp sống thật tuyệt![]()
...Manchester United...
...20 years 1 love...
We'll keep the Red flag flying high, cos Man Utd will never die ~!
Lang thang trên phố xá nhộn nhịp, rồi nhìn niềm vui nụ cười của kẻ khác, mới thấy làm con người hiện đại thật cô đơn. Mỗi một con người như là một hòn đảo di động trên chiếc xe của mình, tìm những lối đi riêng cho mình, lo những nỗi lo cho riêng mình.
Nói đến đường phố Hà Nội bây giờ là nói tới tắc đường. Chỉ mới gần một thập kỉ trước thôi, nhắc đến tắc đường là người ta hay nói tới các điểm nóng như: Trường Chinh rồi Ngã Tư Sở, nhưng bây giờ nó xảy ra ở nhiều nơi và nhiều thời điểm đến nỗi mà chẳng ai buồn đánh giá xem chỗ nào là "tắc" nhất.
Những dòng người lũ lượt đổ về thủ đô vì mưu sinh khiến các nẻo đường của thành phố như một cái tổ kiến khổng lồ, làm cho ta có cảm giác dân số của Hà Nội khi nào cũng túc trực trên đường, Người ta đã kêu ca nhiều về nạn tắc đường, về chi phí và phiền toái kéo theo, nhưng xét theo một mặt nào đó, tắc đường đôi khi cũng không phải đáng xấu.
Thật thế, chẳng mấy khi trong xã hội hiện đại mà con người được vai kề vai thân thiết bên nhau, rồi lại bình thản đứng yên một chỗ (vì có cố nhúc nhích cũng bằng thừa) ngắm những làn khói lam chiều sặc mùi hóa chất từ ống xả của trăm nghìn phương tiện giao thông. Âu cũng là khoảng thời gian đáng giá để con người tĩnh tâm mà suy nghĩ về những gì đã và đang trôi qua. Hoặc nó cũng làm cho con người biết thế nào là giá trị của tự do bay nhảy. Còn gì hạnh phúc hơn sau cả tiếng đồng hồ lăn lộn trên đường, được trở về tổ ấm thân thuộc và tận hưởng không gian của riêng mình cách biệt chốn bụi đường huyên náo?
Lang thang trên phố xá nhộn nhịp, rồi nhìn niềm vui nụ cười của kẻ khác, mới thấy làm con người hiện đại thật cô đơn. Mỗi một con người như một hòn đảo di động trên chiếc xe của mình, tìm những lối đi riêng cho mình, lo những nỗi lo cho riêng mình. Nhưng rồi cảm giác cô đơn kiểu như vậy rồi cũng sớm qua đi, bởi bạn sẽ sớm tìm được niềm vui "trên đường": Lái xe trên phố là một phương pháp cực kỳ tốt để tìm hiểu thêm về đời sống văn hóa đương đại của người Việt. Từ cách người ta ăn mặc tới cách đi đứng, cách chấp hành luật giao thông, tất cả đều phản ánh một cách rõ ràng nhất cái nếp sống mới của nhưng người thuộc "thời đại mới".
Còn nhớ dưới thời kỳ bao cấp, vẫn có những cán bộ văn hóa sẵn sáng cầm kéo xẻ đôi những chiếc quần ống loe và xoẹt đi mái tóc dài là "mốt" của thời gian đó, để đảm bảo cho "thuần phong mỹ tục" của người Việt. Có lẽ nếu giao họ nhiệm vụ đảm bảo "thuần phong mỹ tục" với các cô gái mặc quần đùi hoặc váy ngắn, rồi là áo lưới, áo dây đủ loại, chắc là những cán bộ này cũng phải chịu bó tay vì không biết phải xử lý như thế nào.
Đã bao giờ bạn dừng lại khi màu đỏ hiện lên cho người đi bộ qua đường, và bị la ó ầm ĩ phía sau lưng vì làm cản trở giao thông chưa? Đã bao giờ bạn thấy những chàng trai trẻ, trông rất tri thức, mắng chửi cả những người mà bằng tuổi cha mẹ mình vì làm trầy xước chiếc xe bóng lộn của họ chưa? Hơn cả văn hóa, đó là những thứ đánh giá cả về mặt tình người. Bất chợt những lúc đó, trong đầu vang những ca từ trong bài "ngẫu hứng phố" của nhạc sĩ Trần Tiến: Hà Nội cái gì cũng rẻ/ Chỉ có đắt nhất tình người thôi....
Bất ngờ khi ngoặt vào những con phố lặng lẽ...
Đường phố Hà Nội là tập hợp của hai bộ mặt kì lạ. Đó là gương mặt của phố phường bụi bặm, xe cộ đông như kiến cỏ, từng đoàn người chen lấn trên những mảnh đường chật chội, với ầm ĩ còi xe, nồng nặc mùi khói, từng khuôn mặt nhăn nhó che trong những chiếc khẩu trang khệ nệ.
Đi trên phố lúc đó thật căng thẳng, nhưng cũng thật thú vị. Những ai máu me phiêu lưu và mê mạo hiểm có lẽ chẳng cần đi đâu xa để thỏa mãn niềm yêu thích của mình; phố phường Hà Nội thực sự là một thử thách với đầy đủ khó khăn và hiểm trở không khác nào những đoạn ghềnh, ngọn thác của người lái đò sông Đà từ thời cụ Nguyễn Tuân. Hà Nội đó là bộ mặt ồn ào của một đô thị trẻ, luôn vội vã một cách vô tình, đôi khi chỉ cần bạn đi chậm lại một nhịp thôi đã bị cả đoàn xe phía sau bóp còi inh ỏi đầy khó chịu. Rồi rốt cuộc bạn cũng sẽ bị cuốn đi bởi dòng người như thác đổ, đi tìm kiếm những bước mưu sinh ở đời...
Phố phường trở lại với vẻ mặt xinh đẹp khi bỗng dưng ta ngoặt vào những con phố lặng lẽ, nhất là khi bước vào khoảnh khắc giao mùa. Đó là khi lá vàng lả tả bay theo gió, đôi lúc táp cả vào mặt người, rồi lại chìm lên nổi xuống, lăn tăn đầy sinh động hai bên lề đường. Lá vàng rơi nhường chỗ cho những mầm non đỏ rực sáng lên trên những hàng cây xà cừ đường Phan Đình Phùng, đường Hoàng Diệu, đường Láng.
Xuân qua, hạ tới, khắp nơi trên thủ đô đều rực tím một màu bằng lăng nở ồn ã, điểm thêm vào đó là những hàng phượng vĩ đỏ rực như máu con tim, báo hiệu mùa thi, mùa chia tay trường lớp, đã đến. Bạn sẽ thấy tâm hồn trong sáng trở lại biết bao khi lặng nhìn các em học sinh với những tấm áo dài thiết tha, cười đùa hồn nhiên lúc đi học về trong ánh nắng chói chang của mùa hạ. Và khi dạo bước qua hồ Hoàn Kiếm tỏa ánh sáng xanh ngọc dưới ánh mặt trời, ngắm mặt trời vẽ những vệt đỏ quạch xa xa góc trời hồ Tây lúc hoàng hôn, ta mới hiểu được vì sao Nguyễn Đình Thi gọi nơi đây là nơi "lắng hồn núi sông ngàn năm"...
Ta mới hiểu được những tình yêu Hà Nội da diết bắt nguồn từ đâu, dẫu bao đổi thay khiến có lúc nó xấu xí không còn nhận ra được nữa....
Sống không giận không hờn không oán trách!
Sống mỉm cười với thử thách chông gai!
Sống vươn lên theo nhịp ánh ban mai!
Sống chan hòa với những người chung sống!
Sống là động nhưng lòng luôn bất động!
Sống là thương nhưng lòng chẳng vấn vương!
Sống yên vui danh lợi mãi coi thường!
Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến!
Chính xác là Hà Nội mà ta yêuPhố phường trở lại với vẻ mặt xinh đẹp khi bỗng dưng ta ngoặt vào những con phố lặng lẽ, nhất là khi bước vào khoảnh khắc giao mùa. Đó là khi lá vàng lả tả bay theo gió, đôi lúc táp cả vào mặt người, rồi lại chìm lên nổi xuống, lăn tăn đầy sinh động hai bên lề đường. Lá vàng rơi nhường chỗ cho những mầm non đỏ rực sáng lên trên những hàng cây xà cừ đường Phan Đình Phùng, đường Hoàng Diệu, đường Láng.
Xuân qua, hạ tới, khắp nơi trên thủ đô đều rực tím một màu bằng lăng nở ồn ã, điểm thêm vào đó là những hàng phượng vĩ đỏ rực như máu con tim, báo hiệu mùa thi, mùa chia tay trường lớp, đã đến. Bạn sẽ thấy tâm hồn trong sáng trở lại biết bao khi lặng nhìn các em học sinh với những tấm áo dài thiết tha, cười đùa hồn nhiên lúc đi học về trong ánh nắng chói chang của mùa hạ. Và khi dạo bước qua hồ Hoàn Kiếm tỏa ánh sáng xanh ngọc dưới ánh mặt trời, ngắm mặt trời vẽ những vệt đỏ quạch xa xa góc trời hồ Tây lúc hoàng hôn, ta mới hiểu được vì sao Nguyễn Đình Thi gọi nơi đây là nơi "lắng hồn núi sông ngàn năm"...
Ta mới hiểu được những tình yêu Hà Nội da diết bắt nguồn từ đâu, dẫu bao đổi thay khiến có lúc nó xấu xí không còn nhận ra được nữa...![]()
Sống không giận không hờn không oán trách!
Sống mỉm cười với thử thách chông gai!
Sống vươn lên theo nhịp ánh ban mai!
Sống chan hòa với những người chung sống!
Sống là động nhưng lòng luôn bất động!
Sống là thương nhưng lòng chẳng vấn vương!
Sống yên vui danh lợi mãi coi thường!
Tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến!
một lũ phản cách mạng
Nhưng đúng là ở HN rồi về TH thấy buồn buồn thật.
Oh,my PC ***Intel Xeon X3210@3.6Ghz vs Ultima-90I/P5Q-E/PSU-CM real 650w/HIS HD4850 IceQ4 Crossfire/
Ram Crucial Ballistix Tracer 6Gb PC8500 O.C/LCD Dell SE 198"/1140gb xXx/All in Case CM 690...***
Speaker: Harman Kardon Sound Stick II
My hands: Gamepad DualShock PS 2 - Best for Game
Tham gia CLB Football D2T Hà Nội ngay hôm nay
Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)
Đánh dấu