sinh 91 ma` cung~ ho.
sinh 91 ma` cung~ ho.
*****M2O******
thì làm sao
việc phải hô thì vẫn cứ hô, nghe chửa.
![]()
"Có đôi khi trên đường đời tấp nập,
Ta vô tình lạc bước qua nhau"
chào mừng nga nở đã tham ra diễn đàn!!!
mà thằng lâm nào đá mi, hắn lâu lắm ko lên diễn đàn nì rùi.
"Có đôi khi trên đường đời tấp nập,
Ta vô tình lạc bước qua nhau"
b5 khoá 05-08 đó chú.
lâm lìn đó,lâu rùi,lặn đi đâu không biết.
"Có đôi khi trên đường đời tấp nập,
Ta vô tình lạc bước qua nhau"
Bây ơi, vậy là đã gần 1 năm chúng ta ra trường.Từ giã thời áo trắng với biết bao mơ ước với bao hoài bão và thêm một chút ngậm ngùi cho tuổi ômai.Chia tay mùa hạ cuối với những người bạn thân thiết gắn bó suốt ba năm trời mà lòng không khỏi bâng khuâng luyến tiếc.
[YOUTUBE]yg1g4NzCRPU[/YOUTUBE]
Bước vào cổng trường đại học mà chưa ngày nào là không nguôi nhớ đến quãng thời gian cấp 3 của mình.Bao chuyện buồn vui ngây ngô một thời nhất quỷ nhì ma đã trôi qua nhanh đến nỗi đến bây giờ tau mới cảm thấy được mình đã bỏ qua quá nhiều thứ.Dù đã luôn tự thề độc với chính bản thân mình là không bao giờ thốt lên hai tiếng "giá như" nhưng mà nói thầm với bản thân, trời biết đất biết và chỉ bản thân mình biết thì chắc là không sao phải không. Đúng vậy,tau đã luôn phải thốt lên hai tiếng giá như quá nhiều lần từ cái ngày chuyển sang cuộc sống sinh viên.Giá như trước đây mình lăn xả hết mình vào các hoạt động trường lớp, giá như trước đây mình ít đấu đá với mấy đứa bạn ngồi kế hơn, giá như...giá như..giá như...Quá nhiều đòi hỏi cho qua khứ, những điều mà hẳn nhiên ai cũng biết là không thể.Nhưng tau vẫn ước sao có được cỗ máy thời gian của doraemon để đưa mình hành trình vào quá khứ, quay lại cái thời ẩm ương mà mình đã từng mong chờ nó sớm kết thúc làm sao.
Giờ đây, mỗi lần bước lên giảng đường, tau lại chợt nhớ đến lớp mình.Những gương mặt thân thương ngây ngô,hồn nhiên(???) với biết bao trò quậy phá mà chỉ có dưới mái trường cấp ba.Để rồi sau đó, khi mở mắt nhìn về với thực tại thì chỉ là 54 thằng con trai(lớp không có nữ),mỗi đưa đến từ một phương trời xa lạ.Cảm giác nhớ trường xưa lớp cũ trỗi dậy mỗi lúc như vậy lại mãnh liệt làm sao.Nỗi lòng trào dâng với bao luyến tiếc.Một thời nay còn đâu.
Dẫu biết rằng mùa hạ muôn đời không có lỗi nhưng biết trách ai đây khi đã để mỗi đứa một phương trời xa lạ như bây giờ.Không biết ai còn nhớ cái mùa hạ cuối cùng ấy chứ tau vẫn luõn nhớ mãi.Một mùa hạ với bao dịu mát của sự biến đổi khí hậu bất thường.Một màu hạ với những mùa thi rực lửa.Phượng đốt cháy trời.Bằng lăng tím ngắt.Và lòng mỗi chúng ta thì rạo rực nghĩ về tương lai, về những gì đâng đợi ta ở phía trước.Lưu bút chuyền tay nhau.Những chuyến dã ngoại bất ngờ bù đắp cho những sự thiếu thốn muốn sinh hoạt ngoài tròi của lớp dầy đặc hơn.Sầm Sơn xanh màu biển.Núi hàm rồng đạp xe mỏi chân.Phượng hồng vặt vô tội vạ.Liệu là bay còn nhớ, còn luyến tiếc chút gì không.Rồi cả bức tranh phong cảnh nhìn từ cái cửa chính lớp mình ra núi long núi phượng sao mà nhớ đến thế.Tau luôn nhớ cả cái góc nhìn từ chỗ tau ngồi ra ngoài đường lê quý đôn, qua tr lam sơn đến thẳng đồi quyết thắng.Nhớ cả những ngày mưa cả lớp lặng buồn nhìn qua cửa sổ nghe tiếng mưa rơi.Nhớ cả những ngày gió cửa sổ không ô nào mở, trời xám xịt đầy mây.Nhớ những ngày nắng giọt vàng khẽ lăn qua ô cửa nhỏ, rung rinh trên mỗi gương mặt.Nhớ những chuyến xe qua đường mà vô tình đã làm cho dan tình lớp ta có chuyện mà kể mà cười.Nhớ cái bức tường mà sau mùa mưa rêu mốc mọc trắng xoá bay xuống như bông tuyết rơi.Nhớ những cuộc đại hội võ lâm, cả lớp lăn vào cấu xé nhau,tranh cãi ỏm tỏi.Nhớ mấy đứa bạn ngồi xung quanh mình mà xưa kia mình suót ngày ngồi hót truyện trên trời dưới biển rùi lại còn tranh giành ưu thế để mở cửa sổ hứng nắng nữa chứ.Nhớ cái sân trường mình đẹp đẽ siết bao.Nhớ nhà A,cái cầu thang mà ngày nào mình cũng mỏi mệt leo lên leo xuông tận tầng 4...
Giờ đây.Mưa vẫn đổ trên những mảng tường rêu phong.Lá cây vẫn xanh rì rầm trong gió.Gió vẫn thổi mỗi ngày.Mặt trời vẫn mọc ở đằng đông và lặn ở đằng tây.Tường đã vôi mới.Trường có khang trang hơn.Nhưng những lớp lá vàng đã lìa khỏi cành thì khó có thể trở lại được như xưa.Lớp cũ đã đỏi chủ.bàn xưa đã có người khác ngồi.Bạn cũ mỗi đứa một nơi.Chỉ còn là những kí ức ngọt ngào trong mỗi người về một thời để nhớ.Vòm lá vẫn xanh sau bao năm tháng.Rì rầm trong gió.Những khoảng lặng trong tâm hồn nghe rõ tiếng ve sầu não nề của mùa hè năm xưa.
[YOUTUBE]7FF_3Qo7p8E[/YOUTUBE]Phượng lại đang rục rịch tung cánh.Đỏ ối những góc trời.Bạn bè từ phương xa có ai nhớ đến b5(05-08) thì vào đây post bài cùng nhau ôn lại những kỉ niệm xưa cho thêm nhớ nào.
"Có đôi khi trên đường đời tấp nập,
Ta vô tình lạc bước qua nhau"
chài ơi chài thằng ni lắm văn nhỉ
văn vẻ lênh láng wa trời lun
nhưng mà mắc cái dài quá nên koo đọc hết được
mà lớp mi 54 thằng thật hả?
khổ thế!
tiếc cho bọn nó
sướng mỗi mi thôi
![]()
*****M2O******
oài.....shock...........![]()
![]()
......
eo ơi anh copy ở đâu vậy sao văn thơ lai láng thế đọc lại thấy sợ một ngày phải chia tay b5 thân yêu của mình. muốn khóc quá nhưng không khóc được vois đau chứ trong cái giây phút thiêng liêng này mà nước mắt lại trốn hết đi đâu rồi
-----------------------------------------
B5 VUI VẺ ĐOÀN KẾT LÀ TRUYỀN THỐNG câu nói này là của anh XUÂN Sơn hay anh TRUNG ĐỨC đấy nhỉ
Lần sửa cuối bởi Liendaica_B5, ngày 13-04-2009 lúc 04:46 PM. Lý do: Spam bất thành, câu bài thất bại
chài ơi,sao lại hỏi anh coppy ở đau vậy trời.
tự sáng tác mà.
sao không hỏi là anh viết bằng cái j í nhỉ?
"Có đôi khi trên đường đời tấp nập,
Ta vô tình lạc bước qua nhau"
Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)
Đánh dấu