Nhận diện

Trần Ninh Hồ


Ta là kẻ bị tình yêu truy nã

Cuộc săn lùng này không thể cải trang

Tình yêu nhận ra ta từ trong tâm tưởng

Dấu làm sao vết tích những bàng hoàng




Yêu

Ngô Thị Hạnh


Em yêu anh như Van Gogh yêu hoa hướng dương

cả đời giông bão

nỗi trở trăn nào khiến em khát đại dương?


Em chẳng hiểu gì về những điều anh nói

những chiếc lông ngỗng vô tình dắt anh đi tới

gọi tên tình yêu

xa xăm niềm vui kề cận nỗi buồn

chỉ biết bám víu vào những ngày thơ dại

liệu có còn niềm tin?


Em yêu anh như con cá trong tranh của Picaso

sống không cần có nước

em có đòi hỏi điều gì

ngoài một điều anh được tự do

để em được sống là chính em xưa cũ

dạt dào yêu thương tha thiết với nồng nàn.


Nhưng mọi thứ giờ chỉ là chiếc lá

đã úa tàn, nhầy nhụa với thương đau…


Em tự hủy mình bằng chính em xưa cũ

khi đêm trở về, lá vỡ khát bình minh


Mầm sống trong em thức dậy rồi tan nát

vẫn cứ thét gào dù biết mùa nào rồi chẳng qua đi.