Thay đổi Avatar Facebook, yahoo!Mesenger,blah.blah... nói thẳng, nếu có tác dụng tuyên truyền, thì cũng chỉ có tác dụng trong cộng đồng người nói tiếng Việt, chứ còn trên phương diện toàn cầu... Vô tác dụng!

Thứ nhất, nhà nước ta ko đủ tiềm lực và tiếng nói để có thể dõng dạc tuyên bố, ra mặt phản đối hành vi của phía Trung Quốc mà chỉ có thể phát ngôn tuyên bố này nọ một cách dè dặt và yếu ớt, cốt chỉ mang tính thể hiện ra bên ngoài "ko phải là chúng tôi chỉ biết ngồi yên ko làm gì" IoI. Do đó về mặt phổ biến và lan rộng của sự việc trên trường quốc tế: khá hạn hẹp. VN chỉ là 1 nước nhỏ, được mấy nước trên thế giới quan tâm để ý nghe ngóng tình hình, ngoài mấy nước láng giềng, cựu thù, cựu ái?!

Thứ hai, mọi thông tin muốn lan truyền được trên mạng internet một cách có hiệu quả (tức xét về mức độ lan rộng, sức thu hút sự quan tâm và ủng hộ) thì phải được viết bằng thứ ngôn ngữ thông dụng phổ biến nhất, là English! Dù văn anh có hay đến đâu, chứng cứ có đầy đủ, hùng hồn thuyết phục đến đâu, nhưng người đọc ko hiểu được tí ti cái ý anh muốn truyền tải ----> vứt! Viết tiếng Việt cho dân Việt đọc để tự an ủi, vỗ về nhau để... thể hiện tinh thần yêu nước mà thôi.

Xét đến phương diện viết các bài báo phản ánh, lên án bằng tiếng Anh, ko phải thích viết sao thì viết. Muốn đạt đc tác dụng thuyết phục, tranh thủ ủng hộ trên phương diện quốc tế thì nội dung phải thể hiện được trình độ nhất định, và tối thiểu: phải đúng chính tả, ngữ pháp! Mà để làm đc điều đó, tức có thể sử dụng đc Anh ngữ tốt, văn tốt, có trình độ, thì phải học để cải thiện mình trước đã. Nói thật dân quốc tế mặt bằng chung trình độ nhận thức cao và "tỉnh" lắm, ko dễ lừa và dễ dụ như dân VN mình đâu. Nếu bài viết mà ko có lập luận, dẫn chứng cụ thể, rõ ràng thì ko thuyết phục đc ai, chưa kể còn bị phản tác dụng nếu viết lách hớ hênh, thể hiện quan điểm một chiều, phiến diện. Nếu muốn đấu tranh, anh cần phải có trình độ.


Nói tóm lại, nếu các đồng chí thật sự muốn đấu tranh nghiêm túc, tốt nhất nên có đường lối, kế hoạch cụ thể, có đầu tư và tổ chức. Hiện tại hầu hết đều mang tính tự phát và "xuôi theo dòng". Riêng tớ, nếu có xảy ra chiến tranh thật, tớ sẽ tham gia, còn nếu bảo bây giờ ngồi viết lách đấu tranh tuyên truyền, tớ... "ko có điều kiện" ^o^.

Nhân tiện, như vừa rồi còn tí nữa có vụ biểu tình này nọ, thì tớ muốn nói thế này:
Phương thức biểu tình, chỉ phù hợp với hoàn cảnh bị áp bức đô hộ, tức chính quyền cai trị (thực chất, ko phải bù nhìn tay sai) là nguyên nhân chính gây ra hành vi đó. Bởi ta biểu tình trong nước ta, chả ảnh hưởng gì đến trật tự của nước nó, nó cần quái gì quan tâm; hơn nữa điều này cũng góp phần thể hiện sự yếu kém bất lực của chính bộ máy lãnh đạo nước ta khi không kiểm soát đc tình hình, phải để dân chúng lên tiếng. Nếu thật sự có muốn biểu tình, thì là đòi nhà nước ta có hành động thiết thực, nhưng ai cũng thừa biết: làm thế là dại!

Đối với trường hợp bị xâm lược, thì hành động tự phát của dân chúng là ko ăn thua (tác dụng ko cao, nhanh chóng bị rơi vào quên lãng...), nếu như ko có sự dẫn dắt lãnh đạo của nhà cầm quyền. Nói cách khác, người có nghĩa vụ định hướng dẫn dắt, đồng thời chịu trách nhiệm chính phải là bộ máy chính quyền.