[I]một lần thôi người ơi được yêu,yêu nhau đến tận mai sau
hãy trao nhau yêu thương say đắm giấc mơ ngọt ngào bên nhau
một mình em lẻ loi chờ mong khi anh yêu xa mãi xa rời em
nất con tim khi anh yêu đã bước qua đời em
rồi mai sau về đâu người ơi khi em không thể quên anh
giấc mơ xưa tan theo mây khói khi anh yêu vội ra đi.
trời] đã se lạnh ,cái lạnh đến bên tôi sao buồn tê tái.không phải cái lạnh của mùa đông khắc nghiệt nhưng sao tôi cảm thấy lạnh đến nhường vậy.không phải cảm giác của người ra đường nhưng quên mang theo áo ấm.sự trống vắng len lỏi nơi cõi lòng tôi vốn hoang vắng khi thiếu dáng hình ai.tôi nghe hơi thở yếu ớt của một trái tim căng tràn nước mắt.con mắt trong lòng không còn rọi sáng đường về như thói quen được nấp sau người.những buổi sáng thức giấc không còn cảm giác sợ dậy trễ nôn nóng nhìn điện thoại.chiếc điện thoại vắng bóng những âm thanh trong trẻo ấm áp vang lên hàng giờ như ngày hôm qua.đôi giầy nhỏ nhắn không còn thấy mặt người chủ nhân thân thương đã mua tặng nó.những âm thanh quen thuộc mỗi khi đèn đường được thắp sáng.không còn phải đứng trước gương ngắm nghía xem ra phố nên mặc gì.và cũng không còn những câu hỏi những câu hỏi tưởng chừng như ngớ ngẩn.không còn hơi ấm sưởi ẩm cõi lòng tôi.không còn ánh mắt thân thương,không còn cái nắm tay ,vòng tay ấy,không còn,không còn cái siết tay yêu thương.
xung quanh tôi không gian trở nên vắng lặng,yên ả đển khó tả.những lời hứa,giọng nói vẫn còn bên tai.những con đường những góc phố những ánh đèn và ngay cả hơi thở của gió,tưởng như mọi thứ vẫn chỉ mới là ngày hôm qua.
tôi từng nghe 1 câu chuyện của một đôi tình nhân tưởng chừng còn rất yêu nhau dù trong lòng bao mệt mỏi toan tính đời thường vẫn chưa dứt.cô gái vẫn cười khi đi bên người yêu,nhìn ánh đèn đường hoan hỉ vui tươi dù trong lòng cô biết có điều gì đó trong a mà a không nói.có điều gì đó trong a đã thay đổi.nhưng cô vẫn cười nói mong sẽ khiến a vui.ánh đèn đường không còn đẹp còn ấm áp sau lần a làm cô tổn thương đó.nhưng cô vẫn cười vẫn ngước nhìn xa xăm mong sao có thể làm hơi ấm ngày xưa quay trở lại.cái nắm tay đã lâu lắm cô không thấy.nụ hôn ngọt ngào đã lâu không đặt lên môi.nhưng cô vẫn ôm a như ngày nào,vẫn mong thấy nụ cười nơi a.và rồi 2 người đi bên nhau trên con phố quen thuộc,với ánh đèn đường bấy lâu vẫn là thú vui của cô.vì đó là thú vui duy nhất cô chọn lựa để phù hợp với a.để tiết kiệm và để cho a có thể thích.cô đã quên cảm giác đi mua sắm,cô đã quên sở thích ăn uống.cô để giành mọi thứ.những bộ cánh diêm dúa cô cất kĩ trong tủ,bộ trang điểm cô để nó làm bạn với bụi bặm và quên lãng.cô quên số điện thoại của bạn bè mình.2 người di bên nhau cảm giác sao xa lạ ,có khoảng cách gì đó từ anh.ánh đèn đường sáng hơn nhiều hơn nhưng sao cảm giác không ấm áp quen thuộc?qua cây cầu long biên thì câu chuyện kể lên tiếng.trong trò chơi vuợt qua thủ thách có một cô gái nói cô rất thích cảm giác được đứng ở cầu long biên ngắm nhìn cầu thăng long.2 người đã cười rất nhiều.bao giờ về anh sẽ mua thật nhiều đèn về chăng trong nhà cho cô có thể ngắm nhìn thoả thích.và khi cô đi làm về chiếc đèn cảm ứng a lăp sẽ rọi sáng cho cô đi cô sẽ không sợ bóng tối nữa.những câu nói vẫn còn văng vẳng bên tai.nhưng ngày hôm sau của cái buổi ngắm đèn đường đó cô mới biết a đã chuẩn bị từ trước để ra đi.cô đã ngắm đèn đường như cô mong muốn và giờ đây không thể ngắm cùng anh nữa.một cảm giác thạt buồn.hẫng hụt khi nghe những âm thanh nhu cứa vào tim cô.rồi a đã đi.cô đem đến cảm giác nặng nề chán nản .cô trẻ con nhõng nhẽo nhàm chán.cô quan tâm bằng sự quan tâm ích kỉ.và rồi không muốn không cần không thích những điều đó làm gánh nặng trong lòng.
khi thức dậy mọi thứ đã trở thành quá khứ.nước mắt và sự cô đơn đến gõ cửa lòng cô.cô đã khóc khi cô không thể tin cô chỉ còn một mình.cô đã khóc vì biết cô không còn cần cho ai.và cô đã khóc khi cô hiểu rằng cô là người thừa,là một ngưởi ích kỉ,quá trẻ con và nhõng nhẽo.quá nhàm chán tẻ nhạt.một con mèo mà mùng 1 người ta đuổi đi vì xui xẻo.một con mèo già một con mèo hen chẳng đáng giá.cô chợt nhận ra tất cả những gì cô có chỉ là cô tưởng tượng.cô đã ra trường,cô sẽ có mọi thứ và cô không có a.nhưng với cô không có a tất cả đều vô nghĩa.
a đã hát cùng cô bài hát một lần được yê tâu trong tam ạng đùa cợt.a dã đi cùng cô chưa được một nửa con đường.đã hứa sẽ không bao giờ để cô một mình.và sẽ đi cùng cô hết quãng đường còn lại.nhưng cô vẫn một mình.
tình yêu là gì tại sao phải hành hạ cô.ánh sáng trước mắt cô không còn rõ ráng như trước.cô đã không nghe lời bố và hành hạ đôi mắt cô.cô trốn trong bóng tối với nước mắt và sự cô đơn.cô thất vọng vì chính bản thân mình.cô đã tin một niềm tin khi yêu.cô đã yêu hơn cả yêu bản thân,cô đã chọn một lựa chọn nhưng cô chỉ còn lại một mình!
nước mắt rơi hay tiếng mưa đêm?cái hẹn một nghìn năm thật đau lòng và chua xót.cô và anh đã hẹn cùng nhau đi ngắm phố phường ngắm pháo hoa với nhau.lời hẹn ước đi chung đường đến đoạn cuối con đường còn đó mà người nay còn đâu?vì sao lòng cô quạnh vắng?vì sao cô trỏ thành người thừa?



Trả lời kèm Trích dẫn
Đánh dấu