VSST Nguyễn Lộc. Môn Phái Vovinam-Việt Võ Đạo
(1912-1960)
Dáng người dong dỏng cao, hùng vĩ. Mắt sáng quắc một đức tin mãnh liệt. Lối nhìn thẳng, sắc và sâu thăm thẳm. Trán rộng, cằm nở, nét mặt trầm mặc, cương nghị. Tiếng nói uy nghiêm, hòa ấm, thân mật. Nụ cười cởi mở, khoan dung, độ lượng.
Đó là những nét độc đáo của một bậc thầy tôn quý, một đấng sinh thành của một Môn Phái Võ Đạo, với sứ vụ duy trì, bảo vệ, và phát triển truyền thống võ học hào hùng, bất khuất của dân tộc Việt. Nhân dáng siêu phàm đó chính là hình ảnh bất diệt của cố Võ Sư Nguyễn Lộc, vị Sáng Tổ môn phái Vovinam-Việt Võ Đạo.
Võ Sư Nguyễn Lộc sinh ngày 8 tháng 4 năm Nhâm Tý (1912) tại làng Hữu Bằng, huyện Thạch Thất, tỉnh Sơn Tây (Bắc Việt). Ông là trưởng nam của cụ ông Nguyễn Đình Xuyến và cụ bà Nguyễn Thị Hòa.
Ông lớn lên trong cảnh đất nước loạn ly dưới thời Pháp thuộc, giữa lúc các cao trào cách mạng và phóng đãng đang bành trướng trên đất nước. Một bên, các nhà chí sĩ cách mạng âm thầm vận động và cổ súy tinh thần yêu nước trong quốc dân để kêu gọi thanh niên gia nhập vào con đường phục quốc sắt máu. Con đường này tuy gây được nhiều tiếng vang và đạt được nhiều thắng lợi vẻ vang nhưng không được lâu bền. Còn một bên, bọn thực dân thống trị dùng mọi thủ đoạn ru ngủ, huyển hoặc thanh niên, đem lợi danh ra mua chuộc, ngụy trang bằng cái vỏ tự do phóng khoáng của văn hóa Âu Tây, để biến họ thành đạo quân tiền phong của phong trào xa hoa, phóng đãng trụy lạc, khiến các nhà ái quốc khó có đất mà gieo mầm cách mạng, chống đối chánh quyền thống trị. Số còn lại thì có tinh thần bi quan, tuy có tài nhưng không hoạt động.
Được giác ngộ và vượt ra khỏi các xu hướng trên, Ông đả đảo và lên án gắt gao dã tâm của thực dân thống trị, nhưng Ông cũng không tán thành chủ trương sắt máu vội vàng. Làm cách mạng để tiến tới thành công là một điều rất khó, song bảo vệ thành quả cách mạng để bước sang giai đoạn kiến thiết lại là điều khó hơn. Ông muốn nung đúc để cống hiến cho đất nước những người con yêu có đầy đủ năng lục và ý chí tất thắng. Cho nên Ông quan niệm: muốn đưa cuộc cách mạng dân tộc đến chỗ thành tựu, cần phải gây cho thanh niên một ý thức cách mạng rõ rệt, một tinh thần quật cường, và một nghị lực quả cảm, song song với một thân thể đanh thép vững chắc, sức lực mạnh mẻ, dẻo dai, có đầy đủ khả năng để tự vệ và chiến đấu. Vì vậy, Ông đã suy luận ra chủ thuyết Cách Mạng Tâm Thân, thay đổi toàn diện con người từ tâm hồn lẫn thể xác. Mang hoài bão lớn lao đó, Ông đã âm thầm ngày đêm nghiên cứu, sưu tầm, học hỏi, và luyện tập hầu hết các môn võ thuật. Cuối cùng, Ông nhận thấy môn võ nào cũng có những ưu điểm của nó. Song nếu chỉ đem phổ biến một phương pháp nào thôi, đối với thể tạng mảnh khảnh, nhỏ bé của người Việt thì khó mà đạt được kết quả như ý.
Mang hoài bão ấy, ngoài việc tu dưỡng đạo đức trau giồi học vấn, ông còn dành thời gian sưu tầm, nghiên cứu nhiều môn võ khác. Ngày đêm ông thường bầu bạn với nhiều loại sách báo khác nhau từ Triết học, Văn học, Sử học... đến cả Y học, Cơ thể học. Tất cả những ý tưởng quan trọng về võ học và những vấn đề liên quan đều được ông ký chú, phân loại cụ thể. Khu vực bờ đê sông Hồng từ bến Phà Đen đến Viện Bác cổ, nhà Hát Lớn đều có dấu chân ông chạy nhảy, đi quyền, múa côn... từ lúc mặt trời chưa tỉnh giấc. Ngoài ra, ông còn đến tham quan các võ đường, dự khán những trận tỉ thí võ đài hoặc mạn đàm cùng một số võ sư thời danh hầu tìm hiểu thêm các đòn thế hay, đẹp, hiệu quả của các môn võ Trung Quốc, Nhật, Xiêm, Quyền Anh... Qua đó, ông nhận thấy môn nào cũng có ưu điểm. Có môn thiên về cương, kỹ thuật cứng và mạnh; có môn thiên về nhu, kỹ thuật linh hoạt, khéo léo, uyển chuyển, ít dùng sức. Riêng các môn võ Việt Nam rất độc đáo, không theo cương hay nhu nhất định mà biến hóa, linh động tùy theo thể tạng mỗi người, mỗi địa phương. Do sáng tạo từ lâu đời, võ Việt Nam cũng có một số kỹ thuật không còn phù hợp với thời đại mới nhưng ông cũng nhận thấy rằng các kỹ thuật đó vẫn phát triển được những tố chất của cơ thể như thăng bằng, chính xác, khéo léo... mà con người ở thời đại nào cũng cần. Vấn đề cốt lõi là thông qua những bài bản xưa, đào sâu tinh nghĩa, tìm ra phương pháp huấn luyện mới, đáp ứng được tính dân tộc. Từ việc nhận ra thực chất của những kỹ thuật, bài võ đi đến việc nhận rõ giá trị đặc thù của từng môn võ, đồng thời đối chiếu với đặc điểm tâm lý và thể tạng của người Việt Nam: ông nhận thấy cần phải xây dựng một môn võ mang tính dân tộc, khoa học và hiện đại để giúp thanh niên có một phương pháp rèn luyện sức khỏe, tự vệ và chiến đấu mang danh dân tộc vì trong mọi cuộc chiến đấu, vấn đề tinh thần và danh dự là hai yếu tố quan trọng góp phần quyết định sự thành bại. Với các luận cứ đó, ông Nguyễn Lộc đã lấy môn vật và võ dân tộc Việt Nam làm nồng cốt, khai thác mọi tinh hoa võ thuật đã có trên thế giới để sáng tạo một môn phái riêng đặt tên là VOVINAM (từ quốc tế hóa của cụm từ "Võ Việt Nam"). Sau đó, Ông bí mật đem Vovinam ra huấn luyện cho một số thân hữu cùng lứa tuổi vào năm 1938.
Hơn nữa, trong mọi cuộc chiến đấu, vấn đề tinh thần và danh dự vẫn là 2 yếu tố quan trọng để quyết định sự thành bại. Bởi vậy ngoài phần võ thuật và tinh thần võ đạo, Ông còn muốn ràng buộc các môn đệ sau này của ông vào danh dự của Tổ Quốc, nghĩa là thanh niên Việt Nam phải có phương pháp tự vệ mang danh Dân Tộc Việt Nam, tiêu biểu cho tinh thần tự chủ, bất khuất của tiền nhân để khi chiển đấu phát huy được cái hùng khí, quyết đem vinh quang về cho Tổ Quốc, cho Môn Phái. Một môn sinh Vovinam với tư cách cá nhân có thế rất hiền lành, nhã nhặn, song khi bắt buộc mang danh nghĩa Dân Tộc và Môn Phái chiến đấu với ai thì chỉ có thể chiến thắng vinh quang hoặc chết vẻ vang chứ không chịu làm nhục quốc thể và tổn thương danh dự môn phái.
Ngót một năm sau, mùa Thu 1939, Ông đem lớp võ sinh đầu tiên công khai ra mắt dân chúng tại Nhà Hát Lớn Hà Nội. Cuộc biểu diễn thành công rực rỡ, nên bác sĩ Đặng Vũ Hỷ, Trưởng Hội Thân Hữu Thể Dục Thể Thao đương thời, mời Ông cộng tác, tổ chức những lớp dạy võ công khai cho thanh niên Hà Nội. Nhận lời mời, vị Sáng Tổ VOVINAM khai giảng lớp võ công khai đầu tiên vào mùa xuân 1940 tại trường Sư Phạm (Ecole Normal), Hà Nội.
Môn Phái Vovinam-Việt Võ Đạo được sáng lập bởi Võ Sư Nguyễn Lộc. Ông lớn lên trong thảm trạng đất nước bị Pháp đô hộ. Thời đó, thanh niên bị lôi kéo vào lớp sống buông thả do thực dân khuyến khích để ru ngủ, hoặc thanh niên dấn thân theo con đường cách mạng cứu nước. Ông quan niệm rằng, muốn dân tộc thăng tiến thì phải tạo cho thanh niên một ý chí vững mạnh, một tinh thần quật khởi, một nghị lực quả cảm. Tất cả những điều mong muốn đó phải được chứa đựng trong tấm thân đanh thép và một tinh thần sáng suốt. Ông ấp ủ hoài bão ấy cho nên ngoài việc trau dồi kiến thức, Ông còn khổ luyện, dầy công nghiên cứu hầu hết các môn võ thuật cổ truyền Việt Nam cũng như các môn võ khác du nhập từ nước ngoài. Từ đó, Ông sáng tạo một môn võ riêng biệt, lấy tên là "VOVINAM", được hiểu là "Võ Việt Nam" và cũng để cho người ngoại quốc dễ đọc. Sau này, Môn Phái hình thành nền võ đạo dân tộc nên ghép thêm danh xưng "Việt Võ Đạo" cho đầy đủ ý nghĩa, là "Vovinam-Việt Võ Đạo".
Năm 1960, trước khi tạ thế, Sáng Tổ đã truyền ngôi vị Chưởng Môn lại cho Võ sư Lê Sáng, người môn đệ trưởng tràng. Kể từ đó, Võ Sư Chưởng Môn Lê Sáng đã lãnh đạo môn phái Vovinam-Việt Võ Đạo trở thành một môn võ quốc tế với hơn một triệu môn sinh có mặt khắp nơi trên thế giới.
Môn Phái Vovinam-Việt Võ Đạo hoạt động nhằm các mục đích:
Bảo tồn và phát huy nền võ học Việt Nam, nêu tinh thần thượng võ, áp dụng "Cương Nhu Phối Triển", phối hợp tinh hoa võ thuật trên thế giớị
Sưu tầm, nghiên cứu, và phát minh các thế võ để tu bổ, xây dựng cho nền võ thuật Vovinam-Việt Võ Đạo mỗi ngày một phong phú và tiến bộ.
Huấn luyện môn sinh trên ba phương diện Võ Lực, Võ Thuật, và Võ Đạo.
Về Võ Lực: Môn Phái sẽ luyện tập cho môn sinh có một thân hình rắn chắc, vững vàng; một sức lực mạnh mẽ, dẻo dai để có thể bền bỉ, chịu đựng trước mọi khó khăn, cực nhọc, đẩy lui các bệnh tật, giữ cho thân thể luôn luôn tráng kiện và lành mạnh.
Về Võ Thuật: Môn Phái sẽ huấn luyện cho môn sinh một kỷ thuật tinh vi để tự vệ hữu hiệu và sẵn sàng bênh vực lẽ phải.
Về Võ Đạo: Môn Phái sẽ rèn luyện cho môn sinh một tâm hồn cao thượng, một ý chí bất khuất, một tính tình hào hiệp, biết khép mình trong kỷ luật tự giác, biết sống hợp quần trong tình đồng đạo, biết hy sinh trong nếp sống vị tha và trở nên những công dân gương mẫu, phục vụ cho bản thân, gia đình, tổ quốc, và nhân loại.
Để thực hiện 3 mục đích nêu trên, môn phái Vovinam-Việt Võ Đạo hoạt động theo 5 tôn chỉ dưới đây:
Mọi hoạt động của môn phái Vovinam-Việt Võ Đạo đều dựa trên một nền tảng vững chắc: Lấy Con Người làm cứu cánh, lấy Đạo Hạnh làm phương châm, lấy Kỷ Thuật và Ý Chí Quật Cường làm phương tiện.
Môn phái Vovinam-Việt Võ Đạo là một đại gia đình, trong đó môn đồ thương yêu và kính trọng lẫn nhau. Sự kính trọng và lòng thương yêu ấy sẽ đan kết thành kỷ luật của Môn Phái, một giềng mối vững chắc giúp các môn đồ đoàn kết chặt chẽ để nêu cao danh dự Môn Phái, phục vụ dân tộc và nhân loại.
Môn phái Vovinam-Việt Võ Đạo tích cực góp phần vào công cuộc giáo dục thanh thiếu niên.
Hoạt động của môn phái không có tính cách chính trị và tôn giáọ
Môn phái Vovinam-Việt Võ Đạo luôn luôn tôn trọng các võ phái khác.



Trả lời kèm Trích dẫn
Đánh dấu