Sấy Bạc - chưởng môn Nam quyền Thái Lý Phật ở Việt Nam
Trung Hoa – năm Dân quốc thứ 4.
Ngày ấy, bóng ma nha phiến chiến tranh vẫn còn vương vất đâu đó trên thân gầy đất nước Trung Quốc. Những cơn lốc thổI qua vùng Lưỡng Quảng đã manh nha nhuộm màu tang tóc của chiến tranh. Nơi thôn xá, các cuộc tranh chấp giữa các tộc họ vẫn liên tục xảy ra. Cũng ngày ấy, năm Dân quốc thứ 4 (1915) tạI Đặng gia thôn, huyện Phan Ngư, tỉnh Quảng Đông, ông Đặng Tây (Tằng Sấy) đã ra đời.
Khi còn niên thiếu, Tằng Sấy cũng bị lôi kéo vào những cuộc bạo hành tập thể. Có không ít ngườI đã mất mạng bởI vì tranh chấp một luống đất hay hàng lúa. Để đốI phó vớI nhau, Đặng gia thôn và mọI gia thôn đều khuyến khích con em học võ. Cũng chính điều kiện ấy đã bộc lộ một tư chất võ thuật trong con ngườI Tằng Sấy. NgườI khai tâm Hồng gia quyền trong Tằng Sấy chính là ông chú ruột Đặng Tân.
Lúc này, tạI Quảng Châu (thủ phủ tỉnh Quảng Đông) một con ngườI đã vẫy vùng bốn phương vớI tên gọI “Thần thủ Đàm Tam”. Ông là một đệ tử chân truyền bởI sáng tổ Trần Hưởng và Trương Hồng Thắng, hai ngườI đã có công tích hợp Thái Gia Mã, Lý gia quyền và Phật gia chưởng thành danh môn Thái Lý Phật ngày nay. Danh tiếng Đàm Tam đã nuôi trong ông Đặng Tân ước mơ gửI Tằng Sấy đến được bái Đàm Tam làm sư phụ. CuốI cùng thì ngày ấy cũng đến.
Quảng Châu và cuộc đờI tha hương
Nhà họ Đặng còn có một ước mơ lớn hơn là làm sao đưa con cháu dần xa nơi thôn dã để về phố thị học hành mà tiến xa. Tằng Sấy cũng đi theo ước nguyện ấy vớI lờI dặn dò: “Hãy để A Sấy tớI thọ giáo Đàm sư phụ!”.
Ông Đặng Tân đã dặn chị mình như vậy khi bà từ Quảng Châu về để dắt Tằng Sấy đi. Quảng Châu đã đón cậu bé 8 tuổI Tằng Sấy về vớI Đàm sư phụ rồI tiễn chàng thanh niên 17 tuổI ra đi, đi mãi về phương Nam khi cơn lốc chiến tranh nghiệt ngã ào đến vào năm 1932. Phát xít Nhật vào Trung Quốc.
NỗI cô độc đất Sài Gòn
Đến Sài Gòn, Chợ Lớn, Tằng Sấy chỉ vỏn vẹn một tay nảI lép xẹp. Nhưng trong anh còn có một chí lớn trong dòng máu vốn nhẫn nạI, siêng năng của ngườI Trung Quốc. Anh đan giỏ kiếm sống ở phường 6 quận 11 bây giờ. RồI anh học làm thợ mộc. Anh cô độc giữa một Chợ Lớn đang nảy mầm cuộc sống đô hộI phồn hoa. Các rạp hát, hộp đêm mọc lên như nấm. Các cuộc chạm trán xảy ra như cơm bữa giữa các băng nhóm bảo lê vớI nhau. Một hôm, đang lầm lũi trên đường, Tằng Sấy nghe ai đó gọI mình: “A Sấy à, đứng lạI đi!!!”
Tằng Sấy quay lạI bồI hồI nhận ra ngườI quen biết cũ. Có lẽ ông ta cũng là nguờI duy nhất nơi đất khách biết Tằng Sấy là ngườI được Đàm sư phụ thương yêu truyền cho tuyệt chiêu “Kiếm chỉ” (một thủ pháp đánh bằng ngón trỏ). Tằng Sấy trở thành ngườI trấn yểm các quán xá thờI ấy. Tên Xọa Tử (Tây Điên) được giớI đầu gấu khiếp nhược đặt cho anh, dần dần cũng được các kẻ yếu thế thương gọi.
Cho đến khoảng 1975 – 1979, những tay ma cô trấn lột ở chùa Bà Tuệ Thành (hộI quán ngườI Quảng Đông) vẫn nhận ra Tằng Sấy và rút lui trước khi nếm đòn. Tên ông trở thành “nhà ngoạI giao” luôn có mặt trong các cuộc giàn xếp mà phần lớn là hòa bình. Cho đến bây giờ, Sấy Bạc (Bác Tây) như mọI ngườI trìu mến đặt cho ông vẫn mang một tác dụng trong các cuộc thương thuyết. Nhưng vớI Sấy Bạc, đạo đức, nhân nghĩa vẫn là vũ khí vô song. Đó cũng là lờI giáo huấn của ông đốI vớI học trò khi môn phái thành lập đoàn lân. Và ông gọI Thắng Nghĩa Đường để dạy đệ tử: việc nghĩa không bao giờ tụt hậu. Nhân nghĩa sẽ chiến thắng!!!
Thế nên Lân Thắng Nghĩa Đường đã đến vớI các cuộc hoạn nạn lớn, ví dụ: hỏa hoạn Chợ Quán, bão lụt thiên tai miền Trung để chia xẻ nỗI đau của cộng đồng bằng các cuộc múa lân gây quỹ. Họ còn là võ phái đi đầu trong phong trào đóng góp xây dựng nhà tình nghĩa quận 5. Hằng năm, họ dạy học trò và lấy tiền nuôi ngườI thầy neo đơn. Sấy Bạc bây giờ đã 87 tuổi. Ngày 8/4 âm lịch, ngày Phật đản hàng năm cũng là ngày sinh nhật Sấy Bạc, các đệ tử của ông lấy đó làm ngày họp mặt truyền thống.
Ông đã được Bộ Văn hóa thông tin trao tặng tấm huân chương vì sự nghiệp văn hóa quần chúng. Ông cũng không có con và đang đậu ở nhà một ngườI quen trên đường Tân Phước.



Trả lời kèm Trích dẫn
Đánh dấu