Những thân cây (Hoàng Ngọc-Tuấn dịch)


Chúng ta giống như những thân cây vùi trong tuyết. Bề ngoài, chúng nằm trơ ra đó và một cú đẩy nhẹ cũng đủ làm chúng lăn tròn. Không, không làm vậy được đâu, bởi chúng gắn chặt vào mặt đất. Nhưng này, ngay cả điều ấy cũng chỉ là bề ngoài.

truyện 2

Vua đi vi hành, nghe thấy bọn chèo thuyền nói chuyện:"Cùng là con người, sao các ông ấy(ý nói quan lại) lại được ngồi, còn bọn mình lại phải cật lực chèo thuyền thế này???""Tại sao bọn họ là quan, còn mình chỉ là người lái thuyền???"...
Tối đến, bỗng có chuyện ầm ĩ gầm bến thuyền, vua cho gọi một người lái thuyền đến và sai đi xem có chuyện gì.Người lái thuyền đi một lúc và về báo cáo:"Có mấy con chó cắn nhau".Vua hỏi:"Có mấy con?"Người lái thuyền chạy đi và về báo:"Có 5 con".Vua hỏi:"Chúng có màu gì?".Người lái thuyền lại chạy đi một lúc rồi về báo cáo:"2 con màu trắng, 2 con màu vàng và 1 con màu đen". Vua lại gọi một quan đi theo đến và hỏi xem có chuyện gì mà ầm ĩ thế.Người quan đi một lúc và về báo cáo:"Dạ, có 5 con chó đang cắn nhau, 2 con màu vàng, 2 con màu trắng và 1 con màu đen, con màu đen có huyền đề ở bốn chân có vẻ rất khôn và nó là chó cái, 4 con kia đang cắn nhau để tranh dành con đen.Thần đã hỏi và gọi chủ chúng ra để không làm mất trật tự cho mọi người rồi.
Vua quay sang nói với người lái thuyền:"Vậy nhà ngươi biết tại sao anh ta lại là quan và nhà ngươi là người lái thuyền rồi chứ?"