Trang 2 của 3 Đầu tiênĐầu tiên 123 CuốiCuối
Kết quả 11 đến 20 của 26
  1. #11
    For Ever You Vice-Moderator Jimmy Page's Avatar
    Ngày tham gia
    01 Jul 2006
    Đang ở
    Valhalla NRO
    Tuổi
    35
    Bài viết
    1,141
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Rep Power
    66

    Mặc định Re: Những Ca Khúc Làm Thay đổi Nhạc Rock

    AMERICAN PIE - DON MCLEAN



    A long, long time ago...
    I can still remember
    How that music used to make me smile.
    And I knew if I had my chance
    That I could make those people dance
    And, maybe, they’d be happy for a while.

    But February made me shiver
    With every paper I’d deliver.
    Bad news on the doorstep;
    I couldn’t take one more step.

    I can’t remember if I cried
    When I read about his widowed bride,
    But something touched me deep inside
    The day the music died.

    So bye-bye, miss american pie.
    Drove my chevy to the levee,
    But the levee was dry.
    And them good old boys were drinkin’ whiskey and rye
    Singin’, "this’ll be the day that I die.
    "this’ll be the day that I die."

    Did you write the book of love,
    And do you have faith in God above,
    If the Bible tells you so?
    Do you believe in rock ’n roll,
    Can music save your mortal soul,
    And can you teach me how to dance real slow?

    Well, I know that you’re in love with him
    `cause I saw you dancin’ in the gym.
    You both kicked off your shoes.
    Man, I dig those rhythm and blues.

    I was a lonely teenage broncin’ buck
    With a pink carnation and a pickup truck,
    But I knew I was out of luck
    The day the music died.

    I started singin’,
    "bye-bye, miss american pie."
    Drove my chevy to the levee,
    But the levee was dry.
    Them good old boys were drinkin’ whiskey and rye
    And singin’, "this’ll be the day that I die.
    "this’ll be the day that I die."

    Now for ten years we’ve been on our own
    And moss grows fat on a rollin’ stone,
    But that’s not how it used to be.
    When the jester sang for the king and queen,
    In a coat he borrowed from james dean
    And a voice that came from you and me,

    Oh, and while the king was looking down,
    The jester stole his thorny crown.
    The courtroom was adjourned;
    No verdict was returned.
    And while lennon read a book of marx,
    The quartet practiced in the park,
    And we sang dirges in the dark
    The day the music died.

    We were singing,
    "bye-bye, miss american pie."
    Drove my chevy to the levee,
    But the levee was dry.
    Them good old boys were drinkin’ whiskey and rye
    And singin’, "this’ll be the day that I die.
    "this’ll be the day that I die."

    Helter skelter in a summer swelter.
    The birds flew off with a fallout shelter,
    Eight miles high and falling fast.
    It landed foul on the grass.
    The players tried for a forward pass,
    With the jester on the sidelines in a cast.

    Now the half-time air was sweet perfume
    While the sergeants played a marching tune.
    We all got up to dance,
    Oh, but we never got the chance!
    `cause the players tried to take the field;
    The marching band refused to yield.
    Do you recall what was revealed
    The day the music died?

    We started singing,
    "bye-bye, miss american pie."
    Drove my chevy to the levee,
    But the levee was dry.
    Them good old boys were drinkin’ whiskey and rye
    And singin’, "this’ll be the day that I die.
    "this’ll be the day that I die."

    Oh, and there we were all in one place,
    A generation lost in space
    With no time left to start again.
    So come on: jack be nimble, jack be quick!
    Jack flash sat on a candlestick
    Cause fire is the devil’s only friend.

    Oh, and as I watched him on the stage
    My hands were clenched in fists of rage.
    No angel born in hell
    Could break that satan’s spell.
    And as the flames climbed high into the night
    To light the sacrificial rite,
    I saw satan laughing with delight
    The day the music died

    He was singing,
    "bye-bye, miss american pie."
    Drove my chevy to the levee,
    But the levee was dry.
    Them good old boys were drinkin’ whiskey and rye
    And singin’, "this’ll be the day that I die.
    "this’ll be the day that I die."

    I met a girl who sang the blues
    And I asked her for some happy news,
    But she just smiled and turned away.
    I went down to the sacred store
    Where I’d heard the music years before,
    But the man there said the music wouldn’t play.

    And in the streets: the children screamed,
    The lovers cried, and the poets dreamed.
    But not a word was spoken;
    The church bells all were broken.
    And the three men I admire most:
    The father, son, and the holy ghost,
    They caught the last train for the coast
    The day the music died.

    And they were singing,
    "bye-bye, miss american pie."
    Drove my chevy to the levee,
    But the levee was dry.
    And them good old boys were drinkin’ whiskey and rye
    Singin’, "this’ll be the day that I die.
    "this’ll be the day that I die."

    They were singing,
    "bye-bye, miss american pie."
    Drove my chevy to the levee,
    But the levee was dry.
    Them good old boys were drinkin’ whiskey and rye
    Singin’, "this’ll be the day that I die."


    Trong cách nói của người Mỹ, cụm từ "American Pie" được sử dụng để nói đến những gì tốt đẹp hoặc đặc sắc mang tính quốc hồn quốc tuý của nước Mỹ. Nhạc rock and roll là một góc trong chiếc bánh Mỹ ngon lành ấy. Vì thế khi một tai nạn xảy ra cướp đi sinh mạng cuả một lúc ba nhân vật góp phần tạo nên rock and roll ở buổi đầu, Don McLean, ca sĩ nhạc folk của Mỹ đã viết nên ca khúc "American Pie" như một lời tri ân đối với mẩu bánh quí giá mang tên rock and roll ấy. Cái ngày mà chiếc máy bay chở Ritchie Valens, Big Bopper và Buddy Holly lâm nạn đã được Don McLean bất tử hoá trong ca khúc của mình như "ngày mà âm nhạc đã chết đi"

    Don McLean sáng tác "American Pie" khoảng năm 1969, tức là 10 năm sau cái chết của bộ ba Buddy Holly như một lời tưởng niệm muộn màng. Đây là một ca khúc khá dài, đến hơn 8 phút với phần giai điệu và hoà âm khá đơn giản, nhưng đối với nhiều người Mỹ, đây là một ca khúc đầy tự hào. Thậm chí có người còn cho rằng "American Pie " xứng đáng được sử dụng làm quốc ca của Mỹ. Những người đã tuyên bố như thế không phải không có cái lí của họ. "American Pie" có thể xem là một bản tóm tắt của lịch sử nước Mỹ từ cuối thập niên 50 đến đầu thập niên 70 một cách khá chi tiết đồng thời cũng đề cao những giá trị văn hoá của người Mỹ . Don McLean, tác giả ca khúc này hầu như rất ít khi tiết lộ về hoàn cảnh sáng tác hoặc những hình ảnh ẩn dụ mà ông sử dụng trong ca khúc. Don McLean cho rằng : "Đây là một ca khúc đầy chất thơ mà mọi sự bình luận hoặc phân tích sẽ làm mất đi vẻ đẹp của nó" Tuy nhiên không vì vậy mà các fan hâm mộ không ra sức tìm cách làm sáng tỏ những bí mật của chiếc bánh Mỹ đầy bí ẩn này.

    1/ Lời tưởng niệm đối với Ritchie Valens, Big Bopper và Buddy Holy:

    Don McLean hồi tưởng lại ngày còn bé khi nhạc rock and roll vừa trở thành hiện tượng (A long, long time ago...I can still remember/How that music used to make me smile.) Lúc đó nhạc rock and roll là một thể loại nhạc cực kì bình dân và mang tính giải trí đơn thuần. Cùng với điệu twist, nhạc rock and roll là thứ nhạc dành để khiêu vũ. (And I knew if I had my chance/ That I could make those people dance/ And, maybe, they’d be happy for a while) Nhưng rồi tai nạn máy bay xảy ra ngày 3/2/1959 đã khiến cho cậu bé Don McLean, lúc đó là một cậu bé bỏ báo rùng mình khi đọc dòng tin trên những tờ báo buổi sáng ( But February made me shiver/ With every paper I’d deliver./ Bad news on the doorstep;/ I couldn’t take one more step.) Tin về người vợ goá của Buddy Holly là Maria Ellena đang có mang đã khiến cho Don McLean xúc động đến chảy nước mắt. Đối với McLean, đó là ngày âm nhạc chết đi (I can’t remember if I cried/ When I read about his widowed bride,/But something touched me deep inside/The day the music died.) Ngay buổi tối hôm đấy, Don McLean đã lái xe đến quán rượu mang tên "Con Đê" nơi mình cùng nhóm bạn thân hay tụ tập để cùng nhau nghe lại những ca khúc rock and roll và tưởng niệm những người hùng nhạc rock. (So bye-bye, miss american pie./ Drove my chevy to the levee, but the levee was dry. / And them good old boys were drinkin’ whiskey and rye / Singin’, "this’ll be the day that I die/ "this’ll be the day that I die.") Ở gần cuối bài hát, Don McLean lại nhắc lại sự kiện về cái chết của bộ ba Buddy Holly trong đoạn " And the three men I admire most: The father, son, and the holy ghost, They caught the last train for the coast The day the music died." Ở đây hình ảnh "The father, son and the Holy Ghost" vừa là hình ảnh chúa ba ngôi trong đạo Công giáo, vừa ám chỉ bộ ba Big Bopper (the father, chữ "Bopper" đọc gần giống như "papa" vừa ám chỉ Big Bopper là thành viên lớn tuổi nhất ), Ritchie Valens (the son, Ritchie Valens là người nhỏ tuổi nhất) và Buddy Holly (the Holy Ghost). Và "That'll be the day when I die" là một đoạn trong ca khúc nổi tiếng "That'll be the day" của Buddy Holly.

    2/ Sự thịnh hành của thể loại psychedelic và các ban nhạc Anh đã góp phần giết chết nhạc rock nguyên thuỷ của Mỹ:

    Xem ra Don McLean không mấy có thiện cảm với dòng nhạc psychedelic và những nhóm nhạc Anh như Beatles hay Rolling Stones. Ngay cả người bạn đồng nghiệp Bob Dylan cũng bị Don McLean chỉ trích. Anh cho rằng Bob Dylan đã cướp ngôi vua của Elvis Presley. (When the jester sang for the king and queen, In a coat he borrowed from James Dean, And a voice that came from you and me, Oh, and while the king was looking down/ The jester stole his thorny crown.) Hình ảnh "gã hề trong chiếc áo khoác mượn của James Dean" là hình ảnh của Bob Dylan vì có thời gian Bob Dylan xuất hiện trước công chúng trong chiếc áo khoác màu đỏ mà tài tử James Dean mặc trong bộ phim "Rebel Without a Cause", một bộ phim được xem như là cộc mốc của nhạc rock and roll. Những kẻ xâm lược Anh Quốc the Beatles được nhắc đến như một mối nguy hiểm vì không những những con bọ người Anh này xâm lược nước Mỹ bằng âm nhạc, họ còn mang theo những ảnh hưởng xấu như ma tuý và xúi giục giới trẻ nổi loạn. Don McLean ám chỉ việc John Lennon theo khuynh hướng xã hội chủ nghĩa (Lennon read a book of Marx) và nhóm Beatles (the quartet practiced in the park) ảnh hưởng đến lối sống của giới trẻ Mỹ trong khi những người trung thành với nhạc rock and roll truyền thống thì hát những khúc kinh cầu nguyện ngày âm nhạc chết đi (And we sang dirges in the dark / The day the music died). Nhưng có lẽ nhóm Rolling Stones là nhóm bị Don McLean chỉ trích nhiều nhất trong "American Pie". Don cho rằng mặc dù hòn đá lăn này vẫn lăn đều, nhưng những vết rong rêu dơ bẩn vẫn cứ bám vào nó (And moss grows fat on a rollin’ stone) mà cụ thể là thảm kịch năm 1969 tại Altamont Speedway, California khi nhóm côn đồ Hell's Angels mà ban Stones sử dụng để giữ trật tự trong buổi hoà nhạc đã đánh chết một fan hâm mộ. Cũng trong buổi diễn đó, Rolling Stones đã trình làng ca khúc "Sympathy for the Devil" khiến những người mộ đạo như Don McLean không thể chấp nhận được. McLean gọi nhóm Stones là những người bạn của quỉ dữ (Jack flash sat on a candlestick/ Cause fire is the devil’s only friend.) Trước cảnh tượng thảm khốc ở Altamont, Don McLean đã nắm chặt nắm đấm vì giận dữ trước sự quá đà của nhóm RS,những kẻ theo anh đã bán mình cho quỉ. (Oh, and as I watched him on the stage My hands were clenched in fists of rage./ No angel born in hell/ Could break that satan’s spell./ And as the flames climbed high into the night/ To light the sacrificial rite,/ I saw satan laughing with delight /The day the music died). Đó cũng là một ngày âm nhạc chết đi.

    3/ Những cuộc biểu tình chống chiến tranh Việt Nam:

    Mặc dù không có cùng quan điểm tả khuynh như Beatles hay Bob Dylan, Don McLean vẫn chống lại cuộc chiến tranh VN theo cách riêng của mình. Anh phản đối việc sử dụng cảnh sát để đàn áp những cuộc biểu tình bất bạo động của giới sinh viên. Trong đó cảnh sát đã dùng hơi cay và súng để trấn áp những người biểu tình. Cao điểm của việc đàn áp là việc 4 sinh viên ở một trường đại học bang Ohio bị bắn chết khi tiến lên cài hoa vào nòng súng của cảnh sát, một hành động đầy thiện chí. (Now the half-time air was sweet perfume/ While the sergeants played a marching tune/ We all got up to dance,/ Oh, but we never got the chance!/ `cause the players tried to take the field; /The marching band refused to yield./ Do you recall what was revealed/ The day the music died?) . "The players" ám chỉ những người biểu tình, "the marching band" chỉ những người đàn áp và "sweet perfume" là tiếng lóng mà giới hippie bấy giờ gọi để chỉ hơi cay dùng để trấn áp người biểu tình. Khung cảnh chính trị của thập niên 60 ở Mỹ được miêu tả khá trọn vẹn qua hình ảnh những thanh niên hippie "Flower children" kêu gào khi bị đàn áp (And in the streets: the children screamed) những cặp yêu nhau khóc vì phải chia tay khi người con trai bị buộc lên đường đến chiến trường VN (The lovers cried) và sự phát triển của các phong trào văn nghệ phản chiến (the poets dreamed)

    4/ Niềm tin vào tôn giáo:

    Don McLean theo học trường dòng từ nhỏ nên các ca khúc của anh đều mang ít nhiều những ẩn dụ về tôn giáo. Trong "American Pie", hình ảnh Thánh Kinh, niềm tin vào quyền năng của Chúa, Jesus, vị vua đội vương miện bằng gai, và hình ảnh chúa ba ngôi, những người mà Don McLean "ngưỡng mộ nhất" xuất hiện hầu như khá thường trực. Cũng như nhiều người Mỹ khác, Don McLean tin rằng ngoan đạo là một trong những truyền thống đáng quí của người Mỹ. Chính vì vậy mà Don McLean có thái độ thù địch với nhóm Rolling Stones.

    5/ Những sự kiện nổi bật của nước Mỹ trong thập niên 60:

    Hình ảnh của nước Mỹ trong thập niên 60 được Don McLean mô tả khá chi tiết qua điệu nhảy socks hop, điệu nhảy sau này được các cheerleaders sử dụng trong các buổi thi đấu thể thao (cause I saw you dancin’ in the gym./ You both kicked off your shoes), nhạc rhythm and blues (Man, I dig those rhythm and blues), James Dean, thần tượng nổi loạn của thập niên 50 rất được giới trẻ Mỹ tôn sùng, những trận bóng bầu dục, môn thể thao đặc trưng của Mỹ (the players, half-time, the marching band), Janis Joplin (I met a girl who sang the blues/ And I asked her for some happy news,/ But she just smiled and turned away), nhóm the Byrds và ca khúc "Eight Miles High", một ca khúc bị cho là mô tả tình trạng lơ lửng trên chín tầng mây của những người phê ma tuý (The birds flew off with a fallout shelter, Eight miles high and falling fast), sự phát triển của trào lưu hippie (a generation lost in space), vụ án giết người gây chấn động cả nước Mỹ của Charles Manson, kẻ đã cho rằng mình nghe được thông điệp giết người trong bài hát "Helter Skelter" của nhóm Beatles (Helter skelter in a summer swelter) và vụ ám sát ba nhân vật chính trị nổi tiếng JFK, Bobby Kennedy và mục sư Martin Luther King (the father, son and the Holy Ghost). Tất cả những nét đặc trưng nổi bật nhất của nước Mỹ trong thập niên 60 đều được Don Mclean nhắc đến trong suốt ca khúc "American Pie".

    Tóm lại, "American Pie" là một ca khúc "đầy chất Mỹ" khá thông minh. Nó vừa là niềm tự hào, vừa là sự luyến tiếc về những giá trị mà Don McLean xem như là quốc hồn quốc tuý của người Mỹ. Trên thế giới, người Mỹ nói chung khá nhạy cảm về những vấn đề truyền thống vì họ luôn bị các quốc gia châu Âu khác xem thường vì bề dày văn hoá của Mỹ dĩ nhiên không thể so sánh với Anh Pháp hoặc Đức. Chính do sự tự ti đó mà nhiều người Mỹ cố gắng chứng tỏ bản sắc của mình không bị lệ thuộc vào các nước châu Âu. Và cũng vì lí do đó mà "American Pie" được tôn vinh như một bản thánh ca trong lòng nhiều người Mỹ.


    Có thể bạn chưa biết:

    -Bên cạnh ca khúc American Pie đạt hạng nhất, album cùng tên năm 1972 của Don McLean còn có hai ca khúc khác cũng thuộc hàng kinh điển của Don là Vincent (về danh hoạ Hà Lan Vincent Van Gogh) và Empty Chairs.

    -Ca khúc nổi tiếng "Killing Me Softly with His Songs" của Roberta Flack dựa trên phần lời của bài thơ "Killing Me Softly With His Blues" của Don McLean.

    -Năm 2000, các nhà làm phim Hollywood đã phải trả cho Don McLean một số tiền khá lớn để sử dụng cái tên "American Pie" cho bộ phim hài của mình mặc dù nội dung bộ phim và bài hát không có liên quan gì với nhau.

    -Trùm nhạc chế người Mỹ Weird Al Yankovic đã sửa lời "American Pie" thành ca khúc "The Saga Begins" tóm tắt toàn bộ nội dung tập 1 của bộ phim "Star Wars"

    -Năm 2000, Madonna đã cover lại American Pie trong album của mình.

    Socks Hop là điệu nhảy kiểu thể dục đồng diễn trong các trường trung học Mỹ dựa theo điệu rock and roll. Khi giày thể thao đế mềm chưa ra đời, các học sinh nhảy sock hop đều phải cởi giầy để nhảy vì nhà trường sợ đế giày làm hư sàn gỗ của các phòng tập thể dục. Đến thập niên 70, sock hop biết thể thành cheerleader dance, một trong những đặc trưng của văn hoá Mỹ hiện đại.

    Ah, có con ruồi

  2. #12
    For Ever You Vice-Moderator Jimmy Page's Avatar
    Ngày tham gia
    01 Jul 2006
    Đang ở
    Valhalla NRO
    Tuổi
    35
    Bài viết
    1,141
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Rep Power
    66

    Mặc định Re: Những Ca Khúc Làm Thay đổi Nhạc Rock

    SMOKE ON THE WATER - DEEP PURPLE



    We all came out to Montreux
    On the Lake Geneva shoreline
    To make records with a mobile
    We didn’t have much time
    Frank Zappa and the Mothers
    Were at the best place around
    But some stupid with a flare gun
    Burned the place to the ground
    Smoke on the water, fire in the sky

    They burned down the gambling house
    It died with an awful sound
    Funky Claude was running in and out
    Pulling kids out the ground
    When it all was over
    We had to find another place
    But swiss time was running out
    It seemed that we would lose the race
    Smoke on the water, fire in the sky

    We ended up at the Grand hotel
    It was empty cold and bare
    But with the Rolling truck Stones thing just outside
    Making our music there
    With a few red lights and a few old beds
    We make a place to sweat
    No matter what we get out of this
    I know we’ll never forget
    Smoke on the water, fire in the sky

    Có thể nói, đoạn guitar intro của "Smoke on the Water" là một trong những đoạn riff nổi tiếng nhất và dễ nhận ra nhất của nhạc rock. Nhưng nổi tiếng hơn là câu chuyện về một thảm kịch xảy ra tại sòng bạc trên mặt nước vùng hồ Geneva, Thuỵ Sĩ, cảm hứng chính của ca khúc kinh điển này của nhóm Deep Purple.

    Trong giai đoạn 1970-1973, Deep Purple với sự thay máu bằng ca sĩ Ian Gillan và tay bass Roger Glover đã trở thành nhóm nhạc hard rock Anh nổi tiếng nhất trên thế giới. Cùng với Black Sabbath và Led Zeppelin, nhóm dã đóng vai những nhà truyền đạo của nhạc rock khiến hàng triệu thanh thiếu niên thời đó mê mẩn. Tháng 12 năm 1971, Deep Purple quyết định sang Thuỵ Sĩ để thu âm album tiếp theo, vừa làm việc vừa nghỉ ngơi thư giãn. Nhóm đã mướn phòng thu lưu động Rolling Stones Recording Automobile để thu âm. Phòng thu này là một chiếc xe tải lớn bên trong trang bị đầy đủ các thiết bị thu âm để có thể mang đi khắp nơi. Khi đến nơi thích hợp, ban nhạc chỉ việc mang các thiết bị lắp đặt với nhau là có thể thu âm. Địa điểm mà nhóm Deep Purple chọn để dựng phòng thu cơ động là một gian sảnh của khu giải trí kết hợp bên cạnh bờ hồ Geneva, thành phố Montreaux nổi tiếng của Thuỵ Sĩ, nơi hàng năm vẫn diễn ra đại nhạc hội Montreaux Jazz Festival. Đêm đầu tiên nhóm Deep Purple đến nơi cũng là đêm khai mạc Jazz Festival. Nhóm Mothers of Invention của Frank Zappa là nhóm đang trình diễn lúc đó. Trong lúc phấn khích một fan hâm mộ người Thuỵ Sĩ đã dùng súng bắn pháo sáng chuyên dùng để nhắn tin cứu hộ bắn lên không trung. Không may là viên đạn pháo sáng lại rơi vào mái bạt của khu sân khấu và bốc cháy. Trong phút chốc cả sân khấu biến thành biển lửa. Frank Zappa và các thành viên của nhóm Mothers phải bỏ lại tất cả nhạc cụ và thiết bị để chạy thoát thân. Ngọn lửa nhanh chóng lan sang sòng bạc bên cạnh và thiêu rụi toàn bộ casino ven hồ này. Mặc dù không có thiệt hại về người nhưng đám cháy đã biến cả khu giải trí đẹp thuộc loại nhất nhì Montreaux thành bình địa. Ngọn lửa kéo dài nhiều giờ liền tạo thành một đám khói dày đặc trên mặt nước hồ Geneva. Sau khi đã trở về khách sạn an toàn, các thành viên của Deep Purple có dịp quan sát cảnh tượng vừa bi thương vừa hùng vĩ đó qua cửa sổ.

    Do địa điểm dự định sử dụng làm phòng thu đã bị thiêu rụi, Deep Purple phải tìm nơi khác để thu âm. Nhóm chọn sân khấu Pavillion gần đó để lắp đặt thiết bị, nhưng sau khi thu xong một vài track đầu tiên, nhóm lại phải dời đi nơi khác do những người dân xung quanh đó phàn nàn với cảnh sát rằng họ không chịu nổi tiếng ồn do nhóm gây ra. Một lần nữa, Deep Purple lại phải tìm chỗ khác để hoàn tất việc thu âm. Với chi phí mỗi lần di dời khá cao, cộng với tiền ăn ở, thuê mướn thiết bị, nhóm phải đối mặt với vấn đề tài chính. Cuối cùng để giảm thiểu chi phí tốn kém, Deep Purple quyết định chọn khách sạn gần như bỏ hoang Montreaux Grand Hotel để làm phòng thu. Lúc đó là đang vào mùa đông, khách sạn này lại không có trang bị hệ thống lò sưởi. Các thành viên của Deep Purple phải gấp rút thu âm trong giá lạnh để còn kịp trở về Anh. Không ai trong số họ ngờ rằng, album mà họ thu trong điều kiện đầy thiếu thốn ấy lại trở thành một album kinh điển của nhạc rock.

    Điều lạ lùng là "Smoke on the Water" lại là ca khúc được viết và thu âm sau cùng trong album khi nhóm đã trở về Anh. Toàn bộ bài hát là câu chuyện về sòng bạc bị cháy và việc thu âm trong khu khách sạn bỏ hoang. Phần nhạc đệm đã được thu khi nhóm còn ở Pavillion, nhưng phần lời mãi sau khi trở về Anh mới được hoàn tất.

    Mặc dù album "Machine Head" được phát hành đầu năm 1972 và nhanh chóng đạt được thành công vang dội, "Smoke on the Water" không được phát hành dưới dạng đĩa đơn cho đến năm 1973. Hai đĩa single trích từ "Machine Head" cũng là hai ca khúc thuộc hàng kinh điển của nhạc rock "Highway Star" và "Lazy". Khi "Smoke on the Water" được phát hành năm 1973, ca khúc leo lên hạng #4 ở Mỹ và đẩy album Machine Head lên top ten album của năm. Khi nhóm phát hành album "Live in Japan" cuối năm 1973, phần trình diễn live của ca khúc này cũng tiếp tục lọt vào top 40 Billboard một lần nữa. Và từ khi đó, "Smoke On the Water" luôn là ca khúc kết thúc các buổi diễn live của Deep Purple.


    Deep Purple: Jon Lord, Ian Paice, Ian Gillan, Richie Blackmore và Roger Glover.

    - Khi David Coverdale và tay bass Glenn Hughes vào thay cho Ian Gillan và Roger Glover trong giai đoạn 74-76, David Coverdale đã phải chia sẻ lời hai của "Smoke on the Water" cho Glenn Hughes hát trong khi lời cuối của ca khúc lại hoàn toàn bị lượt mất.

    -Ian Gillan trong giai đoạn tham gia Black Sabbath cũng đã trình bày ca khúc này khi diễn live.

    -Đoạn riff intro của "Smoke" được chơi bằng cách móc dây ngón trỏ và ngón giữa nhưng sau này nhiều tay guitar đã đơn giản hoá bằng cách dùng miếng khảy. Ritchie Blackmore đã rất tức giận khi biết sự thay đổi này.

    - Tay "funky Claud" được nhắc đến trong ca khúc là Claud Nobs, chủ nhân của khu giải trí, người nỗ lực đưa những trẻ em ra khỏi nơi nguy hiểm.

    -Chiếc Rolling Stones Recording Automobile mà Deep Purple sử dụng để thu âm album Machine Head cũng được Led Zeppelin, Bob Marley và dĩ nhiên là nhóm Rolling Stones dùng để thu âm các album của mình.

    -Deep Purple là nhóm hard rock sống thọ nhất hiện nay. Thành lập từ năm 1967, nhóm đã qua 8 lần thay đổi thành viên bao gồm 4 ca sĩ: Rod Evans, Ian Gillan, David Coverdale, Joe Lynn Turner, 3 guitarist: Ritchie Blackmore, Tommy Bolin, Steve Morse, 2 tay keyboards: John Lord, Bob Daisey, 3 tay bass: Nick Simper, Roger Glover và Glenn Hughes. Chỉ có tay trống Ian Paice là thành viên nguyên thuỷ không thay đổi từ trước đến nay.

    - Thành phần ban nhạc Deep Purple hiện tại gồm có: Ian Gillan (vocal), Steve Morse (guitar), Roger Glover (bass), Bob Daisey (keyboard) và Ian Paice (drum). Nhóm vừa phát hành album "Rapture of the Deep" trong năm 2005 và đi tour vòng quanh thế giới.

    -Pickup giữa của cây Fender Stratocaster của Ritchie Blackmore luôn bị loại bỏ vì anh cho rằng nó làm hỏng tiếng của pickup thứ ba.

    -Ca sĩ Ian Gillan của Deep Purple nổi tiếng vì hát không thuộc lời. Điều này khiến anh bị sa thải hai lần khỏi DP và Black Sabbath.

    Ah, có con ruồi

  3. #13
    For Ever You Vice-Moderator Jimmy Page's Avatar
    Ngày tham gia
    01 Jul 2006
    Đang ở
    Valhalla NRO
    Tuổi
    35
    Bài viết
    1,141
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Rep Power
    66

    Mặc định Re: Những Ca Khúc Làm Thay đổi Nhạc Rock

    BOHEMIAN RHAPSODY - QEEN



    Is this the real life?
    Is this just fantasy?
    Caught in a landslide
    No escape from reality
    Open your eyes
    Look up to the skies and see
    I'm just a poor boy, I need no sympathy
    Because I'm easy come, easy go
    A little high, little low
    Anyway the wind blows, doesn't really matter to me, to me

    Mama, just killed a man
    Put a gun against his head
    Pulled my trigger, now he's dead
    Mama, life had just begun
    But now I've gone and thrown it all away
    Mama, ooo
    Didn't mean to make you cry
    If I'm not back again this time tomorrow
    Carry on, carry on, as if nothing really matters

    Too late, my time has come
    Sends shivers down my spine
    Body's aching all the time
    Goodbye everybody - I've got to go
    Gotta leave you all behind and face the truth
    Mama, ooo - (anyway the wind blows)
    I don't want to die
    I sometimes wish I'd never been born at all

    I see a little silhouetto of a man
    Scaramouch, scaramouch will you do the fandango
    Thunderbolt and lightning - very very frightening me
    Gallileo, Gallileo,
    Gallileo, Gallileo,
    Gallileo Figaro - magnifico

    But I'm just a poor boy and nobody loves me
    He's just a poor boy from a poor famil
    y
    Spare him his life from this monstrosity
    Easy come easy go - will you let me go
    Bismillah! No - we will not let you go - let him go
    Bismillah! We will not let you go - let him go
    Bismillah! We will not let you go - let me go
    Will not let you go - let me go (never)
    Never let you go - let me go
    Never let me go - ooo
    No, no, no, no, no, no, no -
    Oh mama mia, mama mia, mama mia let me go
    Beelzebub has a devil put aside for me
    for me
    for me

    So you think you can stone me and spit in my eye
    So you think you can love me and leave me to die
    Oh baby - can't do this to me baby
    Just gotta get out - just gotta get right outta here

    Ooh yeah, ooh yeah
    Nothing really matters
    Anyone can see
    Nothing really matters - nothing really matters to me

    Anyway the wind blows...

    Xa hoa, lộng lẫy, phù phiếm, khoa trương,điên rồ và thiên tài là những từ ngữ mà nhiều nhà phê bình âm nhạc cũng như các fan hâm mộ thường hay sử dụng mỗi khi nhắc đến nhóm Queen. Thật vậy, trong lịch sử nhạc rock, chưa có ban nhạc nào hội đủ tất cả những đặc điểm nói trên như Queen. Với Queen, nhạc rock được nâng cấp lên thành một môn nghệ thuật kết hợp hoàn hảo giữa âm nhạc, văn học, kĩ thuật thu âm và phong cách trình diễn. Hầu như trong tất cả các album và ca khúc của Queen luôn ẩn chứa một sự khoa trương và một niềm kiêu hãnh rất "hoàng gia" đúng như cái tên của nhóm. Sự khoa trương của Queen là sự khoa trương thiên tài chứ không phải khoe mẽ một cách thô thiển kệch cỡm. Đỉnh cao của sự khoa trương này được thể hiện hoàn hảo nhất của album "A Night at the Opera" và ca khúc hoành tráng "Bohemian Rhapsody".

    Năm 1975, Queen được nhiều người hâm mộ như một Led Zeppelin của nhạc glam rock. Tuy nhiên khác với các nhóm glam rock chỉ chú trọng vẻ bên ngoài,hầu như mỗi ca khúc của Queen đều là một tác phẩm nghệ thuật thật sự được chăm chút từng li từng tí từ việc phối bè, điệu trống, tiếng guitar và tất cả những thứ tưởng chừng như nhỏ nhặt nhất. Nhưng không bao giờ thoả mãn với những gì mình đạt được các thành viên của Queen luôn khao khát vượt qua chính mình và thử thách tất cả những khó khăn trước mắt. " A Night at the Opera" là một album đầy tính thách thức như thế. Đây là một album được xem như là phung phí nhất mọi thời đại. Một trong những lí do chính của sự phung phí này, ngoài việc thu âm phức tạp, nhóm nhất quyết không sử dụng dàn synthesizer hay Meloltron để nhái tiếng các loại nhạc cụ khác,cách mà các ban nhạc cùng thời hay sử dụng để giảm những chi phí không cần thiết. Một giai thoại rất nổi tiếng khi thu âm album này là nhóm đã bỏ ra 8000 bảng Anh và hơn hai tuần lễ để di dời một cây đàn harp cổ ltừ một tu viện về phòng thu tìm cách bố trí micro thu âm tiếng của cây đàn này chỉ vỏn vẹn có...2 giây. Nhưng sự phung phí đạt đến mức cực điểm khi Queen thu "Bohemian Rhapsody", ca khúc mà Freddie Mercury tuyên bố sẽ làm thay đổi tất cả những quan niệm cũ về thu âm.

    Freddie Mercury sáng tác Bohemian Rhapsody dựa trên một bài hát của ban nhạc Ibex, nhóm mà Freddie tham gia trước khi gia nhập Queen trong thập niên 60. Bohemian Rhapsody được chia làm bốn phần rõ rệt, phần đầu là phần A Cappella được nối tiếp bằng một đoạn ballad chơi trên nền piano ở âm giai Bb. Ở gần cuối đoạn ballad, tiếng guitar điện của Brian May được đưa vào rồi đột ngột cắt ngang để chuyển sang phần opera đầy kịch tính chơi ở âm giai A. Bài hát kết thúc bằng phần nhạc rock trên nền guitar điện rồi quay trở lại phần ballad như lúc ban đầu. Để thu âm ca khúc này, ban nhạc đã mất gần 90 tiếng đồng hồ thu chồng tiếng để tạo hiệu ứng như một dàn hợp xướng 84 người ở đoạn opera. Lúc bấy giờ kĩ thuật tối tân nhất để thu âm là băng master 24 rãnh. Để tạo ra hiệu ứng trên, nhóm đã nhiều phần bè khác nhau ở các đoạn băng riêng biệt rồi thu chồng tất cả lên một băng từ chính. Sau đó nhóm cắt bỏ những đoạn không cần thiết rồi dùng băng dính để dán những đoạn ưng ý lại tạo thành một đoạn hoàn chỉnh. Đoạn "Magnifico" và " let him go" được ngân dài bằng hiệu ứng "tiếng chuông" trong đó chỉ có phần bè cao của tay trống Roger Taylor được ngân ra trong khi phần hợp xướng bị cát ngang đột ngột. Hiệu ứng này trước đây được dùng chủ yếu để thu âm opera và nhạc big band, nhưng Queen đã sử dụng nó ít nhất trong hai ca khúc trước đó là "Killer Queen" và "Bicycle Race". Đoạn hard rock trong bài cũng là một thách thức lớn đối với Brian May. Freddie viết đoạn riff guitar theo kiểu rượt đuổi như có nhiều cây guitar cùng chơi nối tiếp nhau. Brian May thú nhận rằng đó là một cuộc chiến đấu thật sự khi chơi đoạn solo này. Ở cuối bài, nhóm sử dụng tiếng chiêng để kết thúc, nhưng trước lúc phát hành, nhóm lại đổi ý muốn tiếng chiêng phải thật nhỏ, đến nổi nó chỉ có thể nghe thấy nếu người nghe lắng nghe thật kĩ. Những yêu cầu gần như quá đáng của nhóm đều được nhà sản xuất Roy Thomas Baker đáp ứng đầy đủ.

    Về phần nội dung, các đoạn của ca khúc kết hợp khá lỏng lẻo với nhau, nhưng người nghe cũng có thể hiểu được đó là lời sám hối của một chàng thanh niên phạm tội giết người trước giờ đền tội.Những đoạn không ăn nhập gì đến nội dung như "Bismillah", "Scaramoụch", "Galileo Figaro" là sáng kiến của Mercury để tạo nên hiệu ứng opera cho ca khúc.

    Sau khi phát hành, "Bohemian Rhapsody" trở thành một hiện tượng lớn trong âm nhạc thời bấy giờ. Nó leo lên hạng nhất bảng xếp hạng Anh vào mùa giáng sinh năm 1975 và trụ lại ở vị trí đó đến tận giáng sinh năm 1976. Vì lí do ca khúc này không thể biểu diễn live, nhóm đã quay một video clip để gửi đến cho chương trình Top of the Pops của đài BBC để thay thế. Video clip này thường được Freddie Mercury khoe rằng là video ca nhạc đầu tiên của nhạc rock. Thực ra việc gửi video clip để thay thế cho ban nhạc đã được nhóm Beatles năm 1966 làm. Vì không muốn xuất hiện ở chương trình Ed Sullivan show năm 66, Beatles đã quay hai video clip "Paperback Writer" và "Rain" để gửi cho Sullivan thay thế. Nhưng đến khi "Bohemian Rhapsody" ra đời, ý tưởng về một kênh truyền hình âm nhạc MTV mới bắt đầu được hình thành.



    Trong Bo Rhap, người ta thấy ban nhạc lập đi lập lại những từ ngữ quái lạ như "Bismillah", "Fandango", "Bellezebulb", "Galileo Galileo", "Scaramouche" .Vậy những từ ấy có ý nghĩa như thế nào?"Bismillah" có nghĩa là chúa trời trong tín ngưỡng Bái Hoả Giáo (Zoroastrianism) của Freddie Mercury, được Freddie lấy từ câu kinh tiếng Ả Rập "Bismillah Ir Rahman Ir Rahim" có nghĩa là "Lạy Thánh Allah lòng lành và nhân đức vô cùng". Bellezebulb, ngược lại, có nghĩa là quỉ sứ trong tín ngưỡng Công giáo."Scaramouche" là tên của một nhân vật to mồm nhưng bé gan trong cuốn tiểu thuyết cùng tên của nhà văn Rafael Sabatini. ”Fandango” là tên một điệu nhảy phóng túng của dân du mục Bohemian. Còn Galileo Galilei chính là tên của nhà thiên văn học nổi tiếng người Ý, người mà Brian May rất nguỡng mộ.

    -Khi trình diễn "Bo Rhap" trên sân khấu, Queen thường lượt bỏ hoàn toàn phần a capella và bắt đầu bằng đoạn Freddie chơi piano, đến đoạn opera, cả nhóm rời sân khấu trong khi đoạn băng video được chiếu thay thế, sau đó nhóm mới trở lại sân khấu kết thúc đoạn hard rock.

    -Ca khúc này đứng nhất ở Anh trong mùa giáng sinh năm 75, 76, 91 và 92. Đây là ca khúc duy nhất đứng nhất bảng xếp hạng trong bốn dịp Giáng Sinh khác nhau.

    -Trong thập niên 70, "Bo Rhap" chỉ đứng hạng 9 ở Mỹ, nhưng sau cái chết của Mercury và sự ra đời của bộ phim Wayne''''s World, nó trở lại bảng xếp hạng ở Mỹ ở thứ hạng 2.

    - Ở đoạn opera, Freddie nhiều lần lặp lại đoạn "mama mia, mama mia let me go". Điều thú vị là chính bài " Mama Mia" của ABBA đã "tiễn đưa" Bo Rhap của Queen ra khỏi vị trí hạng nhất cuối năm 1976.

    -Cùng với Freddie Mercury, tay trống Roger Taylor của Queen được dân trong giới gán cho cái biệt hiệu "rock slut" vì sự trác táng đến mức huyền thoại. Ngược lại Brian May và John Deacon thường tránh xa các buổi tiệc tùng và báo giới.

    -Roy Thomas Baker, nhà sản xuất chính của Queen hiện đang sản xuất cho nhóm Darkness của anh em nhà Hawkins, nhóm tự nhận mình chịu nhiều ảnh hưởng của Queen.

    Ah, có con ruồi

  4. #14
    For Ever You Vice-Moderator Jimmy Page's Avatar
    Ngày tham gia
    01 Jul 2006
    Đang ở
    Valhalla NRO
    Tuổi
    35
    Bài viết
    1,141
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Rep Power
    66

    Mặc định Re: Những Ca Khúc Làm Thay đổi Nhạc Rock

    HOTEL CALIFORNIA - EAGLES



    On a dark desert highway
    Cool wind in my hair
    Warm smell of colitas
    Rising up through the air
    Up ahead in the distance
    I saw a shimmering light
    My head grew heavy, and my sight grew dim
    I had to stop for the night
    There she stood in the doorway
    I heard the mission bell
    And I was thinking to myself
    This could be Heaven or this could be Hell
    Then she lit up a candle
    And she showed me the way
    There were voices down the corridor
    I thought I heard them say

    Welcome to the Hotel California
    Such a lovely place
    Such a lovely place (background)
    Such a lovely face
    Plenty of room at the Hotel California
    Any time of year
    Any time of year (background)
    You can find it here
    You can find it here

    Her mind is Tiffany twisted
    She's got the Mercedes bends
    She's got a lot of pretty, pretty boys
    That she calls friends
    How they dance in the courtyard
    Sweet summer sweat
    Some dance to remember
    Some dance to forget
    So I called up the Captain
    Please bring me my wine
    He said
    We haven't had that spirit here since 1969
    And still those voices are calling from far away
    Wake you up in the middle of the night
    Just to hear them say

    Welcome to the Hotel California
    Such a lovely Place
    Such a lovely Place (background)
    Such a lovely face
    They're livin' it up at the Hotel California
    What a nice surprise
    What a nice surprise (background)
    Bring your alibies

    Mirrors on the ceiling
    Pink champagne on ice
    And she said
    We are all just prisoners here
    Of our own device
    And in the master's chambers
    They gathered for the feast
    They stab it with their steely knives
    But they just can't kill the beast
    Last thing I remember
    I was running for the door
    I had to find the passage back to the place I was before
    Relax said the nightman
    We are programed to recieve
    You can check out any time you like
    But you can never leave.

    Dân guitar Việt Nam bất luận dòng nhạc nào khi mới vác đàn đến nhà thầy để tập cũng mong ước rằng mình sẽ chơi được "Hotel California". Ở Sài Gòn cách đây khoảng mười năm về trước, "Hotel California" dường như trở thành một cơn sốt, đi đâu cũng nghe thấy. Từ các quán cà phê nhạc, các tiệm băng đĩa cho tới các quán karaoke. Đấy là sau khi thiên hạ nghe và mê mẩn phiên bản acoustic của Eagles trong album live "Hell Freeze Over".Nhưng thực chất, bài hát được đánh giá cao là bài HC trong album cùng tên. Trong bài hát đó Eagles đã sử dụng cây đàn 12 dây để tạo ra đoạn intro kinh điển và dùng 2 cây lead để biểu diễn solo. Kết quả: tạo ra một tác phẩm luôn được người hâm mộ mê mẩnMê là thế nhưng khi hỏi đến nội dung của bài này thì mọi người dường như ngậm tăm, ngay cả những anh to mồm nhất thường gào toáng lên "Welcome to the Hotel California!" Mà cũng không thể trách được dân yêu nhạc của ta khi không giải thích được nội dung của Hotel California, ngay cả dân Mỹ cũng chật vật khi tìm lời giải đáp cho bài toán khó này. Có hàng tá giả thuyết về bài hit này của nhóm Eagles mà mỗi giả thuyết đều có lí riêng của nó. Hãy cùng phân tích một số giả thuyết được xem là phổ biến nhất.

    Trước hết, hãy nói một chút về album "Hotel California", album này ra đời khi nhóm Eagles đang ở đỉnh cao của sự thành công với đội hình tốt nhất. Đây là thời điểm mà theo Don Henley, Eagles cảm thấy chán ngán vì sự thừa mứa về mặt vật chất lẫn danh vọng. Vì vậy, nhóm muốn làm một album thật sự có ý nghĩa. "Hotel California" được định hình theo kiểu một concept album với những ý tưởng liên kết với nhau qua các ca khúc về những điểm đặc trưng trong cuộc sống của một người nổi tiếng ở Mỹ như danh vọng, những mối quan hệ nguy hiểm, những tình cảm qua đường và đầy toan tính, ma tuý, sự cô đơn và mất mát và chế giễu thuyết toàn cầu của Mỹ. Là những siêu sao, các thành viên Eagles nếm đủ vị ngọt lẫn vị đắng của những vinh quang. Dường như danh vọng không đi liền với những tình cảm chân thật. Càng ở trên đỉnh cao của sự nổi tiếng, họ càng cảm thấy mình mất đi nhiều những người bạn tốt, những người yêu họ thật lòng. Tâm điểm của cả album là ca khúc cùng tên "Hotel California", một ca khúc với phần intro và outro guitar song tấu thật tuyệt vời. Theo nhóm Eagles, "Hotel California" là hình ảnh ẩn dụ về những thứ hào nhoáng và lí tưởng nhất của nước Mỹ: Hollywood, lối sống xa hoa kiểu ngôi sao, vùng đất màu mỡ California...Nhóm ví mình như người lữ hành lái xe đi trên sa mạc bổng dưng tìm được nơi trú chân lí tưởng sau một chuyến đi dài mệt mỏi. Nhưng khi đã đặt chân vào chốn lí tưởng đấy, người lữ hành mới biết là đây là nơi nguy hiểm vì cả đời anh sẽ bị trói buộc vào nó không bao giờ thoát ra được. "You can check out anytime you like, but you can never leave." Sau khi phát hành "Hotel California" được đánh giá cao hơn cả album "Desperado" trước đó của nhóm. Năm 1977, Eagles nhận hai giải Grammys cho album của năm và giải phối âm của năm (bài New Kids in Town). Mặc dù để vuột mất giả ca khúc của năm nhưng ca khúc "Hotel California" nhanh chóng giành được vị trí trong tim người hâm mộ. Tuy nhiên, bên cạnh đó, bài hát cũng gây ra nhiều tranh cãi trong đó có scandal về sự dính líu đến việc thờ phụng quỉ Satan.

    Một trong những giả thuyết nổi tiếng nhất về "Hotel California" là sự ám chỉ về ma tuý. Ở đoạn đầu, tác giả nhắc đến "warm smell of colitas rising up to the air". Colitas là nụ hoa của cây cannabis, thành phần chính của chất kích thích marijuana mà tên hoá học là tetra-hydro-cannabinol (THC). Nhiều người cho rằng tựa chính thức của bài hát là "The Hotel California" (THC) nhưng nhóm đã bỏ bớt chữ "The" để tránh sự suy diễn theo kiểu "Lucy in the Sky with Diamonds" của Beatles trước đây. Nhóm Eagles không phủ nhận về việc có đề cập đến ma tuý trong ca khúc này vì đó cũng là một phần của mặt trái sự nổi tiếng, tuy nhiên, các thành viên của nhóm phản đối việc cho rằng nội dung của toàn ca khúc chỉ nói về một cơn say ma tuý.

    Một giả thuyết khác cũng khá nổi tiếng về "Hotel California" là giả thuyết về một nhà thương điên có biệt danh là "Hotel California". Đó là bệnh viện tâm thần Camarillo State Hospital ở Los Angeles được xây dựng từ những năm 1930. Bệnh viện này là nơi chữa trị cho các bệnh nhân thuộc dạng nặng và nhiều người trong số họ đã ở lại bệnh viện đến cuối đời. Những gì mà nhóm Eagles miêu tả trong bài hát của họ có nhiều nét khiến người ta liên tưởng đến những ảo giác của người điên trong bệnh viện tâm thần và sự thật là họ "can never leave" bệnh viện này. Một lần nữa Eagles lại lên tiếng phủ nhận những tin đồn liên quan đến bv Camarillo. Nhóm cho rằng mình không biết rằng bệnh viện Camarillo có biệt danh là "Hotel California" và cái tên của nhóm chọn cho bài hát chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.

    Tuy nhiên, nổi tiếng nhất trong các giả thuyết về khách sạn huyền bí này chính là giả thuyết liên quan đến việc theo đạo Satan của các thành viên Eagles. Tại Los Angeles có một nhà thờ cơ Đốc giáo bỏ hoang và từ năm 1969, nó trở thành nơi diễn ra những buổi hành lễ của các giáo phái thờ quỉ Satan. Điều này được nhiều người cho rằng nhóm Eagles đã nhắc đến trong đoạn "we haven't had that spirit here since 1969". Trong bài hát, "spirit" có nghĩa là rượu mạnh. Người khách yêu cầu bartender mang cho mình loại rượu ưa thích nhưng người phục vụ trả lời rằng mình đã không còn bán loại rượu đó từ năm 1969. Nhưng đối với nhiều người giàu trí tưởng tượng, "Spirit" ở đây ám chỉ "Holy spirit" tức chúa trời và "wine" là biểu tượng của máu của Jesus. Vì thế họ cho rằng từ năm 1969, Chúa đã không còn ngự trong nhà thờ đó mà thay vào đó là quỉ Satan. Một đoạn lời trong ca khúc này được xem là liên quan đến việc tôn thờ Satan là đoạn " they stabbed it with the steely knives but they just can't kill the Beast". The Beast là biệt danh của Alistair Crowley, người được xem là giáo chủ của tà giáo ở Anh (Jimmy Page và Ozzy Osbourne rất khoái lão Crowley này). Nhiều người còn cho rằng hình người đứng bên cửa sổ trên bìa đĩa Hotel California là Anton LaVey, giáo chủ Satan ở Mỹ, người mà ít nhất hai thành viên của Eagles là Don Henley và Glenn Frey có quen biết và địa điểm chụp ảnh chính là dinh thự của Anton LaVey. Thực ra địa điểm chụp hình bìa đĩa là khách sạn Beverly Hills ở Hollywood và cái bóng người được cho là Anton LaVey là một phụ nữ được thuê làm mẫu.

    Cũng như nhiều ca khúc huyền thoại khác của nhạc rock, "Hotel California" hấp dẫn người nghe bằng chính vẻ đẹp nghệ thuật vốn có của nó và cả bằng những truyền thuyết bí ẩn xung quanh nó. Có lẽ một ca khúc hay là một ca khúc chứa đựng nhiều tầng ý nghĩa khác nhau mà mỗi người đều có thể hiểu theo cách suy luận của mình.


    Eagles: Randy Meisner, Glenn Frey, Joe Walsh, Don Henley, Don Felder

    Có một khách sạn ở Mexico được đặt tên là Hotel California dựa theo bài hát của Eagles.

    -Cấu trúc vòng hợp âm của "Hotel California" được xem là copy lại của ca khúc năm 1969 của Jethro Tull mang tên "We Used to Know". Hai nhóm Eagles và Tulls cùng đi tour với nhau trước khi phát hành " Hotel California" nên giả thuyết Eagles "mượn" vòng hợp âm của Jethro Tull cho bài hát của mình càng có cơ sở. Tuy nhiên cả hai ban nhạc đều từ chối bình luận về sự giống nhau này.

    -Phần guitar solo của "Hotel California" được chơi bởi Don Felder và Joe Walsh và giọng ca chính là tay trống Don Henley.

    -"Hotel California" được tạp chí Rolling Stones xếp hạng 49 trong tổng số 500 ca khúc định hình Rock and Roll.

    -Có nhiều bản cover "HC" trong đó có phiên bản theo điệu flamenco của nhóm Gypsy Kings, phiên bản reggae của Bob Marley và phiên bản phong cách Latin của chính Don Henley với dàn kèn đồng chơi lại phần guitar solo năm 2001.

    -Một huyền thoại nữa về bìa album "Hotel California" là bóng người bên cửa sổ là một bóng ma. Khi những người thiết kế bìa đĩa chụp hình thì bóng người không có ở đấy, nhưng đến khi rửa hình ra thì bóng người mới xuất hiện. Người ta tin rằng đó là hồn ma của một người đã chết trong khách sạn tại căn phòng đó.
    Lần sửa cuối bởi Jimmy Page, ngày 08-11-2006 lúc 01:43 PM.

    Ah, có con ruồi

  5. #15
    For Ever You Vice-Moderator Jimmy Page's Avatar
    Ngày tham gia
    01 Jul 2006
    Đang ở
    Valhalla NRO
    Tuổi
    35
    Bài viết
    1,141
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Rep Power
    66

    Mặc định Re: Những Ca Khúc Làm Thay đổi Nhạc Rock

    ANOTHER BRICK IN THE WALL II - PINK FLOYD




    We don't need no education
    We don’t need no thought control
    No dark sarcasm in the classroom
    Teachers leave the kids alone
    Hey! Teacher! Leave them kids alone!
    All in all it's just another brick in the wall.
    All in all you're just another brick in the wall.

    Trong thế giới nhạc rock của thập niên 70, có lẽ không khó khi chỉ mặt đặt tên háng loạt các anh tài ở cả hai bờ Đại Tây Dương với nhiều tác phẩm để đời. Nhưng khi nói đến sự thông minh, phức tạp và...nhiễu sự thì Pink Floyd khiến cho các ban nhạc khác phải nghiêng mình kính nể. Mặc dù luôn được xem như là một trong những ban nhạc sáng tạo và tinh tế nhất, lịch sử của Pink Floyd là một chuỗi ngày đầy những sóng gió. Và hầu hết các thành viên của Pink Floyd đều chịu ảnh hưởng, hay nói đúng hơn là bị ám ảnh bởi cựu thủ lĩnh tài năng và lập dị Syd Barett, người chỉ chơi với nhóm trong vòng hai năm đầu của sự nghiệp. Có khá nhiều bài hát của Pink Floyd sau ngày Syd Barrett ra đi được viết để dành riêng cho anh như "Money", "Wish You Were Here" hay "Shine On You Crazy Diamond". nhưng ảnh hưởng rõ nét nhất của Syd Barrett đối với các tác phẩm của Pink Floyd, phải kể đến không phải một bài hát mà là cả album opera rock xuất sắc The Wall năm 1979.

    Trước khi nói về ca khúc "Another Brick in the Wall part II", xin được nói về album The Wall vì ca khúc này, đúng như tên gọi của nó là một viên gạch xây nên bức tường. Nếu không nói về cả album, giá trị của bài hát sẽ bị không được phân tích đúng và đầy đủ.

    Ý tưởng đầu tiên về bức tường đến với tay bass Roger Waters trong một buổi diễn live ở Canada khi một fan quá khích ở hàng ghế đầu đã có những hành động khá bất nhã khiến Roger Waters không kiềm được bực tức đã nhổ vào mặt người này. Ngay lập tức, anh cảm thấy xấu hổ về hành động thiếu suy nghĩ của mình và cảm thấy rằng bằng hành động đó, dường như anh đã xây một bức tường vô hình ngăn cách nhóm nhạc với các fan trung thành. Không những thế, Roger còn nhận ra rằng ngay chính giữa những thành viên của Floyd cũng bị những bức tường do họ tạo nên ngăn cách. Sự cạnh tranh về tài năng, tiền bạc và cái tôi quá lớn đã khiến cho các thành viên của nhóm nhất là Waters và David Gilmour luôn xung đột với nhau. Nhìn rộng ra thì đó là tình hình chung của hầu hết các nhóm nhạc rock. Tất cả các ngôi sao đều sống cô lập trong một bức tường được xây bằng rượu, ma tuý, sex và danh tiếng tách rời với thế giới bên ngoài.

    Một sự kiện quan trọng nữa ảnh hưởng tới sự ra đời của The Wall là cuộc gặp gỡ đầy nước mắt giữa các thành viên của nhóm Floyd và cựu thủ lĩnh Syd Barrett khi nhóm đang thu âm album "Wish You Were Here" năm 1975. Vào một buổi chiều khi nhóm đang thu ca khúc "Shine On You Crazy Diamond" để tưởng nhớ tới Syd Barrett thì có một người với bộ dạng kì quặc bước vào studio và đứng thật lâu bên ngoài xem nhóm chơi nhạc. Lúc đầu không ai trong nhóm Floyd nhận ra đó chính là Syd Barrett vì anh đã thay đổi quá nhiều. Anh trở nên béo phị, tóc và lông mày được cạo sạch, không còn dáng phong trần lãng tử của một ngôi sao ngày nào nữa. Roger Waters là người đầu tiên nhận ra Syd Barrett. Mọi người đều không cầm được nước mắt trước sự tiều tuỵ của Barrett. Cuộc hội ngộ bị gián đoạn bởi tinh thần của Syd Barrett không được ổn định. Ảnh hưởng nặng nề của những năm tháng lạm dụng ma tuý khiến anh trở nên bất thường, lúc nhớ lúc quên và có những hành động kì quặc. Roger Waters kể lại rằng trong khi nói chuyện, Syd rút trong túi ra một bàn chải đánh răng và bắt đầu đánh răng, và thay vì cầm bàn chải đưa lên đưa xuống để chải răng, Syd yêu cầu một người giữ yên bàn chải còn mình thì nhảy lên nhảy xuống. Cuộc gặp gỡ với Syd Barrett đã ám ảnh hầu hết tất cả các thành viên của Pink Floyd. Khi Roger Waters đưa ra ý tưởng về concept album the Wall, lập tức, mọi người liên tưởng đến ngay hình ảnh của Syd Barrett. Bị giam giữ giữa bốn bức tường của chính mình quá lâu, Syd dường như không còn ý thức được gì về thế giới bên ngoài và ngay cả về bản thân mình. Hình ảnh của ngôi sao nhạc rock Pink trong the Wall chính là phản ảnh nghệ thuật của Syd Barrett.

    "Another Brick in the Wall" là một bộ ba ca khúc có cùng giai điệu nhưng có lời khác nhau xuất hiện ở ba giai đoạn khác nhau trong cuộc đời của Pink. Phần 1 thể hiện cảm xúc của cậu bé Pink khi thấy mình không có cha như những bạn cùng tuổi. Đó là viên gạch đầu tiên xây nên bức tường ngăn cách Pink với thế giới bên ngoài vì cậu bé nhận thức được rằng mình không có cha như những đứa trẻ cùng tuổi. Phần 2, phản ánh mong ước được nổi loạn chống lại những giáo viên và những nội qui khắt khe của hệ thống giáo dục tại Anh. Luôn là mục tiêu của những hình phạt và những lời phê bình đầy ác ý của những giáo viên trong trường, cậu bé Pink đặt viên gạch thứ hai ngăn cách mình với nhà trường và xã hội. Phần 3 là viên gạch cuối cùng Pink đặt vào để hoàn tất lỗ hổng của bức tường cách li anh hoàn toàn với thế giới bên ngoài và trở nên điên loạn. Trong ba phần của bài hát, phần hai, thường được biết đến với cái tên "Another Brick in the Wall Part 2" là phần nổi tiếng và quan trọng nhât.

    Phát hành dưới dạng đĩa đơn năm 1979, ca khúc này đạt hạng nhất ở cả Anh lần Mỹ và tạo nên một cú shock văn hoá mãnh liệt lúc bấy giờ vì nó đả kích trực tiếp vào hệ thống giáo dục trường công ở Anh mà theo Pink Floyd là cổ hủ, lạc hậu và cứng nhắc. Điều mỉa mai là phần hợp xướng lại do dành đồng ca thiếu nhi của trường Islington Green gần phòng thu của Pink Floyd đảm nhận. Để tăng mức độ hoành tráng cho ca khúc, các thành viên của nhóm đã thu chồng âm phần hợp xướng 12 lần khiến người nghe có cảm giác như bị áp đảo bởi một làn sóng nổi dậy có qui mô lớn. Chính chủ đề khá nóng bỏng của bài hát khiến cho nhiều đài phát thanh trên thế giới cấm phát bài hát này. Nhất là sau khi bộ phim The Wall được phát hành, bài hát được minh hoạ bằng hình ảnh từng đoàn học sinh mang những chiếc mặt nạ da không có mắt mũi bị dồn đến một chiếc máy xay thịt khổng lồ để rồi bị xay nát nhừ, những hành động quá khích của giới học sinh càng trở nên dữ dội khiến cho bài hát bị liệt vào một trong những ca khúc "đen" của thập niên 80. Để giảm bớt sự công kích và để ca khúc mình được phát sóng, nhóm Floyd đã đồng ý cho phát thêm ca khúc "Happiest Days of Our Lives" trong album khiến cho nhiều người tưởng rằng đây chỉ là một ca khúc. Trên thực tế vì thu theo dạng concept album nên lằn ranh giữa hai ca khúc dường như rât mong manh, không phải ai cũng nhận ra.

    Ngày nay, "ABW part II" đã trở thành một trong những ca khúc dễ nhận ra nhất của Pink Floyd với phần giai điệu khá ấn tượng. Nó cũng đánh dấu một sự thách thức mới của nhạc rock đối với xã hội nhất là trong lĩnh vực giáo dục, một lĩnh vực mà không ai cũng có gan đụng vào.


    Có thể bạn chưa biết:

    -Ý tưởng về ca khúc này xuất phát từ sự chán ghét lối dạy học của các giáo sư hệ thống grammar school ở Anh của Roger Waters vì theo anh, các ông giáo chỉ giỏi bắt học sinh giữ yên lặng mà chẳng dạy được gì ra hồn.

    -Dàn đồng ca phần hợp xướng gồm 23 học sinh từ độ tuổi 13 đến 15 của trường Islington Green. Sau khi thu âm, nhóm đã tặng trường 1000 bảng Anh, một số tiền khá lớn thời bấy giờ nhưng không có hợp đồng và biên nhận. Sau này nhóm Pink bị các thành viên của ban hợp xướng kiện rằng chưa trả tiền công thu âm do thấy lợi nhuận thu được của bài hát quá lớn. Mặc dù phần thắng nghiêng về nhóm Floyd, các nhà làm luật ước tính rằng nếu thua kiện, nhóm phải trả cho từng học sinh tham gia thu âm mỗi người 500 bảng Anh.

    -Năm 1980, học sinh da đen ở Nam Phi đã sử dụng ca khúc này như ca khúc chính thức của mình để phản đối việc phân biệt chủng tộc trong chương trình giáo dục của chế độ Apartheid.

    -Đây là một single hiếm hoi được trích ra từ album của Pink Floyd vì các thành viên cho rằng các bài hát trong những album của họ là một thể thống nhất, không thể tách ra được như những album thông thường.

    -Khi bộ phim the Wall ra đời, Roger Waters muốn đóng vai chính nhưng vì bộ mặt "dài như mặt ngựa" không được ăn ảnh cho lắm của anh, Bob Geldof đã được chọn để đóng vai Pink.

    -Ngày 21/7/1990, Roger Waters đã tổ chức chương trình hoành tráng the Wall với sự tham gia của nhiều nghệ sĩ nổi tiếng như Bryan Adams, Scorpions... để kỉ niệm sự sụp đổ của bức tường Berlin.

    -Mặc dù chỉ hoạt động trong một thời gian ngắn ngủi rồi hoàn toàn rút lui khỏi thế giới nhạc rock, Syd Barrett được đánh giá như một trong những nhạc sĩ có ảnh hưởng lớn nhất đối với nhạc rock, ngang hàng với Jimi Hendrix, và John Lennon.

    -Nhân vật Brian trong bộ phim về nhạc rock "Still Crazy" của Anh được xây dựng dựa trên hình ảnh của Syd Barrett. Trong phim Brian cuối cùng tái hợp với các thành viên của nhóm Strange Fruits, còn ngoài đời thật, Syd Barrett vẫn sống ẩn dật tại quê nhà ở Cambridge với nghề vẽ tranh. Có người cho rằng, ông vẫn còn sống trong bênh viện tâm thần để điều trị chứng tự kỉ và tâm thần phân liệt.

    -Khi cuộc cách mạng nhạc funk nổ ra, các nhóm và fan nhạc funk thường mặc những chiếc áo có dòng chữ "I hate Pink Floyd" để đả kích sự cầu kì trong âm nhạc của nhóm. Chính sự ghét nhau như nước với lửa giữa hai trường phái âm nhạc đã tạo nên cảm hứng cho các nhà làm phim "The Rutles All You Need Is Cash", một bộ phim nhái lại tiểu sử của Beatles, dựng nên ban nhạc giả tưởng Punk Floyd, một sự kết hợp khôi hài giữa nhạc punk và Pink Floyd.
    Lần sửa cuối bởi Jimmy Page, ngày 14-11-2006 lúc 04:22 PM.

    Ah, có con ruồi

  6. #16
    Tu luyện đệ tử DDT Friend hoaly_kho's Avatar
    Ngày tham gia
    10 Apr 2006
    Bài viết
    254
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Rep Power
    65

    Mặc định Re: Những Ca Khúc Làm Thay đổi Nhạc Rock

    Cảm ơn em về thông tin của những ca khúc này , chị sẽ post link lên sau nhé

  7. #17
    Hắc Long Kỳ Hiệp
    Ngày tham gia
    26 Dec 2006
    Đang ở
    Ảnh anh ở Trên đồng $
    Bài viết
    923
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Rep Power
    64

    Mặc định Re: Những Ca Khúc Làm Thay đổi Nhạc Rock

    óe nhièu thông tin quá , đọc lòi cả mắt ra roài

  8. #18
    Đệ tử ĐDT Member romeo thất tình's Avatar
    Ngày tham gia
    11 May 2006
    Đang ở
    Thanh Hoá
    Tuổi
    35
    Bài viết
    82
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Rep Power
    65

    Mặc định Re: Những Ca Khúc Làm Thay đổi Nhạc Rock

    Dựa vào cơ sở nào để nói đây là những ca khúc làm thay đổi rock???hay đây chỉ là ý kiến cá nhân???
    trong này toàn rock cổ,nếu vậy thì phải chăng còn rất nhiều ca khúc làm thay đổi rock vì thưcj sự rock có cả trăm ngàn dòng hiện đại???
    nếu Langly nói có thì làm ơn show them all

  9. #19
    For Ever You Vice-Moderator Jimmy Page's Avatar
    Ngày tham gia
    01 Jul 2006
    Đang ở
    Valhalla NRO
    Tuổi
    35
    Bài viết
    1,141
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Rep Power
    66

    Mặc định Re: Những Ca Khúc Làm Thay đổi Nhạc Rock

    Ta có thể dựa vào những cơ sở sau
    Các tác phẩm trên đều là những ca khúc đã khẳng định được sức sống của mình qua khoảng thời gian rất lâu, ít nhất là gần 30 năm.Bất kì một tác phẩm âm nhạc nào có thể sống được lâu như thế đều là những ca khúc rất đáng biểu dương. Hơn nữa tất cả các ca khúc này đều có ảnh hưởng lớn đến nhạc Rock cứ việc tìm tài liệu đọc sẽ thấy ngay

    Ah, có con ruồi

  10. #20
    For Ever You Vice-Moderator Jimmy Page's Avatar
    Ngày tham gia
    01 Jul 2006
    Đang ở
    Valhalla NRO
    Tuổi
    35
    Bài viết
    1,141
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Rep Power
    66

    Mặc định Re: Những Ca Khúc Làm Thay đổi Nhạc Rock

    Smells Like Teen Spirit - Nirvana



    Load up on guns and bring your friends
    It's fun to lose and to pretend
    She's over bored and self assured
    Oh no, I know a dirty word

    Hello, hello, hello, how low? (x3)
    Hello, hello, hello!

    With the lights out, it's less dangerous
    Here we are now, entertain us
    I feel stupid and contagious
    Here we are now, entertain us
    A mulatto
    An albino
    A mosquito
    My libido
    Yay! (x3)

    I'm worse at what I do best
    And for this gift I feel blessed
    Our little group has always been
    And always will until the end

    Hello, hello, hello, how low? (x3)
    Hello, hello, hello!

    With the lights out, it's less dangerous
    Here we are now, entertain us
    I feel stupid and contagious
    Here we are now, entertain us
    A mulatto
    An albino
    A mosquito
    My libido
    Yay! (x3)

    And I forget just why I taste
    Oh yeah, I guess it makes me smile
    I found it hard, it was hard to find
    Oh well, whatever, nevermind

    Hello, hello, hello, how low? (x3)
    Hello, hello, hello!

    With the lights out, it's less dangerous
    Here we are now, entertain us
    I feel stupid and contagious
    Here we are now, entertain us
    A mulatto
    An albino
    A mosquito
    My libido

    A denial !! (x9)


    Smells Like Teen Spirit có lẽ là bài hát ảnh hưởng lớn nhất đến các dòng nhạc rock hiện đại, khi mà nó đã được lựa chọn làm thánh ca của giới trẻ thập niên 90 (Generation X). Smells có ảnh hưởng lớn đến các dòng nhạc từ punk, grunge, alternative, cho đến pop punk, strunk…
    Quay trở lại cuối thập niên 80 của thế kỉ trước, khi mà cả thế giới còn chưa biết đến Kurt Cobain là ai. Khi đó, một Nirvana sơ khai đã được thành lập tại thành phố Seattle. Trước đó các thành viên đều là những kẻ nghèo khổ thất nghiệp. Những bộ mặt mới của nhạc rock này đã gặp nhau tịa một quán bar và họ quyết định thành lập một band nhạc rock với cái tên khá lạ Nirvana. Sau khi album đầu phát hành không mấy thành công, họ quyết định ra album thứ 2 mang tên Nevermind. Kurt Cobain, ca sĩ chính kiêm guitarist của band khi đó đang cố gắng viết một bài hát theo phong cách của nhóm Pixies, band nhạc mà anh rất ngưỡng mộ. Khi nghe họ hát, anh đã nghĩ rằng mình hoàn toàn có thể viết ra một bài hát hay cho band, mở đầu bằng sự dồn dập, sau đó nhẹ nhàng dần rồi lại quay về một sự dôn dập ầm ầm ở những đoạn điệp khúc. Có lẽ anh không ngờ được rằng bài hát mới này sẽ là kiểu mẫu để các band nhạc rock mới sau đó bắt chước theo
    Sau khi đã viết được kiểu mẫu bài hát, đơn giản với tiếng riff guitar khá đặc trưng, Kurt Cobain đã chọn một cái tên cũng khá lạ cho bài hát “Smells Like Teen Spirit”. Anh dùng đến cái tên này sau khi ca sĩ chính Kathleen của band nhạc punk nữ Bikini Kill sơn lên tường dòng chữ “Kurt Smells Like Teen Spirit”. Câu này vốn có nghĩa là “Kurt bốc mùi giống như hắn vừa dùng Teen Spirit (một loại thuốc xịt khử mùi cho phụ nữ khá nổi tiếng thời đó). Thế nhưng Kurt lại không biết đó là một thứ thuốc xịt, nên anh sử dụng luôn câu đó cho tựa đề bài hát
    Bài hát được viết với một cấu trúc khác hẳn, hoàn toàn mới lạ. Với đoạn riff mở đầu đặc trưng grunge với 4 hợp âm F-Bb-Ab-Db, sau đó bài hát bỗng trở nên “lơ lửng” với tiếng đàn clean 2 nốt lặp đi lặp lại trên nền tiếng bass trong suốt verse 1. Sau đó bài hát bỗng dữ dội trở lại với câu riff ban đầu trong đoạn điệp khúc. Cứ thế qua verse 2, đến một đoạn solo guitar ngắn, qua verse 3 rồi kết thúc bằng 9 lần gào “A Denial”.
    Ngay sau khi phát hành, bài hát đã đạt được rất nhiều thành công lớn, cả giới trẻ ngỡ ngàng trước tính hấp dẫn tuệt vời của bài hát. Họ lập tức vứt bỏ ngay Hair metal, thứ nhạc đang được ưa chuộng trên MTV thời đó để quay sang với punk, grunge và từ đó, bài hát được mệnh danh là “Kẻ đào mồ chôn hair metal” cùng danh hiệu “hoàng tử nhạc grunge” cho Kurt Cobain. Sau khi xuất hiện trên truyền hình, Smells đã gây nên một cơn địa chấn lớn cho toàn bộ giới trẻ thập niên 90, và họ công nhận luôn đây là bài thánh ca của thế hệ mình. Nevermind nhanh chóng trở thành album nhạc số một thời đó, đẩy “Dangerous” của Micheal Jackson xuống vị trí thứ 2.
    Tuy được coi là thánh ca của thế hệ trẻ thập kỉ, lời bài hát (khá là khó hiểu) có vẻ như là một sự phàn nàn của Kurt Cobain về thế hệ trẻ, hoặc là sự cảm thông với họ. Lời bài hát khiến người nghe hiểu lờ mờ được rằng thế hệ trẻ đang muốn một cuộc sống theo ý thích của mình, muốn người khác hiểu được mình (Here we are now Entertain us), nhưng luôn bị từ chối, luôn bị cấm đoán (A Denial)
    Smells Like Teen Spirit đã tạo dựng được một chỗ đứng vững chắc trong lòng rock fan, và cũng được nhắc đến như một bản nhạc “nhập môn” đối với các fan nhạc rock. Kurt Cobain đã qua đời ở tuổi 27, nhưng Smells Like Teen Spirit sẽ tồn tại lâu dài trong thế giới nhạc rock.



    Có thể bạn chưa biết
    - Smells Like Teen Spirit đứng thứ 9 trong 500 bài hát vĩ đại nhất mọi thời đại, theo bình chọn của tạp chí Rolling Stone, đứng thứ 5 trong số 50 bài hát nổi tiếng nhất thế kỉ 20 theo bình chọn của CBS Radio One, đứng đầu trong 25 bài hát hay nhất trong 25 năm qua của tạp chí Junk!, và đứng thứ 3 trong 100 bài hát hay nhất thế kỉ 20 của Q Magazine
    - Video clip của Smells Like Teen Spirit có trong Kỉ lục Guinness với đề mục “Video clip được phát sóng nhiều nhất trên MTV châu Âu”
    - Năm 1992, bài hát được đề cử giải Grammy “Bài hát nhạc Rock hay nhất”, nhưng bị Layla (bản unplugged) đánh bại.
    - Drummer của Nirvana, Dave Grohl đã từng phát biểu “Tôi thấy Kurt chỉ viết lời bài hát trong 5 phút trước khi hát thử lần đầu tiên, nên tôi nghĩ các bạn khó mà hiểu được lời hát, có lẽ nó chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt cả”
    - Bài hát được cây cổ thụ trong làng nhạc Jazz thế giới, Paul Alka cover lại theo điệu swing.
    - Phần lời bài hát khi biểu diễn live có câu đầu là “Come on and play, Make up the rule” hoặc “Load up on drugs, kill your friend”
    - Câu hát “I feel stupid and contagious/ Here we are now Entertain us” được bình chọn thứ 3 trong số những câu hát nổi tiếng nhất
    - Vua nhạc chế Weird Al Yankovic đã chế lại toàn bộ bài hát với tên “Smells Like Nirvana”, với phần lời hát là lời phàn nàn về sự khó hiểu của những bài hát Nirvana. Video clip của bài nhạc chế này cực kì hài hước và thông minh, đến mức các thành viên Nirvana khi xem đã cười từ đầu tới cuối. Kurt Cobain sau đó đã trở thành 1 fan của Weird Al Yankovic, cùng với nhiều ngôi sao ca nhạc khác như Michael Jackson, Eminem, BSB, Avril Lavigne … và thậm chí cả những cây đa cây đề như Paul McCartney, Jimmy Page
    - Bìa đĩa Nevermind của Nirvana cũng được Weird Al Yankovic chế lại, trở thành bìa album “Off the deep end” của mình




    Bìa album Off the Deep End của Weird Al Yankovic

    ***************
    Phù, cuối cùng cũng xong

    Ah, có con ruồi

Trang 2 của 3 Đầu tiênĐầu tiên 123 CuốiCuối

Thông tin về chủ đề này

Users Browsing this Thread

Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)

Các Chủ đề tương tự

  1. dành cho những ai thick rock (canon Rock)
    Bởi unly_lana trong diễn đàn Âm nhac
    Trả lời: 17
    Bài viết cuối: 07-08-2010, 09:59 AM
  2. Nhwngx ca khúc làm thay đổi nhạc Rock, part II
    Bởi Jimmy Page trong diễn đàn Rock world
    Trả lời: 1
    Bài viết cuối: 14-11-2007, 09:35 AM
  3. Trả lời: 12
    Bài viết cuối: 22-09-2007, 03:01 PM
  4. all rock
    Bởi deadrock trong diễn đàn Rock world
    Trả lời: 1
    Bài viết cuối: 19-04-2007, 07:09 PM

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •