đã nói buồn ngủ rồi sao còn đăng lắm thế
đã nói buồn ngủ rồi sao còn đăng lắm thế
thằng này hôm nay có triệu trứng gì hay sao ấy
công an nhân dân,viện kiếm sát nhân dân, tòa án nhân dân,quân đội nhân dân..tất cả đều của nhân dân
nhưng kho bạc lại là của....nhà nước![]()
haha bác đọc cả tập thơ của nó chưa nhiều bài chuối không chịu được nó đang học Thủy Lợi đó lúc nào cần xin chữ kí cứ đến đó
công an nhân dân,viện kiếm sát nhân dân, tòa án nhân dân,quân đội nhân dân..tất cả đều của nhân dân
nhưng kho bạc lại là của....nhà nước![]()
những ngày tháng không quên
Ðêm nay gió trở mùa đông lại
Hoa tuyết rơi đầy trên áo ai
Vũ trụ vần quay, thời gian dại
Nỗi nhớ nào ghi đủ hình hài\?
Bóng lẻ trên đường xa thao thức
Dáng gầy chân bước nhẹ trong đêm
Dõi mắt ngẩng trông vùng ký ức
Tìm đoá hoa xuân rụng bên thềm
Văng vẳng tiếng giày xa vọng lại
Cuối nẻo đường đi ngược hướng về
Như luyến tiếc ngày xưa chân vại
Còn cố tìm một dấu sơn khê
Hay có thể trong vùng vô thức
Ðã thấm đau thức giấc một ngày
Chim qua trễ trong lòng ray rứt
Kêu một lần vỡ giọng rồi bay
oOo
Xa lắm, ngày đầu tiên đến Mỹ
Mảnh đời xơ xác, tuyết thâu đêm
Bạn bè, người thân đường thiên lý
Nỗi nhớ hao gầy, nhung nhớ thêm
Cút kít vang ồn ta cúi đẩy
Chiếc xe thực phẩm nặng đầu tay
Ngẩng đầu ta chẳng hề trông thấy
Nhà ai rộn rịp, thấy mây bay
Ðường về gác trọ sao xa quá
Té, ngã bên lề tuyết trắng tươi
Ta cúi đầu thương mình xứ lạ
Như thương cá biển lạc sông trời
Ta nhớ làm sao một mái ấm
Bếp lửa quây quần tiếng mẹ, cha
Ta ngỡ thời gian đi rất chậm
Chiều buông mơ tiếng tụng di đà
Băng nhạc cũ mèm quay qua, lại
Nửa hồn về gọi nửa hồn đau
Ta sợ một lần không trở lại
Rồi quên tình cũ, mộng ban đầu
Hình như có lần đi xem lễ
Hương ai thơm quá tưởng hương xưa
Tự trách rằng mình không thực tế
Nghèo rớt mồng tơi vẫn chưa chừa
Nhìn dáng đài trang lòng xao xuyến
Ngẫm lại cuộc đời tựa áng mây
Một đêm ta mất toàn gia quyến
Ngàn năm hoài nhớ nỗi đau này
Nửa tách cà phê ta thấy đắng
Màu đen trên tuổi nhỏ tàn phai
Nghĩ đến tương lai vùng hoang trắng
Chạnh lòng ta hiểu chữ trần ai
Quán vắng ngồi đây nhìn thiên hạ
Nhộn nhịp trên đường vui rất vui
Ta nhớ cảnh chợ Cồn chi lạ
Tiếng ai rao đậu hũ ngọt bùi
Ta nhớ đến rừng xanh, biển thẳm
Những bãi, cồn, dốc đá cheo leo
Ta nhớ những hoàng hôn tím thẳm
Mây trắng giăng ngang trắng chân đèo
Căn gác nhỏ nhoi mười đứa ở
Dăm đứa thất tình, dăm đứa điên
Ðêm nằm nghe gió tương tư trở
Nghe tiếng mưa rơi nhỏ giọt phiền
Nói chuyện đời xưa, ngày tháng cũ
Mơ hồ tựa những khúc đồng dao
Tiếc những chuyện đời chưa được thử
Ðộng tình sỏi đá cũng nôn nao
Tưởng tượng một lần về nơi ấy
Trùng dương sóng vỗ, nhạn xa khơi
Có mẹ tiễn đưa bàn tay vẫy
Tóc bạc, chân run, khóc nghẹn lời
Một bóng cha già gầy guộc quá
Quê người lưu lạc vẫn quê hương
Dẫu thế cha đau niềm xứ lạ
Miền bắc cha mơ mấy con đường
Những ngày đông lạnh cha nhung nhớ
Cố quận mưa phùn, rét cắt da
Cha nhớ ngày hè hoa gạo nở
Nỗi nhớ bây giờ đã chuyển qua
Ta khóc vì thương hai thế hệ
Triệu người chỉ một mệnh cung thôi
Cha phải xa con, chồng xa vợ
Ðịa cầu chia cắt, nước ngăn đôi
Thùng quà nhỏ quá cho không đủ
Áo quần, thuốc thiếc chẳng là bao
Vỏn vẹn mấy đồng tay đếm thử
Xem còn có thể mua thứ nào
Viết về cho chị bài thơ ngắn
Ngựa hồng đã lạc dấu chân son
Thơ chảy giữa dòng ra nước mắt
Vội vã lau khô sợ chị buồn
Chị vẫn thầm mơ xuân sang bến
Hồng đào tương ánh sánh hồng nhan
Liễu yếu xuôi tay dòng sông mệnh
Chị bỏ cuộc vui đứt cung đàn
Em ở nơi nào ta chẳng biết
Ngàn trùng xa cách hát một đêm
Hai chuyến phi cơ đời ly biệt
Chiếc gối bông nằm tưởng là em
Ta nhớ tay em, bàn tay nhỏ
Thương bàn tay mẹ thuở còn xuân
Mơ bàn tay con hồng thật nhỏ
(Thuyết tái sinh ta đã tin rằng)
Còn bạn xuôi nam miền sương trắng
Thỉnh thoảng thư từ đến hỏi thăm
Hai đứa thở than ngày xuân thắm
Ra đi không hứa hẹn, âm thầm
oOo
Có thể ngày sau ta chẳng nhớ
Một thời cầm tấm check welfare
Có thể vì rằng ta mắc cỡ
Mấy kẻ trong đời xấu đem khoe\?
Vì ta hóa kiếp nên lưu lạc
Như loài chim biển kẹt phương trời
Mơ ước một ngày tung cánh bạc
Mùa xuân nào đó sẽ lên ngôi
Ðêm nay nhớ mười lăm năm trước
Ðọc truyện Kiều chợt thấy bâng khuâng
Một đời người có bao mộng ước?
Có mấy ai được sống hai lần?
[MARQUEE]LOVE ME NOT[/MARQUEE]Doitan_18
TRÊN BƯỚC ĐƯỜNG THÀNH CÔNG KHÔNG CÓ DẤU CHÂN NHỮNG KẺ LƯỜI BIẾN
BUỒN
Có những nỗi buồn vô hình, vô cớ
Không ai mời mà vẫn cứ tự về
Như cơn mưa đã chín mùi đâu đó
Chờ mùa sang nhỏ những giọt tỉ tê
Ta tìm lại trong tâm linh nhỏ bé
Những con đường mờ mịt dấu chân chim
Phủ rêu rong rì rầm đôi tiếng dế
Khản giọng rồi ngã chết giữa im lìm
Ta gõ cửa trên đường sâu, ngõ hẻm
Ký ức dài ta cúi xuống tìm xem
Dĩ vãng mang ra cân, đo, đong, đếm
Và nguyên do\? Ta vẫn mờ mịt thêm!
Ta nhắm mắt nghe phúc âm rao giảng
Tưởng suối hiền chảy mát cõi trinh nguyên
Ta mở mắt nhìn cuộc đời tứ tán
Vẫn thấy buồn, không hẹn, rộng vô biên
Ta thay đổi, tham thiền đêm thức trắng
Tưởng xuất hồn nhìn đêm trắng đi qua
Ta giật mình cổ khô chừng như đắng
Có một người áo trắng bước ngang qua
Ta cúi xuống bóng mình nghiêng trong nắng
Ðứng rất gần mà xa chẳng thể ôm
Chiếc bóng ấy là nỗi buồn trong trắng
Như nỗi buồn Ðỗ Phủ nhớ về cơm
đây là bài thơ của Tran Thai Van mà người đọc có thể cảm nhận dc cái buồn thấm đâm qua từng ngỏ hẻm............trong trăng.
nó dc ví như nỏi buồng của 'Ðỗ Phủ nhớ về cơm'.
[MARQUEE]LOVE ME NOT[/MARQUEE]Doitan_18
TRÊN BƯỚC ĐƯỜNG THÀNH CÔNG KHÔNG CÓ DẤU CHÂN NHỮNG KẺ LƯỜI BIẾN
check welfare mà ko biết là gì a
về tra lại từ điển anh-việt đi
[MARQUEE]LOVE ME NOT[/MARQUEE]Doitan_18
TRÊN BƯỚC ĐƯỜNG THÀNH CÔNG KHÔNG CÓ DẤU CHÂN NHỮNG KẺ LƯỜI BIẾN
tự điển
Ðọc trang sách nhỏ trên bàn
Bốn ngàn năm đọng lại hàng chữ con
Không hùng vĩ cũng nước non
Hình như tiếng mẹ vẫn còn bên tai
[MARQUEE]LOVE ME NOT[/MARQUEE]Doitan_18
TRÊN BƯỚC ĐƯỜNG THÀNH CÔNG KHÔNG CÓ DẤU CHÂN NHỮNG KẺ LƯỜI BIẾN
cảm ơn mẹ và em
Tiếng chén dĩa chạm vào nhau lẻng kẻng
Dấu hiệu từ giã ngày
Mùi mở hành nồng bay
Sưởi ấm ngôi nhà nho nhỏ
Ôi, những âm thanh quen thuộc đó
Anh đã nghe từ lúc lọt lòng
Bàn tay mẹ một đời long đong
Vỗ về anh đêm dài mắt ngóng
Những ngày anh sốt nóng
Mẹ nấu chén cháo hành ăn tháo mồ hôi
Bàn tay mẹ không lời
Nhưng đã dạy cho anh biết thế nào là êm ái
Trong đời nào có chuyện gì vĩ đại
Bằng chuyện tần tảo nuôi con?
Bàn tay em thon thon
Cũng hiền như bàn tay của mẹ
Những cái vuốt ve nhè nhẹ
Ðưa anh về lại cuộc trần gian
Em cực khổ không màng
Mỗi ngày vẫn cho anh nghe tiếng
chén dĩa chạm
Sự chan hoà tình cảm
Em đong bằng bát canh ngọt, cơm ngon
Hạnh phúc là tiếng cười dòn
Và có khi là tiếng trẻ khóc
Anh dầu thiếu lời ngà ngọc
Ðêm nay, lại một đêm
Xin được cảm ơn mẹ và cảm ơn em
Cảm ơn luôn những tình nhân khi anh còn bé
Mỗi người một vẻ
Nhưng tất cả đều hiền như nhau
Không có mẹ và em anh nào biết học
thương đau
Học hạnh phúc, học làm người tử tế
Bởi vì con người là tương-lai-có-thể
Là hạt đậu nẩy mầm tùy thuộc đất khai sinh
Ðời anh tuy không qua những cuộc
trường chinh
Nhưng cũng đôi lần lạc lên gai góc
Tiếng mẹ khóc
Tiếng em cười
Là ngọn đèn hướng thiện muôn nơi
Xin cảm ơn những người đi trong đời tôi
Bằng nhiệt tình đáng mến
Bằng chân thành đáng kính
Thưa mẹ (và cũng thưa em):
Nếu được con sẽ làm con tem
Ðể chuyên chở, loan truyền những thiêng
liêng đơn giản nhất
[MARQUEE]LOVE ME NOT[/MARQUEE]Doitan_18
TRÊN BƯỚC ĐƯỜNG THÀNH CÔNG KHÔNG CÓ DẤU CHÂN NHỮNG KẺ LƯỜI BIẾN
mưa chiều
Tại sao tôi lại nhớ người
Tại sao tôi lại bồi hồi nhìn mưa
Người về có nắng đón đưa
Người về có kỷ niệm xưa che đầu
Cỏ xanh mùa đổi hoen màu
Vàng hoài nỗi nhớ một màu không phai
Từ tim vẽ những thiên tai
Từ nhung nhớ vẽ trần ai qua lời
Mưa rơi nước nhỏ giọt rời
Giọt tương tư nhỏ lòng tôi thành dòng
Nhớ ôi ánh mắt đượm nồng
Nhớ ôi mái tóc bềnh bồng sông mê
Người giờ cỏ nội hương quê
Còn tôi ở lại thương về hư không...
[MARQUEE]LOVE ME NOT[/MARQUEE]Doitan_18
TRÊN BƯỚC ĐƯỜNG THÀNH CÔNG KHÔNG CÓ DẤU CHÂN NHỮNG KẺ LƯỜI BIẾN
Có 1 người đang xem chủ đề. (0 thành viên và 1 khách)
Đánh dấu