Mẹ điên” là truyện ngắn "đẫm nước mắt" và có giá trị sâu sắc về chữ hiếu, chữ nghĩa của người con.
Tác phẩm “Mẹ điên”, cho dù được dựng thành kịch nói tại Trung Quốc nhưng vẫn được biết tới rộng rãi nhất dưới hình thức một truyện ngắn văn học mạng. Tại Việt Nam, số người đọc nó trên mạng qua bản dịch của Trang Hạ đã là con số triệu trở lên. Vậy rõ ràng, nó không kén người đọc, mà người đọc đã kén tác phẩm. Vì thế, “Mẹ điên” trở nên "hot" đến vậy! Song nếu đơn giản chỉ tính theo số lượng sách xuất bản, thì "Mẹ điên" lại thua kém mọi cuốn sách rẻ tiền kiểu như "người điên gây án" bày bán đầy các sạp ngoài đường.
Đọc "Mẹ điên" chỉ thấy những khát khao, những yêu thương dồn nén, tích tụ và chỉ cần một ngọn lửa có thể thiêu cháy tất cả, cuốn đi tất cả những dồn nén ấy: Người vợ bị mẹ chồng hiểu lầm, vì nôn ọe do mang thai trong bữa ăn mẹ chồng nấu (Bài bút ký đầy nước mắt, truyện ngắn trong tập Mẹ điên), đứa con vì hổ thẹn mẹ Điên bẩn thỉu xấu xí đã phũ phàng với mẹ đẻ của mình (Mẹ điên) vv...Phải chăng thông điệp của "Mẹ điên" , yếu tố nhân văn lớn hơn yếu tố câu khách, nên “Mẹ điên” tung hoành được trên mạng nhưng lại khó khăn đến với công chúng hơn?
Ai cũng từng làm con, ai cũng từng có mẹ. Bởi vậy, đọc tên sách “Mẹ điên” không ít người đã chỉ trích tôi, thậm chí tỏ thái độ coi thường dịch giả trong khi bản thân họ chưa đọc một chữ nào.
Những cảm nhận của người bình thường cũng sẽ ít nhiều ảnh hưởng tới cảm nhận của những người làm biên tập, xuất bản, mà sách tôi dịch lại là thứ sách để bán cho những người bình thường nhất. Tôi không dựng lên bức rào mặc cảm hoặc e dè, hiếu kỳ nào với người đọc, nhưng người đọc lại thường nghĩ đến những rào chắn về nhận thức khi mới cầm một cuốn sách bất kỳ nào đó lên tay. Tuy nhiên, lượng phát hành của "Mẹ điên" trên thị trường cũng không thua kém những cuốn sách văn học nước ngoài khác.
Đánh dấu