Cố võ sư sáng tổ Vovinam Việt Võ Đạo - Nguyễn Lộc
Cố võ sư sáng tổ Nguyễn Lộc sinh ngày 8 tháng 4 năm Nhâm Tí (1912) tạI làng Hữu Bằng, huyện Thạch Thất, Sơn Tây. Sau một thờI gian dài rèn luyện nhiều môn võ, ông đã chuyên chú nghiên cứu, phân tích đặc điểm kỹ thuật của từng môn, đặc biệt là các môn Võ và Vật cổ truyền Việt Nam, để đi tớI sáng tạo một hệ thống kỹ thuật mớI vớI tên gọI ban đầu là Võ Việt Nam. Tính cách mạng của môn võ này được thể hiện bằng công thức 1=3. Nghĩa là mỗI một đòn thế (đòn chiến lược) được dạy cặn kẽ cho võ sinh, sau đó ghép lạI thành bài quyền, rồI lạI ghép thành các bài song đấu luyện. Mục đích là làm cho ngườI võ sinh hiểu cặn kẽ tác dụng, phạm vi ứng dụng, các thế công - thủ - phản - biến của đòn đánh. Điều này giúp cho môn sinh dù biết ít đòn nhưng rất tinh thông về số đòn đó, có thể ứng dụng một cách có hiệu quả trong thực chiến. Ngoài ra, võ sư Nguyễn Lộc cũng có quan niệm mớI rất tiến bộ: đó là võ sinh không nên bị bó buộc bởI bất cứ hệ thống chiến đấu nào. Do đó, các cao đồ của môn phái khi làm luận án thăng đai đều phảI thể hiện sự đóng góp của mình cho môn phái bằng cách đem vào các kỹ thuật mớI và các kiến thức võ học mớI => Vovinam là một môn võ luôn phát triển củng vớI thờI đại. Các võ sư cùng thờI khi tiếp xúc vớI ông đều lấy làm kinh ngạc trước một thiên tài võ học đầy hứa hẹn này, mặc dù tuổI còn trẻ nhưng ông đã nắm hầu hết các ngành võ thuật chính trên thế giới. Lão võ sư Trần Tiến - ngườI đã truyền thụ võ công NộI gia quyền cho sáng tổ Nguyễn Lộc cũng từng nói vớI tôi: “Thằng Lộc mà sống lâu thêm tí nữa thì nó là thiên hạ vô địch.” Sáng tổ Nguyễn Lộc cũng đem bộ Xà quyền của NộI gia vào Việt Võ Đạo.
Môn võ này được truyền thụ khởI từ năm 1938 tạI Hà NộI, do võ sư Nguyễn Lộc đích thân huấn luyện. Đúng 1 năm sau, môn võ đã được nhiều giớI biết tớI và HộI Thân Hữu Thể Dục Hà NộI chính thức mờI võ sư Nguyễn Lộc cộng tác để mở các lớp dạy võ công khai. Lớp võ đầu tiên được khai giảng vào đầu năm 1940 tạI trường Sư phạm Hà Nội. Lúc này, thể theo yêu cầu của đông đảo môn sinh, môn võ Việt Nam được viết tắt là Vovinam để chuẩn bị cho viễn tượng sẽ truyền bá ra ngoài phạm vi biên giớI Việt Nam.
Sự phát triển của môn phái Vovinam khiến nhà cầm quyền Pháp lúc đó e ngạI và vào năm 1942, võ sư Nguyễn Lộc đã nhận được lệnh phảI đóng cửa các lớp võ cùng lệnh cấm bản thân ông dạy võ. Lệnh cấm cản này là một rào chắn đốI vớI sự mở rộng môn phái nhưng lạI có tác dụng thúc đẩy toàn thể môn sinh quyết tâm hơn trong ý tưởng trường tồn môn phái. Các lớp võ bí mật vẫn được tổ chức và kéo dài hoạt động cho tớI khi chế độ thực dân Pháp sụp đổ năm 1945.
Năm 1946, khi cuộc kháng chiến toàn quốc bùng nổ, võ sư Nguyễn Lộc đã cùng một số môn sinh mở nhiều lớp huấn luyện võ thuật tạI vùng Thạch Thất, tạI trường quân chính Trần Quốc Toản và nhiều địa phương khác.
Tháng 8/1948, võ sư Nguyễn Lộc trở lạI Hà NộI, tiếp tục mở lớp dạy võ. Ba năm sau, năm 1951, ông thành lập Việt Nam Võ Sĩ Đoàn và mở rộng việc truyền bá võ thuật qua các lớp võ đạI chúng tạI sân trường Hàng Than, Hà Nội.
Tháng 7/1954, ông vào Nam, cùng một số đệ tử tâm huyết mở võ đường tạI Sài Gòn. TớI thờI điểm này, môn phái Vovinam đã tròn 16 tuổI và có thêm một danh xưng mớI là Việt Võ Đạo. So vớI nhiều môn phái khác, Vovinam Việt Võ Đạo rõ ràng là một môn phái còn rất trẻ. Nhưng ngay từ thờI điểm đó, dướI sự lãnh đạo trực tiếp của vị sư tổ, môn phái đã đạt tớI một căn bản vững vàng và ổn định về mọI mặt.
NỗI buồn lớn của môn phái là chỉ 6 năm sau, năm 1960, vị sáng tổ đã vắng mặt mãi mãi. Cố võ sư Nguyễn Lộc từ trần ngày 4/4 năm Canh Tý, tức ngày 30/4/1960 tạI Sài Gòn, lúc ông tròn 48 tuổi.
Quyền lãnh đạo môn phái được trao cho võ sư Lê Sáng, Chưởng môn đờI thứ hai của Vovinam Việt Võ Đạo.
Hiện nay, di cốt của cố võ sư Nguyễn Lộc vẫn được đặt tạI số 31 Sư Vạn Hạnh, tp.HCM.



Trả lời kèm Trích dẫn
Đánh dấu